[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 223
Cập nhật lúc: 2025-12-21 02:44:22
Lượt xem: 58
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AKUALKemA1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thái độ của thằng nhóc đúng là ngông nghênh lên tận trời.
“Thế ?”
Giọng Lương Thu Nhuận nhanh chậm vang lên hỏi một câu.
Lương Duệ thấy giọng , cả cứng đờ . Cậu đầu một cách máy móc: “Bố... bố bố bố, bố tới đây?”
“Bà nội chẳng bảo là mai bố kết hôn, hôm nay đến gặp cô dâu ?”
Mấy cái hủ tục , thằng nhóc đều cả! Chỉ là, bố mò đến nhà họ Giang đêm hôm khuya khoắt thế ?
Gương mặt ôn nhuận của Lương Thu Nhuận vẫn giữ vẻ thản nhiên: “Sao? Cho phép con đến, mà cho phép bố đến ?”
“Bố với con mà giống ?” Lương Duệ lầm bầm một câu.
Lương Thu Nhuận chấp nhặt với thằng nhóc đang tuổi nổi loạn . Anh bước đến mặt Giang Mỹ Thư đang lưng Lương Duệ: “Thằng bé ồn khiến em nghỉ ngơi ?”
Giang Mỹ Thư lắc đầu, khẽ : “Cái đó thì , chỉ là mai kết hôn nhiều việc quá, vả ...” Cô ngước Lương Thu Nhuận: “Em vẫn thấy căng thẳng.”
Chuyện cả hai kiếp mới một , mà căng thẳng cho .
Lương Thu Nhuận hạ mắt cô: “Không , ngày mai đều là nhà cả, ngoài, cần lo lắng.”
Anh như sực nhớ thư ký Trần vẫn : “Tay bẩn nên ôm chăn, bảo thư ký Trần mang một ít chăn qua đây.”
Giang Mỹ Thư ngơ ngác: “Mang chăn qua gì ạ?” Rồi như sực nhận , cô vội đáp: “Em lấy .” Xem Lương Thu Nhuận và Lương Duệ đều chung một ý tưởng .
Lương Thu Nhuận như con sâu cái kiến trong bụng cô , hiểu ngay cô đang nghĩ gì: “Chăn lấy từ nhà , là nhờ chú Lâm giúp, đều là đồ mới tinh, riêng cho đám cưới của chúng .”
“Giang Giang.” Anh cúi đầu cô, trong đôi mắt đen như mực tràn đầy vẻ dịu dàng: “Ngày mai chúng kết hôn, chăn hôm nay giao cho em bảo quản , ngày mai em mang theo về nhà ?”
“Chúng dùng để cưới.”
Cùng một món đồ, nhưng đổi cách khác , ý nghĩa khác hẳn. Quả nhiên Giang Mỹ Thư còn kháng cự dữ dội như nữa: “Không chăn của hồi môn ạ?”
“Không .” Lương Thu Nhuận mỉm : “Chăn hồi môn chẳng bác gái chuẩn ? Đống chỉ là đồ chuẩn cho đám cưới của chúng thôi. Phiền em ngày mai mang nó sang, ?”
Giang Mỹ Thư do dự một lát, rốt cuộc vẫn gật đầu.
Lương Duệ bên cạnh trố mắt kinh ngạc. Không thể nào! Còn thể chơi chiêu ? Lúc nãy bảo về trộm đồ nhà sang thêm đồ cưới cho cô, cô nhất quyết chịu. Sao đến lượt bố thì cô đồng ý dễ dàng thế?
Lương Duệ Giang Mỹ Thư: “Chị quá đáng đấy nhé? Sao chị nhận chăn của bố mà nhận chăn của ?”
Giang Mỹ Thư lý luận đầy hiển nhiên: “Em là trộm, còn bố em là đưa cho chị, bảo là chăn mới để chúng dùng trong đám cưới. Hai việc mà giống ?”
Một bên là lén lút về nhà lấy trộm, một bên là đặt chăn mới từ mang sang. Khác một trời một vực chứ! Hơn nữa, đối tượng tặng chăn cũng giống .
Cái —— Lương Duệ thực sự cho nghẹn họng. “Chị giỏi thật đấy.” Cậu cũng chẳng thèm ở nhà họ Giang nữa, bỏ luôn.
Lương Thu Nhuận chút bất ngờ: “Lương Duệ cũng bảo tặng chăn cho em ?”
Giang Mỹ Thư gật đầu: “Vâng, nhưng nó định về 'vét túi' của để tặng em.”
“Cái thằng bé .” Lương Thu Nhuận , thần sắc hiếm khi trở nên ôn hòa: “Nó cũng lòng đấy.”
Thấy thư ký Trần ôm đống chăn , Lương Thu Nhuận cũng đỡ lấy. Lúc nãy đường xe hỏng, xuống sửa nên tay dính đầy dầu máy đen sì. Anh bảo: “Đưa cho Tiểu Giang .”
Thư ký Trần , đưa đống chăn cho Giang Mỹ Thư. Tổng cộng sáu chiếc, dày mỏng, mặt chăn bằng lụa là gấm vóc đủ màu sắc rực rỡ. Nhìn những chiếc chăn bông mới tinh, lòng Giang Mỹ Thư mềm , nhưng cũng thấy đăng đắng. Một cảm giác khó tả dâng trào, cổ họng cô như nghẹn : “Lão Lương...” Cô chỉ thốt hai từ đó.
Lương Thu Nhuận định đưa tay xoa tóc cô, nhưng rốt cuộc vẫn nhịn . Anh đưa một cái bao thư qua: “Trong một nghìn đồng, là cho em, dặn em ngày mai lúc về nhà chồng mang theo để lấy uy với thiên hạ.”
Giang Mỹ Thư theo bản năng định từ chối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-223.html.]
“Em nhận đấy.” Lương Thu Nhuận cô, ánh mắt dịu dàng: “Mẹ bảo nếu mang tiền về , bà sẽ đ.á.n.h gãy chân .” Anh chi tiết, cứ như chỗ : “Tiểu Giang, em cũng ngày mai chú rể đón dâu là một tàn tật chứ?”
Nghe đến đây, Giang Mỹ Thư nhịn mà bật : “Lão Lương, đừng đùa kiểu đó nữa.”
Lương Thu Nhuận ngay cửa, cao lớn, cao hơn khung cửa nhà họ Giang nửa cái đầu, dáng vẻ vô cùng hiên ngang. Chỉ là khi chuyện với Giang Mỹ Thư, sẽ vô thức cúi đầu xuống.
“Vậy nên, nhận lấy nhé?” Giọng trầm ấm, như gió xuân tháng Ba lướt qua mặt.
Một Lương Thu Nhuận dịu dàng mạnh mẽ thế , Giang Mỹ Thư căn bản thể từ chối . Cô cúi đầu xấp tiền, khẽ : “Ngày mai em mang sang, đó sẽ trả cho bác Lương.”
Lương Thu Nhuận thấy cô chịu nhận thì thở phào nhẹ nhõm: “Được, mai em tự đưa cho .” Nói xong, nhấc cổ tay lên xem đồng hồ: “Thôi, mười giờ rưỡi , em nghỉ ngơi sớm , để ngày mai đến... cưới em.”
Hai chữ cuối cùng nhấn nặng, trầm và khàn, mang theo một luồng điện khiến tê dại. Điều mặt Giang Mỹ Thư đỏ bừng lên, cô lí nhí như muỗi kêu: “Em đợi đấy.”
Giọng điệu ngoan mềm khiến tim Lương Thu Nhuận mềm nhũn, trong mắt cũng hiện lên tia . Bàn tay chần chừ ban nãy cuối cùng cũng đưa , nhẹ nhàng xoa lên đỉnh đầu Giang Mỹ Thư.
“Đợi .”
Giang Mỹ Thư ngỡ ngàng ngước : “Anh bảo tay bẩn ?”
“Suỵt.” Lương Thu Nhuận mỉm , “Thôi, đây, em nhà . Nghỉ ngơi sớm.”
Giang Mỹ Thư tiễn nhưng Lương Thu Nhuận cho, vẫy tay: “ đưa Lương Duệ về, bắt nó tắm rửa sạch sẽ mai dắt nó đón dâu.” Người kết hôn là chú rể đến, còn kết hôn dắt theo cả con trai. Mà cũng lạ, Giang Mỹ Thư thấy thế là chí . là "nồi nào úp vung nấy".
Sau khi họ khỏi, Giang Mỹ Thư ôm đống chăn nặng trịch nhà. Vừa đến nơi, cả nhà đều đổ dồn ánh mắt về phía cô.
“Thu Nhuận gửi chăn sang ?” Vương Lệ Mai ban nãy thấy đôi trẻ tình tự nên ngoài.
Giang Mỹ Thư gật đầu: “Anh bảo để mai con mang sang nhà họ Lương luôn.”
Vương Lệ Mai xong thì sững một chút, bà khẽ : “Thu Nhuận đúng là . Vừa thực tế, thương , đối xử với con. Mỹ Thư ,” tiếng gọi cực thấp, “con gả nhầm .”
Mới cưới mà đối đãi trịnh trọng thế thì chẳng kém . Vương Lệ Mai sống cả đời, thấy bao nhiêu đám cưới, nhưng từng thấy ai như Lương Thu Nhuận. Lo lắng nhà gái điều kiện , còn chủ động gửi đồ sang để của hồi môn cho cô. Cái tính sính lễ . là "con gái đầu kiệu hoa", đầu tiên thấy nhà trai chu đáo và đến thế.
Nhà kết hôn, ai chẳng mặc cả với nhà trai, chê sính lễ ít thì cũng là chê hồi môn đủ. Đến chỗ Giám đốc Lương thì , cho đồ tiếc tay, ngay cả chi tiết nhỏ nhặt như chăn bông hồi môn cũng chú ý đến.
Giang Mỹ Lan đống chăn, thần sắc cũng phức tạp. Cô sờ thử: “Tổng cộng sáu chiếc?”
“Vâng. Hai chiếc tám cân, hai chiếc bốn cân và hai chiếc hai cân.”
Cộng thêm một chiếc cho, hai chiếc chị cho, một chiếc cô cho. Vừa vặn tròn mười chiếc chăn. So với một chiếc ban đầu thì đúng là khác một trời một vực.
“Tiểu Lương là , con gả sang đó nhớ sống cho thật với .” Vương Lệ Mai sờ đống chăn cảm thán. “Đến cả việc của nhà gái mà cũng lo liệu hết .”
Giang Mỹ Thư hiểu ý, cô mang chăn phòng vì phòng cô để hết, tối nay chị gái cô ở . Xếp chăn xong, Vương Lệ Mai lấy chữ Hỷ dán lên từng chiếc chăn. Nhìn đống chăn dày dặn, chắc chắn, bà cứ sờ mãi thôi, sang bảo Giang Trần Lương: “Con gái chúng gả nhà .”
Giang Trần Lương cũng gật đầu: “Giám đốc Lương đúng là , con rể thì thực sự gì để chê. chỉ đợi ngày mai con gái xuất giá thôi.”
Phòng bên cạnh.
Giang Mỹ Thư tắm rửa xong thì lên giường. Cô và Giang Mỹ Lan ghép hai chiếc giường nhỏ với , hai chị em rúc chung một chăn, cực kỳ ấm áp.
Trên mặt Giang Mỹ Lan thoáng vẻ hoang mang, cô hạ thấp giọng : “Mỹ Thư, kiếp nhiều chuyện khác hẳn với kiếp quá.”
Giang Mỹ Thư: “Hửm?”
“Kiếp chị kết hôn với Lương Thu Nhuận, cho nhiều sính lễ thế , cũng gửi chăn sang. Chúng chị chỉ kết hôn bình thường thôi. kiếp thì khác.” Nói đến đây, cô khựng . Trong đêm tối, ô cửa sổ dán chữ Hỷ trông vô cùng bắt mắt. Cô như đang Mỹ Thư, như xuyên qua em gái để ngắm chữ Hỷ cửa.
“Chị nhận . Lương Thu Nhuận dường như thực sự yêu em .”
Giang Mỹ Lan quàng tay qua vai Mỹ Thư, giọng còn mang theo vẻ hoảng hốt và mịt mờ khó tả: “Thôi xong, em một tên thái giám yêu , giờ đây?”
Chương 84
Câu dứt, căn phòng lập tức rơi tĩnh lặng.