[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 239
Cập nhật lúc: 2025-12-21 13:04:42
Lượt xem: 57
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Còn về việc uống , đó là chuyện thể nào.
Sau khi Lương Nhuệ rời , do tâm lý tác động mà Lương Thu Nhuận cứ cảm thấy trong rạo rực, nóng nảy. Anh nới lỏng cổ áo, để lộ phần yết hầu nhô cao. Dáng vẻ tùy ý bớt vài phần ôn nhu thường ngày, thêm mấy phần phong lưu, bất kham.
Lương Thu Nhuận cởi bớt áo, đợi đến lúc cửa phòng ngủ thấy giường đang , mới sực nhớ lú lẫn .
Anh giờ kết hôn, phòng ngủ sớm nhường cho Giang Mỹ Thư ở, còn phòng của là ở thư phòng sát vách. Rõ ràng lúc nên rời , nhưng chẳng hiểu đôi chân nhấc nổi, thậm chí còn tiến tới gần thêm vài bước.
Lương Thu Nhuận vốn do dự, chọn theo tiếng lòng, bên đầu giường. Ban đầu định chuyện với Giang Mỹ Thư, hỏi xem cô trồng hẹ để "tẩm bổ" cho , bày cái trò dở dở . Thế nhưng, dáng vẻ cô đang ngủ say, nỡ mở miệng.
Lương Thu Nhuận thẳng tắp bên cạnh, cúi đầu chăm chú Giang Mỹ Thư. Cô ngủ yên lành, mái tóc đen nhánh gạt đầu, xõa tung gối như đám rong biển rối bời. Tóc cô dày đen, che khuất hơn nửa cái gối, chỉ để lộ khuôn mặt trái xoan trắng trẻo quá mức, hàng mi cong vút che lấy mí mắt, đầu mũi tròn trịa xinh xắn, làn môi thì căng mọng ướt.
Có lẽ vì chăn quá dày, ủ ấm cả nên đôi gò má cô nhuộm một tầng hồng nhạt. Cô , giống như một nụ hoa sắp nở, bắt đầu lộ vẻ rực rỡ. Thường ngày cô thích chưng diện, mặc đồ cũng giản dị thanh đạm, nhưng dù vẫn khó giấu nhan sắc thanh tú động lòng .
Chẳng vì Lương Thu Nhuận quá mê mải, vì ánh mắt mang theo chút xâm lược và thưởng thức mà Giang Mỹ Thư trong giấc mộng bỗng thấy bất an. Cô mơ thấy một con sói đói đang định nuốt sống , cô dốc sức chạy, chạy mãi nhưng cơ thể nặng trĩu, nhấc chân nổi. Mắt thấy sắp sói đuổi kịp, cô gắng sức đạp một cái, hất tung nửa chiếc chăn ngoài, tức thì thấy nhẹ nhõm.
Giang Mỹ Thư thở phào mãn nguyện, dang tay chân ôm lấy góc chăn, tiếp tục chìm giấc ngủ.
Lương Thu Nhuận bên cạnh chứng kiến từ đầu đến cuối, thấy buồn lo lắng. Chờ Giang Mỹ Thư ngủ say thêm một chút, mới đắp chăn cho cô, cẩn thận tém các góc chăn.
Giang Mỹ Thư cảm thấy cảm giác nặng nề , con sói đói sắp đuổi kịp . Cô định đạp nữa nhưng kìm giữ, đạp vài cái , mà phần vì quá mệt, cô thôi vùng vẫy nữa, cứ thế ngủ , còn phát tiếng ngáy nhỏ đều đều.
Điều khiến Lương Thu Nhuận dở dở . Không vì cô quá lâu mà càng thêm nóng ran.
"Không thể ở đây thêm nữa." Đó là phản ứng đầu tiên trong đầu .
Chỉ là khi khỏi cửa, tìm hai chiếc gối dùng tới, chèn hai bên vai của Giang Mỹ Thư để chặn cô , tránh việc cô đạp chăn lung tung. Mùa đông ở Thủ đô lạnh, nhất là về đêm nhiệt độ xuống độ , cái rét thấu xương, nếu trông nom kỹ e là sẽ cảm mất.
Sau khi sắp xếp thỏa cho Giang Mỹ Thư, mới rời phòng.
Thế nhưng, bát canh đại bổ lúc trở về khiến Lương Thu Nhuận trằn trọc cả đêm vì nóng, giữa trời rét lạnh dội hai nước lạnh mới chịu dịu xuống. Anh gắng gượng ngủ một tiếng thì đồng hồ sinh học thường ngày đ.á.n.h thức dậy. Anh dậy sớm như khi để tập quyền quân đội.
Sáu giờ bốn mươi phút, lúc chuẩn thì Giang Mỹ Thư vẫn tỉnh.
Đến khi Giang Mỹ Thư ngủ một mạch tới chín giờ sáng mới dậy, cô chỉ cảm thấy thật sảng khoái. Ở đây điện thoại để chơi, buổi tối ti vi cũng chẳng gì , thế nên chín giờ tối cô ngủ, ngủ đến tận chín giờ sáng hôm , tròn mười hai tiếng đồng hồ.
Việc cô thấy tinh thần phấn chấn hẳn lên, cảm giác ngủ đủ giấc thật là dễ chịu.
Lúc cô tỉnh dậy, trong nhà trống trơn, Lương Thu Nhuận nhà, Lương Nhuệ cũng thấy . Chỉ bà Vương đang bận rộn trong bếp, thấy cô dậy, bà vội đặt rổ rau xuống: "Đồng chí Giang."
Giang Mỹ Thư ngáp một cái: "Đồng chí Vương." Cô gọi theo cách gọi của Lương Thu Nhuận và .
"Sáng nay xưởng trưởng Lương dùng một bát cháo gà xé phay, còn tráng hai cái bánh kếp, cô xem ăn ? Nếu ăn thì bây giờ tráng bánh luôn, cháo gà vẫn còn nóng trong nồi."
Món hợp khẩu vị của Giang Mỹ Thư, cô gật đầu: "Vậy ăn món đó , bánh kếp tráng một cái là đủ . , Lương Nhuệ ? Nó ăn ?"
Đồng chí Vương lắc đầu: "Lương Nhuệ thường buổi sáng ăn cơm."
Giang Mỹ Thư nhíu mày: "Sáng ăn cơm ? Nó nhà ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-239.html.]
Đồng chí Vương đáp: "Sáng sớm cùng xưởng trưởng Lương , là ."
"Cái thằng Lương Nhuệ ." Giang Mỹ Thư lầm bầm một tiếng, "Thôi, đồng chí Vương phiền bà tráng giúp cái bánh, rửa mặt."
Đồng chí Vương một tiếng bếp. Giang Mỹ Thư nhà vệ sinh xong liền chạy qua bếp ngó một cái. Bà Vương ngờ sáng sớm Giang Mỹ Thư bếp, nhất thời giật : "Đồng chí Giang, bếp núc dầu mỡ bẩn thỉu, cô mau ngoài ."
Giang Mỹ Thư để tâm, xua tay: "Đều là nơi nấu ăn cả, gì mà bẩn với thỉu. Bà cứ tráng bánh , xem chút thôi."
Đồng chí Vương chút bất an, nhưng Giang Mỹ Thư trắng trẻo yếu điệu, trông chẳng giống thạo việc tay chân, bà mới nhẹ nhõm, tiếp tục khuấy bột mì, rắc hành hoa, đập thêm quả trứng , đ.á.n.h cho đến khi vàng óng mới đổ chảo dầu tráng bánh.
Tráng bánh kếp thực tốn dầu, nhà thường thường bậc trung cũng nỡ , nhưng nhà họ Lương nhà bình thường. Lương Thu Nhuận là xưởng trưởng, chỉ lương cao mà các loại tem phiếu, chế độ cung cấp cũng nhiều, nên đời sống nhà họ Lương khá dư dả.
Thế nhưng, lúc đồng chí Vương đang chuyên tâm nấu nướng, nào ngờ cái thở phào ban nãy còn kịp dứt thì Giang Mỹ Thư cầm nắp vung hỏi: "Mấy hôm tiệc cơ mà? Cái giò heo kho với thịt kho tàu còn thừa ?"
Không cô thèm ăn, chỉ là thấy trong tủ chạn trong nồi nên mới tò mò hỏi đại một câu.
Đồng chí Vương ngờ cô hỏi , tim bà vọt lên đến tận cổ họng: "Chỗ đó hôm qua hâm mà ai ăn, để bàn quên đậy lồng bàn, chắc là mèo tha mất . Lúc dọn chỉ thấy cái đĩa , đến xương cũng chẳng còn."
Giang Mỹ Thư nghi hoặc, mà trùng hợp thế? Cô nhớ tới kiếp mấy giúp việc thường lấy đồ của chủ nhà. bà Vương vẻ thật thà phúc hậu, giống hạng đó.
Thấy cô gì, đồng chí Vương hoảng tủi : "Đồng chí Giang, nếu cô tin thì đợi Lương Nhuệ về mà hỏi. Trong ngõ nhiều mèo hoang lắm, đây cá khô phơi trong sân còn mèo tha mất, lúc đó Lương Nhuệ tận mắt thấy, đuổi theo con mèo rõ xa mà kịp. Cô tin cứ hỏi kỹ Lương Nhuệ xem."
Giang Mỹ Thư nghĩ ngợi bảo: " ."
Thấy cháo gà chín, cô múc một bát bưng , bỏ một đồng chí Vương trong bếp. Bà tráng bánh theo bóng lưng cô, đấu tranh tâm lý mãi.
Cô bảo " "? Là cái gì? Là bà đem cái giò heo đó cho đứa con trai chẳng gì của , là cô thực sự gì cả?
Nghĩ đến đây, đồng chí Vương cứ thấp thỏm yên. Bà lụng cả đời tận tụy, ngờ cuối đời vì đứa con hư hỏng mà hỏng quy tắc. Điều khiến bà vô cùng khổ tâm, dẫn đến lúc tráng xong bánh bưng cho Giang Mỹ Thư, sắc mặt bà cũng kém.
Giang Mỹ Thư thấy liền hỏi một câu: "Đồng chí Vương, bà khỏe ?"
Bà Vương lắc đầu: "Hơi hồi hộp, tim đập nhanh chút thôi, nghỉ một lát là khỏe ngay. Đồng chí Giang, cô ăn xong cứ để bát đũa ở đây, lát nữa dọn."
Giang Mỹ Thư chỉ thấy kỳ lạ, nhưng thấy bà Vương vẫn giữ đúng phép tắc nên cũng nghĩ nhiều, liền gật đầu.
Sau khi bà Vương , Giang Mỹ Thư mới nếm thử tay nghề của bà. Rất tuyệt, bánh kếp tráng bên ngoài giòn rụm bên trong mềm thơm, c.ắ.n một miếng là vị ngọt của bột và hương hành hòa quyện, thêm cả trứng rán qua dầu thơm lừng. Cháo gà cũng kém cạnh, nước dùng gà ninh lâu lớp mỡ vàng óng, dùng mỡ nấu cháo từng hạt gạo đều thấm đẫm vị béo ngậy, nhai trong miệng dẻo thơm vị ngọt thanh.
Giang Mỹ Thư ăn đến nỗi nheo mắt mãn nguyện: "Ngon thật đấy."
Thấy cô thích, đồng chí Vương ngoài cửa đang lo lắng cũng thở phào nhẹ nhõm. Chủ nhà nữ thích tay nghề của bà thì dù việc bại lộ, chắc cũng đến mức đuổi nhỉ?
Bữa cơm Giang Mỹ Thư ăn thật sự quá thỏa mãn, đến mức cô thấy lâng lâng, cảm thấy cuộc sống khi kết hôn quá đỗi tuyệt vời. Không, là quá sung sướng. Không , cần kiếm tiền, nấu cơm, chẳng việc nhà, thậm chí còn sinh con chăm con.
Ngay lúc , Giang Mỹ Thư cảm thấy chạm tới đỉnh cao của cuộc đời. Kiếp việc quá sức mà c.h.ế.t, kiếp cô chỉ yên ườn, một con "cá mặn" hưởng thụ, thỉnh thoảng trở tắm nắng là đủ. Cuộc sống thật .
Cô thong thả, , "cá mặn" hết một ngày.
Tối hôm đó khi Lương Thu Nhuận trở về, mang theo nhiều đồ đạc. Trong đó, cốp chiếc xe mà thư ký Trần lái nhét đầy ắp.