[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 227

Cập nhật lúc: 2025-12-21 02:49:02
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đời con cũng chỉ nó là con thôi.”

Nỗi khổ của việc sinh con, tạm thời cô vẫn nếm trải.

Câu dứt, bên ngoài, Lương Thu Nhuận và Lương Duệ – những đang đầu đoàn đón dâu, rải phong bao tiến nhà họ Giang – ngờ rằng qua một lớp cửa, câu đầu tiên họ thấy là lời .

Lương Duệ sững . Cậu vô thức siết chặt tay, lực mạnh đến mức đầu ngón tay trắng bệch, gân xanh nổi lên cuồn cuộn.

“Tiểu...” Mẹ. Cậu lẩm bẩm trong miệng.

Không ai cảm giác trong lòng lúc là gì. Thật vẫn chấp nhận Giang Mỹ Thư, nhưng vì bố thích, mà Mỹ Thư cũng thấy ghét, nên mới dần bớt kháng cự.

giây phút , cuộc đối thoại trong phòng, tim Lương Duệ bỗng đập thình thịch. Cậu nghĩ, nếu bố thực sự tái hôn, thì đời chắc chẳng còn ai kế hơn "Giang Mỹ Thư" nữa.

Không bao giờ thứ hai!!

Lương Thu Nhuận bên cạnh thần sắc chút phức tạp. Giang Giang của ... lúc nào cũng lương thiện như thế, lúc nào cũng đặt khác lên vị trí ưu tiên để suy nghĩ. Bảo thích cô cho ?

“Nghe thấy ?” Anh hạ thấp giọng hỏi Lương Duệ.

“Vâng.”

“Không kháng cự nữa chứ?”

“Vâng.”

“Tiểu Giang , con từ từ học cách chấp nhận cô .” Giọng Lương Thu Nhuận trở nên nghiêm túc hơn vài phần: “Lương Duệ, đời sẽ ai kế hơn cô .”

Lương Duệ mím chặt môi: “Con .” Cậu chứ. Trên đời thực sự ai hơn "Giang Mỹ Thư" cả. Cậu .

Vương Lệ Mai gần đó cũng thấy lời con gái. Bà ngờ Lương Thu Nhuận đến rước dâu sớm thế . Trong lòng bà chút thấp thỏm, vội giải thích: “Thu Nhuận , con bé nhà bác còn nhỏ, hiểu chuyện, cháu đừng chấp nhặt với nó nhé.”

Trên đời đàn ông nào bằng lòng vợ mới cưới tuyên bố sinh con cơ chứ?

Lương Thu Nhuận đáp: “Không bác, Tiểu Giang .” Anh sang Vương Lệ Mai, nhấn mạnh nữa: “Cô thực sự .”

Điều Vương Lệ Mai chút mờ mịt. Bà thầm nghĩ: Con gái bảo sinh con, thế mà Lương vẫn cứ khen . Chẳng lẽ đúng là "Chu Du đ.á.n.h Hoàng Cái, kẻ đ.á.n.h cam lòng chịu"? Vương Lệ Mai chẳng gì hơn. Bà định mở miệng thôi, thầm nhủ: Kệ bọn trẻ , chẳng quản nổi, quản thế nào cũng thành sai.

Đang lúc Vương Lệ Mai nghĩ ngợi m.ô.n.g lung, Giang Lạp Mai (cô út) nháy mắt hiệu mấy mà bà thấy. Giang Lạp Mai đành vỗ đùi một cái, đ.á.n.h bạo tiến lên reo hò: “Chú rể đến ! Chú rể đến ! Đón tân nương thôi!”

Tiếng hô vang lên, căn phòng bên trong lập tức im bặt. Giang Mỹ Thư vô thức Giang Mỹ Lan: “Mấy giờ chị?”

“Tám giờ năm phút.”

“Sao đến sớm thế?” Nhà đón dâu sớm cũng mười giờ, tám giờ thấy mặt chú rể thì đúng là chuyện lạ. Mỹ Thư cuống quýt: “Em còn đồ nữa!”

Vừa mải se mặt với cãi , cô còn kịp khoác áo ngoài. Giang Mỹ Lan giục: “Thay ngay, ngay vẫn kịp! Tóc chị bới cho em , vấn đề gì , chỉ cần khoác áo lông với áo khoác là xong. Để chị cửa chặn họ .”

“Cả em nữa!” Triệu Hiểu Quyên và Triệu Tiểu Hiểu leo từ cửa sổ , theo là Giang Nam Phương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-227.html.]

Cậu Giang Nam Phương như con rùa lật ngửa, ngã chổng vó xuống sàn. Rõ ràng là thể chất của một "mọt sách" chính hiệu, chút khiếu leo trèo nào.

“Tụi em cũng ngờ chú rể đến sớm .” Họ định lượn lờ bên ngoài một lát mới thủ cửa, ai dè tám giờ chú rể ngoài sân.

Triệu Hiểu Quyên lầm bầm: “Em thấy là rể nôn nóng rước chị quá , chứ nhà ai rước dâu sớm thế .” Lời Mỹ Thư đỏ mặt.

Bên trong cô mặc sẵn đồ lót và áo len mỏng, chỉ cần khoác chiếc áo khoác len cashmere trắng bên ngoài, chân là chiếc quần ống rộng màu đen kèm đôi bốt da nhỏ. Vừa khoác áo , Triệu Hiểu Quyên "oa" lên một tiếng: “Chị ơi, bộ quá! Cái cổ lông trông quý phái thật đấy.”

Giang Mỹ Thư vốn gương mặt trái xoan, đôi mắt dịu dàng, nước da trắng ngần. Khi búi tóc lên lộ chiếc cổ thanh mảnh, lớp cổ lông bồng bềnh, trông cô chẳng khác nào một thiên kim tiểu thư, toát khí chất kiêu sa đài các. Vẫn là cô , nhưng dường như thứ đổi .

Giang Mỹ Lan ngắt lời: “Quý phái cái gì, mau cửa chặn , rể em sắp đến nơi .”

Triệu Hiểu Quyên thấy chị họ Mỹ Lan bây giờ mà khó tính thế, cứ nét giống chị Mỹ Thư ngày xưa. Cô kịp cằn nhằn thì Mỹ Lan dặn: “Giang Nam Phương, em chặn cửa , bài thơ dis chuẩn sẵn ? Bảo họ đối thơ mới cho , đối mở cửa!”

chuẩn từ . Giang Nam Phương lôi một cuốn sách từ trong túi , liếc sách Mỹ Thư, đầy khí thế: “Chị, chị cứ đợi đấy, em sẽ để rể đón chị dễ dàng thế .” Cậu , đàn ông mà cưới vợ quá dễ dàng thì sẽ trân trọng.

Mỹ Thư phì : “Thế em cũng đừng khó lâu quá nhé.”

“Nghe kìa, chị em còn gả bắt đầu xót chồng !” Triệu Hiểu Quyên trêu chọc, liền Mỹ Lan gõ cho một phát đầu: “Em xót yêu tương lai của em chắc? Không xót thì em cưới, chị bảo Mỹ Thư với Nam Phương sang quậy cho rể tương lai một trận trò.”

Hiểu Quyên lập tức im bặt, thậm chí lúc chặn cửa cũng dám hé răng nửa lời. Cô cứ Mỹ Lan mãi, thầm nghĩ: Sao chị Mỹ Lan sặc mùi "chị Mỹ Thư" ngày xưa thế nhỉ? Cứ mở mồm là thấy ghét.

Bên ngoài, Giang Nam Phương hắng giọng: “Anh rể ở ngoài đó ?”

Lương Thu Nhuận "ừ" một tiếng. Giọng trầm thấp uy quyền khiến Nam Phương rét, nhưng nghĩ đang là em vợ, đối phương Giám đốc mà là đến xin rước chị , lấy hết can đảm: “Muốn cưới chị em, em ba câu hỏi thử thách .”

Lương Thu Nhuận: “Em .”

Nam Phương hít sâu một , định hỏi về thơ từ nhưng lời đến miệng đổi thành: “Sinh nhật chị em là ngày nào?”

Lương Thu Nhuận cần nghĩ: “Ngày mười ba tháng Ba, âm lịch.”

Câu trả lời quá nhanh khiến Hiểu Quyên trách móc: “Sao em hỏi dễ thế? Không đúng kế hoạch gì cả!” Nam Phương mặc kệ, hài lòng với tốc độ của rể nên bắt đầu nghĩ câu thứ hai.

Bên trong, Mỹ Thư ngạc nhiên thì thầm với Mỹ Lan: “Sao sinh nhật em nhỉ?” Cô bao giờ nhắc đến với cả.

Giang Mỹ Lan cũng lắc đầu. Cô nghĩ Lương Thu Nhuận tỉ mỉ đến mức ghi nhớ sinh nhật em gái từ khi cưới. Chẳng lẽ thực sự rơi lưới tình ?

Bên ngoài, Lương Duệ cũng kinh ngạc hỏi nhỏ: “Bố, bố sinh nhật cô ?”

Lương Thu Nhuận đáp khẽ: “Lúc xem mắt qua.” Thật là bà cô út Giang Lạp Mai , nhưng trí nhớ Thu Nhuận vốn , những gì liên quan đến Mỹ Thư đều đặc biệt để tâm.

Lương Duệ giơ ngón tay cái thán phục. Lúc giọng Giang Nam Phương vang lên: “Sau chị em gả sang, lương nộp hết ? Lúc nóng giận đ.á.n.h ? Ai phụ trách nấu cơm, và quan trọng nhất, bắt nạt chị em ?”

Đây rõ ràng là một "combo" câu hỏi chứ một câu nữa. Bên ngoài, Vương Lệ Mai xông vặn tai thằng cháu: “Hỏi cái gì mà hỏi! Lương nộp hết? Thời đàn ông nào nộp hết lương cho vợ? Lại còn đ.á.n.h , nấu cơm... Đàn ông ai bếp!”

Cả sân bỗng im phăng phắc. Mọi đều Lương Thu Nhuận, lo sẽ nổi giận mà bỏ về. ai ngờ, Lương Thu Nhuận suy nghĩ cực kỳ nghiêm túc mới trả lời:

“Lương nộp hết . Lúc nóng giận sẽ đ.á.n.h ; nếu cô sai, sẽ giảng đạo lý và dỗ dành; nếu sai, sẽ xin . Về việc nấu cơm, nhà bác Vương lo liệu, lúc bác nghỉ nếu rảnh sẽ nấu, nếu rảnh sẽ đưa Tiểu Giang căng tin hoặc nhà hàng ăn.”

Anh quá lớn nhưng đầy uy lực và sự cam kết: “Tóm một câu, Tiểu Giang gả cho sẽ chịu ấm ức, chịu đói, vì ở đây. Anh sẽ để cô một đời cơm no áo ấm, bình an hạnh phúc.”

Loading...