[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 276

Cập nhật lúc: 2025-12-21 13:55:53
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Lương Thu Nhuận, thật vô tình."

Lâm Ngọc c.ắ.n môi, trông đáng thương bàng hoàng, cô bắt đầu xuống nước tỏ vẻ yếu thế: " đang phái lùng sục khắp thủ đô để tìm . Lương Thu Nhuận ơi, nhà cha đẻ của là hang hùm miệng sói, thể về đó . Cầu xin , đừng bắt đưa về, chỉ cần đồng ý cho , bảo cũng sẵn lòng."

Trời lạnh thấu xương, cô mặc dày, thậm chí còn diện một chiếc váy mỏng manh để lộ những đường cong cơ thể rạng rỡ, đầy vẻ nữ tính. Đáng tiếc, Lương Thu Nhuận vốn là sắt đá, Lâm Ngọc đúng là "đưa tình cho kẻ mù xem".

Lương Thu Nhuận thản nhiên : "Lâm Ngọc, cô bảo nhà cha đẻ là hang sói, tại hai năm chọn vứt bỏ chú Lâm để tìm họ?"

Trong những ngày tháng gian nan nhất của Lâm Ngọc, chính chú Lâm cho cô một mái nhà, nuôi cô khôn lớn, cho cô học. việc đầu tiên Lâm Ngọc khi nghiệp tìm cha ruột. Lúc , cô chỉ để một lá thư bảo chú Lâm đừng tìm, cô tìm thực sự của . Có lẽ Lâm Ngọc sẽ chẳng bao giờ sự lời từ biệt và lá thư đó gây tổn thương lớn thế nào đối với chú Lâm.

Đối mặt với sự chất vấn của Lương Thu Nhuận, Lâm Ngọc chỉ lý nhí: "Lúc đó còn trẻ, hiểu chuyện, cứ ngỡ chỉ cha ruột mới thực sự với ."

ngờ , cha ruột còn chẳng bằng cha nuôi. Ít nhất cha nuôi còn một lòng một thương cô , còn cha ruột đem cô đổi tiền, gả cho một lão góa vợ. Điều đó khiến cô cay đắng cho .

Lương Thu Nhuận ngước mắt , ánh mắt sắc lẹm như thấu tâm can: "Nếu cha ruột đối xử với cô, cô sẽ bao giờ , đúng ?"

Câu hỏi khiến Lâm Ngọc thể trả lời. Vì sự thật đúng là như . Trước khi tìm , cô mơ mộng hão huyền rằng nhà cha đẻ điều kiện , năm xưa vì bất đắc dĩ mới đem cô cho. mơ mộng càng bao nhiêu thì thực tế phũ phàng bấy nhiêu.

" ." Lâm Ngọc dĩ nhiên thể thừa nhận. Cô lắc đầu phủ nhận, gương mặt tái nhợt trông đỗi tội nghiệp. Đáng tiếc, Lương Thu Nhuận bất động vẻ đáng thương đó.

"Một là tự về Thiên Tân, hai là sẽ sai đưa cô về nhà cha đẻ. Cô tự chọn ." Đây là nể tình nghĩa cùng lớn lên .

Lâm Ngọc ngỡ ngàng: "Thật sự còn thương lượng ? Lương Thu Nhuận, chúng quen mười bảy năm , thực sự còn chút đường lui nào ư?"

Lương Thu Nhuận cụp mắt, gió lạnh thổi lên gương mặt trắng trẻo khiến vốn dĩ ôn hòa nay thêm vài phần lạnh lùng, sắc sảo: "Cô nên thấy may mắn vì chúng quen mười bảy năm, nếu thì bây giờ cô chẳng còn đây mà chuyện ."

Anh nâng cổ tay đồng hồ: "Cho cô ba phút để chọn. Nếu cô chọn, sẽ sai áp giải cô về nhà cha đẻ." Đây là thương lượng, mà là mệnh lệnh.

Lâm Ngọc lập tức nổi giận: "Anh thể thế!" Cô đến tìm Lương Thu Nhuận là để đ.á.n.h bài tình cảm, để tỏ vẻ yếu đuối, chứ để đuổi khỏi thủ đô.

" thể." Lương Thu Nhuận xoay mặt đồng hồ tay ngẩng đầu: "Cô còn một phút để suy nghĩ, Lâm Ngọc." Sự mềm lòng của chỉ dành cho Giang Mỹ Thư, còn với những khác, luôn sắt đá, thậm chí đó bao gồm cả chăng nữa.

Sự đếm ngược khiến tê dại cả da đầu. " tự !" Lâm Ngọc hét lên: " tự về Thiên Tân, cần tiễn. tự về!" Cô tự về còn tìm đường sống, chứ để Lương Thu Nhuận đưa về thì chỉ con đường c.h.ế.t.

Lương Thu Nhuận "ừm" một tiếng, sang bảo Thư ký Trần: "Giám sát cô rời khỏi thủ đô." Thư ký Trần cúi đầu lệnh. Anh việc nhanh, khi đưa Lương Thu Nhuận đến văn phòng, đầu tống khứ Lâm Ngọc .

Sau khi đưa Lâm Ngọc đến Thiên Tân, Thư ký Trần về báo cáo: "Lãnh đạo, Lâm Ngọc đưa đến Thiên Tân ạ."

Lương Thu Nhuận: "Vất vả cho . Tiền thưởng Tết năm nay sẽ cộng thêm một khoản."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-276.html.]

Thư ký Trần chỉ mong thấy câu , cảm thấy chuyến hề uổng công, mắt sáng rực lên: "Ngoài , bác sĩ da liễu ở thủ đô mà nhờ tìm hiểu, ở bệnh viện Hiệp Hòa một bác sĩ già, khám da liễu cực kỳ giỏi ạ."

Lương Thu Nhuận xem đồng hồ: "Giúp hẹn bác sĩ đó, hẹn xong thì trong hai ngày tới sắp xếp thời gian đưa qua đó khám bệnh." Thư ký Trần khó xử, nhưng với mệnh lệnh của lãnh đạo, chỉ việc tuân theo: "Để xem hẹn buổi chiều , lúc đó sẽ ảnh hưởng đến công việc của ."

Lương Thu Nhuận gật đầu. Vừa lúc đó, của Công đoàn và phòng Tuyên truyền cùng bước . Đó là Chủ nhiệm Công đoàn Giang Lạp Mai và Chủ nhiệm phòng Tuyên truyền Tào Minh Vượng.

"Giám đốc Lương." Giang Lạp Mai lên tiếng : "Đây là bản kế hoạch tổ chức buổi liên hoan cuối năm của xưởng thịt do Công đoàn chúng soạn thảo." Chủ nhiệm Tào cũng bồi thêm: "Đây là bản kế hoạch của phòng Tuyên truyền ạ." Hai cùng đưa tới hai cuốn sổ dày cộm.

Lương Thu Nhuận xem xong hỏi: "Ấn định ngày 27 ?"

"Vâng ạ." Giang Lạp Mai : "Xưởng chúng nghỉ Tết ngày 28, nên nghĩ định ngày 27 là . Sau khi tham gia liên hoan xong là nghỉ luôn." Chủ nhiệm Tào cũng tiếp lời: "Phòng Tuyên truyền chúng cùng ý kiến với Chủ nhiệm Giang ạ."

Lương Thu Nhuận: "Vậy cứ theo thế . Còn kinh phí..." Anh lật xem bảng dự toán: "Kinh phí khống chế trong một ngàn đồng. Ngoài , sẽ cầm bản kế hoạch về xem kỹ , muộn nhất là mai sẽ kết quả cho ."

Nghe , Giang Lạp Mai thở phào: "Dạ ạ." Chỉ Chủ nhiệm Tào là khó xử: "Vậy còn các tiết mục biểu diễn thì ạ?" Ít nhất cũng tiết mục chứ, nếu đến buổi liên hoan chỉ mải ăn trân trân .

Lương Thu Nhuận: "Tiết mục biểu diễn thì cứ như những năm thôi, nếu thì mỗi phòng ban góp một tiết mục, dựa tinh thần tự nguyện là chính. Thời gian thì định ngày 27 tháng Chạp." Anh nghiêng tờ lịch bàn: "Còn bảy ngày nữa, thời gian kịp ?"

"Kịp ạ!" Chủ nhiệm Tào khẳng định chắc nịch. Dù kịp ông cũng kịp, nếu chẳng khác nào thoái thác công việc mặt lãnh đạo.

Lương Thu Nhuận "ừm" một tiếng: " sẽ xem chi tiết trong hai ngày tới, bổ sung xong sẽ đưa cho ." Hai vị chủ nhiệm gật đầu lui ngoài.

Đi một đoạn xa, Chủ nhiệm Tào lau mồ hôi trán: "Chủ nhiệm Giang , báo cáo công việc nhất định rủ chị cùng mới ." Ông nhận nhờ Chủ nhiệm Giang mà hôm nay Giám đốc Lương dễ tính hơn hẳn ngày. Phát hiện như thể giúp ông tìm thấy một lục địa mới .

"Thôi xin ông." Giang Lạp Mai cũng mồ hôi đầm đìa, cảm giác như ướt cả lưng áo: " cũng run lắm, nếu báo cáo trực tiếp với Giám đốc Lương thì cũng tránh cho lành, áp lực quá." Cô chỉ sợ sai một chút là Giám đốc Lương thấu ngay. Anh chẳng bao giờ nổi giận, chỉ ngước mắt lặng lẽ đối phương thôi cũng đủ khiến phát khiếp . Hai , cùng cảm giác như sống sót một kiếp nạn.

Về phần Lương Thu Nhuận, chẳng gì về tâm tư của cấp . Buổi tối về nhà, mang theo hai bản kế hoạch liên hoan về. Theo thói quen, tắm rửa xong giường xem tiếp. Anh tập trung công việc, còn Giang Mỹ Thư thì xem tivi. Xem xong cô chui chăn, tay chân lạnh ngắt.

"Anh Lương, vẫn ngủ ?" Lương Thu Nhuận đặt bản kế hoạch xuống, chăm chú cô: "Em ngủ , vẫn xong việc."

Giang Mỹ Thư cũng tựa đầu giường, bắt chước dáng vẻ của , kéo chăn lên nghé đầu xem: "Việc gì mà bận muộn thế?"

Lương Thu Nhuận giấu cô: "Bản kế hoạch liên hoan cuối năm của xưởng thịt. Còn một vài chi tiết nhỏ mà cảm thấy bổ sung vẫn thỏa đáng." Anh đau đầu day nhẹ huyệt thái dương: "Mấy việc sở trường của nên chút vất vả."

Giang Mỹ Thư ngạc nhiên khi thấy một Lương Thu Nhuận "vạn năng" câu đó. Cô ghé sát : "Cho em xem thử ? Ý em là, nếu thuận tiện ạ. Còn thì thôi."

"Kế hoạch liên hoan thôi mà, thuận tiện cả." Lương Thu Nhuận đưa cả hai bản kế hoạch sang. Một của Công đoàn, một của phòng Tuyên truyền. Giang Mỹ Thư thấy tên ký "Giang Lạp Mai", cô khẽ nhướn mày: "Cô của em ạ?"

" ."

Giang Mỹ Thư bắt đầu xem kỹ hơn. Xem xong, cô nhớ những buổi liên hoan tất niên ở công ty kiếp mà cô từng tham gia hồi thực tập nửa năm. Lúc đó cô là thực tập sinh, chỉ đầy thèm khi các nhân viên chính thức lên nhận thưởng, bốc thăm trúng thưởng. Cô vẫn nhớ như in cảnh bốc chiếc điện thoại iPhone mới nhất, lúc đó cô hận thể lên nhận cho .

Loading...