[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 280
Cập nhật lúc: 2025-12-21 13:58:15
Lượt xem: 45
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người hỏi câu đó chính là chú Lâm.
Lương Thu Nhuận đặt túi t.h.u.ố.c bếp, gật đầu đáp: "Cháu ạ." Rồi hỏi tiếp: "Đồng chí Vương ở đây ạ?"
Anh định tìm giúp việc để dặn dò công chuyện, nhưng quanh một lượt chẳng thấy .
"Mấy ngày nay ở đây nên bảo đồng chí Vương nghỉ ." Chú Lâm : "Cậu cần gì cứ bảo một tiếng là ."
Việc Lương Thu Nhuận đắn đo vì chú Lâm vất vả, nhưng chú khăng khăng: " nhàn rỗi cũng thế, chút việc tay chân thì ở đây thấy tự nhiên, thế thì mất."
Thực chú nên từ lâu , nhưng chú tâm tư riêng. Từ khi bà Uyển Như dọn đến, chú chẳng nỡ rời . Với chú Lâm, đời chẳng còn sống bao lâu nữa, nếu thể cùng chung sống một mái nhà với bà Uyển Như như thời niên thiếu, đó là những ngày tháng viên mãn nhất .
Nghe chú đến mức , Lương Thu Nhuận còn cách nào khác, đành đưa túi t.h.u.ố.c qua: "Vậy phiền chú sắc t.h.u.ố.c giúp cháu, một thang chia ba uống, ngày uống ba ạ."
Chú Lâm lên tiếng nhận lời, ý mà hề hỏi han thêm câu nào. Điều giúp Lương Thu Nhuận bớt bao nhiêu công giải thích.
Khi phòng, chuẩn tâm lý Giang Mỹ Thư tra hỏi, nhưng ngờ cô cũng chẳng buồn hỏi về chuyện t.h.u.ố.c thang. Hoặc thể , thứ cô quan tâm là chuyện khác.
"Lão Lương, bản kế hoạch liên hoan tối qua thông qua ?"
Lương Thu Nhuận gật đầu: "Được dùng ."
Nghe , Giang Mỹ Thư vui mừng mặt: "Thế thì quá!" Cô cảm thấy công sức hiến kế hề uổng phí.
"Em định hỏi điều gì ?" Lương Thu Nhuận cân nhắc một lát, xuống bên cạnh cô hỏi nhỏ.
Giang Mỹ Thư mở to mắt: "Hỏi gì cơ ạ?"
Lương Thu Nhuận cô đăm đắm. Trời lạnh nên cô chui chăn từ sớm, ấm khiến đôi má cô đỏ bừng, trắng hồng mịn màng, vô cùng xinh .
Lương Thu Nhuận cụp mắt, giọng thanh khiết: "Không gì. Đêm nay em ngủ sớm nhé."
Giang Mỹ Thư mong chờ hỏi: "Tối nay ngủ ở đây chứ?"
Cô cứ luôn một ảo giác, vì dương khí Lương Thu Nhuận nặng mà hễ hai ngủ chung là chất lượng giấc ngủ của cô cực kỳ , ngay cả mơ cũng ít hẳn.
Lương Thu Nhuận nhướn mày: "Giang Giang, đây là em đang mời gọi ?"
Một phụ nữ mời một đàn ông lên giường, chuyện gì sẽ xảy đó là điều cần bàn cãi.
Giang Mỹ Thư lườm một cái, thần sắc thoải mái tự nhiên: "Lão Lương, chúng là bạn cùng phòng mà, ngủ chung một giường chẳng bình thường ?"
Ngoại trừ hai ngày đầu còn chút ngượng ngùng, về cô thấy tự nhiên, rõ ràng là độ tiếp nhận . Tâm hồn cô quá thuần khiết, thái độ cũng , điều khiến những "mớ suy nghĩ đen tối" trong đầu Lương Thu Nhuận cũng dần lắng xuống.
"Chỉ thôi ?"
Giang Mỹ Thư trêu: "Thế còn thế nào nữa?" Cô nhận thái độ của bắt đầu chút lấn lướt, thậm chí còn dám trêu chọc và giễu cợt Lương Thu Nhuận – điều mà đây cô tuyệt đối dám .
Lương Thu Nhuận cô, đột nhiên thốt : "Anh ..." Muốn những chuyện mà đàn ông thường với phụ nữ. câu quá lưu manh, cuối cùng vẫn giữ trong lòng.
"Ngủ sớm ." Anh nhận cứ ở cạnh Giang Giang là đầu óc những thứ "màu mè" lành mạnh.
Tiếc là Giang Mỹ Thư chẳng hề , cô vẫn vô tư "nhảy múa" ranh giới của : "Vậy em ngủ đây, cũng ngủ sớm nha." Nghĩ một lát, cô thương xót bản : "Em ngủ yên giấc lắm, ngộ nhỡ nửa đêm đạp chăn , thấy thì đắp giúp em nhé? Nhờ đấy!" Cô chắp hai tay cầu khẩn.
Lương Thu Nhuận cô mất ba giây, một lúc mới chậm rãi thốt một chữ: "Được."
Đêm đó, căn bản chẳng cần đắp chăn giúp cô. Bởi vì cô sẽ tự giác mà chui tọt chăn của . như dự đoán, nửa đêm Giang Mỹ Thư quen đường cũ, thọc chân , đó cả trượt thẳng lòng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-280.html.]
Lương Thu Nhuận thành thục ôm lấy cô, cảm nhận sự mềm mại và hương thơm qua lớp vải mỏng. Anh tắt đèn, trong bóng tối rõ mặt, chỉ thấy thở đều đặn của cô. Ngủ trong lòng , cô trông thật bình yên.
Anh thầm nghĩ: Giá mà là một bình thường thì mấy.
Chính vì khao khát đó quá mãnh liệt mà những ngày , Lương Thu Nhuận vô cùng nghiêm túc uống thuốc, gác công việc để đến bệnh viện châm cứu đúng giờ, thiếu một buổi nào.
Chớp mắt đến ngày 27. Sáng sớm, Giang Lạp Mai tìm đến tận cửa. Đây là đầu tiên bà bước chân nhà họ Lương.
"Mỹ Lan!" Bà gọi tự nhiên.
Giang Mỹ Thư quá quen thuộc với cái tên nên gật đầu ngay: "Cô ạ, cô đến đây?"
"Tối nay xưởng buổi liên hoan cuối năm, Công đoàn đang thiếu nên cô gọi cháu qua giúp một tay."
Bà đích đến đón cô , thể thấy đãi ngộ dành cho Giang Mỹ Thư khác biệt. Cô suy nghĩ một chút: "Cô đợi cháu một tí, cháu ngay."
Cô lấy một túi đồ ăn vặt, định mang đến chỗ Công đoàn để "bồi bổ" cho cái miệng nhỏ của . Thân thể thể chịu thiệt chút nhưng cái miệng thì thể.
Giang Lạp Mai đảo mắt quanh nhà họ Lương: "Chỗ rộng thật đấy."
"Cũng bình thường thôi cô." Giang Mỹ Thư đáp. Ở quen cô thấy cũng thường, dù khu vực hoạt động mỗi ngày cũng chỉ phòng ngủ và nhà chính, những chỗ khác cô chẳng buồn đến vì trời quá lạnh.
Nghe câu trả lời , Giang Lạp Mai kỹ cô cháu gái . là hưởng phước lâu ngày, da dẻ trắng trẻo mịn màng, khí chất cũng khác hẳn. Trông cô mềm mại và ung dung, như thể cả con đều sống chậm . Một cảm giác khó tả, nhưng bà cái vẻ thong dong chỉ những cơm áo lo mới .
"Gả về đây nuôi dưỡng đấy." Giang Lạp Mai cảm thán.
Giang Mỹ Thư mỉm . Đến Công đoàn, cô bắt đầu bận rộn. Buổi liên hoan cuối năm của xưởng thịt long trọng, Công đoàn mua nhiều hạt dưa, lạc, kẹo và trái cây để phát cho công nhân.
Giang Lạp Mai đưa cho cô một tờ danh sách: "Xem kỹ học thuộc , chức vụ khác thì đĩa trái cây bàn cũng khác , đừng để nhầm đấy."
Giang Mỹ Thư liếc , thấy ngay dòng đầu tiên là Giám đốc Lương Thu Nhuận. Tiêu chuẩn của là nhất: hạt dưa, lạc, hạt óc chó, táo đỏ, kẹo, cộng thêm bốn quả quýt, hai quả táo, và thậm chí cả... một nải chuối?
Thấy hai chữ "chuối tây", Giang Mỹ Thư ngẩn : "Cô ơi, mùa mà cũng chuối ạ?"
Thời như hậu thế mà "tự do trái cây" . Mùa đông kiếm miếng trái cây khó, huống hồ là loại trái cây nhiệt đới . Đây đúng là hàng xa xỉ phẩm.
Giang Lạp Mai giải thích: "Đây là Chủ nhiệm Hứa của phòng Thu mua công tác miền Nam mang về một nải, dành riêng cho xưởng dùng đấy. cũng chỉ đúng nải thôi." Coi như là "độc nhất vô nhị" trong xưởng.
Giang Mỹ Thư lẩm bẩm: "Làm Giám đốc sướng thật đấy, cái gì hiếm là cái đó."
Giang Lạp Mai nhéo má cô một cái: "Thu cái nước miếng của cháu . Cháu thấy cả nửa tháng nay đèn phòng Giám đốc bao giờ tắt mười giờ đêm ? Giờ còn thấy Giám đốc sướng nữa ?"
Giang Mỹ Thư đương nhiên chứ, vì Lương Thu Nhuận dành buổi chiều khám bệnh nên dồn hết việc buổi tối, ngày nào cũng tăng ca. Đó là việc bất đắc dĩ thôi.
"Anh mệt thì mệt thật, nhưng đồ ngon thì nhiều thật mà." Giang Mỹ Thư vẫn còn nhớ món thịt hươu . Giờ giữa mùa đông ăn chuối đặc quyền, đãi ngộ của lão Lương đúng là quá .
"Thôi, việc , mau lễ đài bày biện mấy thứ lên."
Giang Mỹ Thư một tiếng, cùng đồng chí Tiểu Hồ xách túi đến khu vực khán đài nhà ăn. Bàn ghế ở đây sắp xếp theo cách đặc biệt. Vị trí trang trọng nhất là dành cho Lương Thu Nhuận. Cô bắt đầu bày biện trái cây lên bàn .
Quýt tươi – thèm quá. Táo tươi – cũng thèm. Chuối tươi – càng thèm hơn nữa.
Vừa bày cô nuốt nước miếng: "Cái bàn của lão Lương đúng là 'xịn' thật." Ngay cả lạc và táo đỏ cũng to hơn bàn của khác một vòng.
Đồng chí Tiểu Hồ cạnh bật : "Nếu em thèm quá thì lát nữa liên hoan bắt đầu, cứ bảo Giám đốc Lương lấy riêng cho một ít mà ăn." bây giờ thì , vì trái cây hạt dưa của Công đoàn đều lượng cả .
Giang Mỹ Thư xua tay: "Thôi thôi, ngại lắm."
Xưởng thịt đông , hơn một ngàn công nhân nên bàn ghế xếp dài dằng dặc từ . Đương nhiên, càng về phía thì đồ bày biện bàn càng ít .