[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 282

Cập nhật lúc: 2025-12-21 13:59:35
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AtVhx646d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Mỹ Thư chỉ tay phía : "Cháu ở đằng , cái thang đổ ạ." Cô tuyệt nhiên nhắc đến vụ "xô xát" với lão Lương.

"Em chứ?" Giang Mỹ Lan lo lắng hỏi.

"Không ạ." Giang Mỹ Thư để tâm, cô hỏi: "Mọi ?" Cô chỉ là lao động tạm thời nên thực tế chỗ cố định, hoặc thì cũng là những chỗ khuất ở tít phía , chẳng thấy gì. Chi bằng cô cùng chị và cho vui.

Giang Mỹ Lan đáp: "Nhà ở phía . Ba và Thẩm Chiến Liệt đều thuộc tổ xưởng sản xuất, xưởng đó ưu ái lắm, lãnh đạo cũng tiếng nên phân xuống tận cuối."

Giang Mỹ Thư thất vọng: "Thế chẳng lát nữa lúc biểu diễn, xa quá sẽ thấy gì ?" Cô vốn mong chờ xem các tiết mục văn nghệ của xưởng thịt.

Chưa kịp để Giang Mỹ Lan trả lời, Thư ký Trần lom khom tới: "Đồng chí Giang, Giám đốc Lương dặn mời cô qua ở vị trí của ."

Việc ... Vị trí của Lương Thu Nhuận thể coi là "vị trí 1" của cả nhà ăn, chỉ tầm tuyệt nhất mà đồ ăn bàn cũng cực kỳ phong phú. Chỗ chính tay Giang Mỹ Thư bày biện nên cô thừa , cô do dự: "Như lắm ạ?"

Cô thấy cùng bàn với Lương Thu Nhuận cơ bản đều là lãnh đạo cấp trung và cao của xưởng. Cô – một nhân viên tạm thời – vị trí 1 đó, chẳng gây chú ý quá mức ?

"Không ." Thư ký Trần : "Đây vốn là buổi liên hoan nội bộ của xưởng thịt , nhiều quy tắc khắt khe . Hơn nữa, truyền thống liên hoan của xưởng là phép mang theo nhà. Đồng chí Giang quanh xem, các công nhân khác đều dẫn theo nhà cùng mà."

Giang Mỹ Thư một lượt: " thật."

"Cho nên cô cứ qua đó , lãnh đạo dặn , chắc chắn vấn đề gì." Thư ký Trần khổ cực khuyên nhủ.

Giang Mỹ Thư chị gái, Giang Mỹ Lan bảo: "Em thích xem thì cứ lên phía , chị tán gẫu cũng . Lát nữa xem xong thì tìm ."

"Cũng ạ." Giang Mỹ Thư nhỏ: "Bàn của lão Lương nhiều đồ ngon lắm, lát em mang qua cho một ít." Các bàn phía chỉ một vốc hạt dưa, nhưng bàn 1 thì khác hẳn, chỉ riêng các loại hạt bốn năm loại . Giang Mỹ Lan bật lắc đầu.

Thư ký Trần thấy lãnh đạo sắp phát biểu, vội giục: "Đồng chí Giang mau thôi, lát nữa lãnh đạo phát biểu thì tiện lên phía nữa."

Giang Mỹ Thư một tiếng, vẫy tay chào chị gái. Cô lom khom theo Thư ký Trần, băng qua dòng từ cuối hội trường lên đến tận hàng đầu tiên. Cô cảm nhận rõ rệt những ánh mắt đổ dồn về phía . Trong khoảnh khắc , cô nghi ngờ còn "hút khách" hơn cả Lương Thu Nhuận đang đài.

Cô cố nén sự ngượng ngùng, ngay ngắn ở bàn 1. Được , những ánh mắt phía càng lúc càng nhiều, dù ngoảnh cô vẫn cảm giác chằm chằm. Cô hít sâu một , tự nhủ: Không khí, bọn họ đều là khí.

May mắn , Lương Thu Nhuận đài dường như thấy cô. Anh hiên ngang khán đài, tay cầm loa, ánh đèn, gương mặt cương nghị của như phủ một lớp hào quang dịu nhẹ, thanh tú nho nhã. là một trai như ngọc.

trai tuấn tú hướng mắt về phía Giang Mỹ Thư, khóe môi khẽ nở một nụ nhạt. Có vẻ vui vì cô chịu đó.

Bên , ở phía hướng Lương Thu Nhuận , xôn xao bàn tán: "Giám đốc Lương hình như kìa!" "Không , rõ ràng !" "Bớt mơ mộng , Giám đốc đang vợ đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-282.html.]

Câu thốt , ít tỏ vẻ thất vọng. "Sao đây phát hiện Giám đốc Lương trai thế nhỉ? Như thần tiên hạ phàm ." "Không bạn phát hiện, mà vì khí thế của Giám đốc mạnh quá, chúng dám thẳng thôi." "Đây là đầu tiên ngắm kỹ ở nơi đông thế đấy. Đẹp như nam Bồ Tát ." " thấy vợ Giám đốc thật phước." "Một trai, năng lực giỏi, dáng vóc cao lớn cường tráng thế ... Các chị bảo, chuyện giường của chắc 'mạnh' lắm nhỉ?"

Một chị dâu hạ thấp giọng, nhưng câu đùa " lớn" đó vẫn khiến khí quanh đó nóng lên. Giang Mỹ Thư dù phía nhưng thính giác nhạy bén sạch sành sanh. Mặt cô lập tức nóng bừng, đỏ như rạng đông.

gì hơn, Lương Thu Nhuận đài lúc đúng là cực kỳ cuốn hút, là tiêu điểm của ánh . Chí ít lúc , là đối tượng sùng bái của thể công nhân xưởng thịt. giá như đừng nghĩ "đen tối" như thì mấy. Sùng bái thì cứ sùng bái thôi, lôi chuyện giường cơ chứ? Thật là ngại c.h.ế.t .

Trên đài, Lương Thu Nhuận ở vị trí cao nên thấy lời bàn tán bên . Anh chỉ giơ tay hiệu nhẹ nhàng, cả hội trường rộng lớn lập tức im phăng phắc, đến mức một cây kim rơi cũng thể thấy.

"Chào các đồng chí, là Lương Thu Nhuận."

Giọng trầm thấp, nhã nhặn và đầy lôi cuốn. Vừa dứt lời, bên vang lên tiếng vỗ tay như sấm dậy. Lương Thu Nhuận quan sát trường, thấy rõ ngóc ngách, đều ngẩng đầu , duy chỉ Giang Giang của là đang cúi đầu... ăn lấy ăn để. Trông cô như một chú chuột nhỏ .

Lương Thu Nhuận khẽ . Anh một cái, các công nhân bên xì xào: "Giám đốc kìa!" "Anh với ?" "Chủ nhiệm cứ bảo Giám đốc đáng sợ lắm, thấy bình dị gần gũi mà."

Sau khi hiệu cho yên lặng, giọng trầm ấm của qua loa truyền đến góc nhà ăn: "Năm qua, vất vả . Nhờ sự lao động cần cù của từng cá nhân mà xưởng thịt mới ngày hôm nay. Không các bạn, sẽ xưởng thịt."

Giọng Lương Thu Nhuận khoan thai: "Vì , Công đoàn xưởng thịt đặc biệt dành một phần thưởng để khích lệ . Sau khi phần tuyên dương cá nhân và cán bộ tiên tiến kết thúc, chúng sẽ phần bốc thăm trúng thưởng. Tên của mỗi trong xưởng sẽ cho một chiếc thùng giấy lớn . Người dẫn chương trình sẽ bốc thăm, ai trúng tên sẽ lên đài nhận giải. Giải thưởng bày sẵn bàn, đều thể thấy. Giờ thì xin nhường thời gian cho dẫn chương trình và tất cả ."

Lương Thu Nhuận đưa loa cho đồng chí Dao bên phòng Tuyên truyền. Đồng chí Dao tiếp lời: "Phần bốc thăm là do Giám đốc Lương đặc biệt thêm . Anh nghĩ rằng ai cũng thể đạt danh hiệu tiên tiến, nhưng mỗi đều nỗ lực hết trong năm qua. Vì , cho mỗi một cơ hội sân khấu nhận thưởng. Chúng hãy cùng cảm ơn Giám đốc Lương nào!"

Tiếng vỗ tay rộ lên vang dội. "Giám đốc Lương! Giám đốc Lương!" Những tiếng hô vang từ tận đáy lòng khiến Lương Thu Nhuận lúc chẳng khác nào một vị thần trong mắt họ.

Giang Mỹ Thư đang mải ăn cũng sững , cô vô thức lên đài. Một Lương Thu Nhuận ôn nhu như ngọc nhưng tỏa ánh hào quang thầm lặng. Anh thực sự quá rạng rỡ.

Và một rạng rỡ như thế đang ngủ chung chăn với cô. Hì hì hì... Nghĩ đến đây, Giang Mỹ Thư nhịn mà bật thành tiếng. Dù thì, ngủ chung một giường thì cũng là " một nhà" cả. Tính theo phép bắc cầu, cô cũng xuất sắc như đấy!

Lúc Lương Thu Nhuận bước xuống, thấy vợ đang cúi đầu trộm.

"Có chuyện gì vui ?" Anh xuống, hỏi nhỏ.

Giang Mỹ Thư ngờ xuống nhanh thế, cô ngẩn thành thật đáp: "Em thấy đài tỏa sáng và xuất sắc quá. một xuất sắc như ngủ chung chăn với em, tính thì em cũng xuất sắc y hệt . Phải lão Lương?" Nói xong, cô tít mắt khoe hàm răng trắng đều.

Lương Thu Nhuận ngờ cô tự chọc như thế, thấy cô thật đáng yêu. Anh ừ một tiếng, đáp một cách đầy nghiêm túc: "Giang Giang của lúc nào cũng xuất sắc hết."

Nếu xuất sắc, thể nghĩ chiêu bốc thăm sôi động thắt chặt lòng thế chứ?

Giang Mỹ Thư bỗng thấy ngượng ngùng: "Xem chương trình , xem chương trình ." Thời nhiều trò giải trí, cơ hội xem biểu diễn trực tiếp thế cô nhất định thể bỏ qua. Dù thì xem thật vẫn hơn xem tivi nhiều.

Lương Thu Nhuận khẽ , ngẩng đầu xem văn nghệ, ngơi tay tách cho cô ba hạt óc ch.ó và bốn hạt lạc.

Loading...