[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 210
Cập nhật lúc: 2025-12-21 02:29:44
Lượt xem: 61
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Kj8p7C4Ba
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chị còn lo em mắt mấy thứ .”
“Sao thế ? Đồ chị tặng, gì em cũng thích.”
Cái miệng nhỏ dẻo như bôi mật, thật là ngọt c.h.ế.t .
Giang Mỹ Thư giơ tay xoa đầu em, sực nhớ một việc: “Lương Duệ ban ngày học ?”
Giang Nam Phương lắc đầu: “Nó nghỉ học ba ngày nay .”
Tim Giang Mỹ Thư khẽ thót một cái. Cô và Lương Thu Nhuận Thượng Hải ba ngày, thì thằng bé cũng trốn học đúng ba ngày.
Được, lắm. Thật là giỏi quá cơ mà!
Kẻ đang Giang Mỹ Thư "quan tâm" là Lương Duệ, lúc vẫn đang bám thùng tàu hỏa. Giữa mùa đông rét mướt, bám ở phía ngoài toa tàu, gió thổi buốt thấu tận xương tủy.
“Hôm nay về kịp ?” Dương Hướng Đông lo lắng hỏi.
Lương Duệ đáp: “Chuyến tàu 6 giờ sáng mai là đến Thủ đô , chắc chắn về kịp.”
Nghe , lòng Dương Hướng Đông lạnh toát: “Chuyến về kiểu gì cũng ăn một trận đòn nát mông.”
Lương Duệ vặn : “Ăn đòn thì sợ cái gì? hỏi ông, chuyến kiếm tiền với sướng ?”
Ba ngày kiếm ba mươi đồng, chuyện đây Dương Hướng Đông mơ cũng dám nghĩ tới. Nghe Lương Duệ hỏi, vô thức gật đầu: “Sướng! Thật sự sướng!”
Về nhà, nếu bố dám đánh, sẽ đem tiền kiếm đập thẳng mặt ông, bắt ông bái phục một cái! Hì hì, mới nghĩ thôi thấy phấn khích . Sau khi bố gọi là "cụ". Ôi chao, lên đời .
“Đừng ngốc nữa, tuần tra đến kìa, mau leo lên nóc tàu trốn cho kỹ!”
Lương Duệ dứt lời, hai đứa liền thoăn thoắt như khỉ leo lên ẩn nấp. Lương Duệ nhẩm tính tiền kiếm , thầm nghĩ: Về nhà chắc chắn bố nó cũng chẳng quan tâm , nhưng còn bà kế trẻ tuổi , nó dùng tiền để lóa mắt "Giang Mỹ Lan" mới .
Việc Lương Duệ nghỉ học ba ngày, dù Giang Mỹ Thư nhưng với Lương Thu Nhuận. Một là sợ hai cha con xung đột, hai là chẳng thấy bóng dáng Lương Thu Nhuận . Giang Mỹ Thư định tự tìm Lương Duệ nhưng chẳng thấy tăm .
lúc , Hà Thu Sinh – đang nóng lòng hơn cả – qua kênh nào tìm Giang Mỹ Thư.
“Đồng chí Giang, lời cô đây còn tính ?” Ý là việc giới thiệu quen để giúp tẩu tán lô than . Thực chẳng còn bao nhiêu lộ phí, nếu về thì chắc ăn xin từ Thủ đô về tận Thiểm Tây mất.
Giang Mỹ Thư cũng đang tìm Hà Thu Sinh, cô liền : “Vẫn tính chứ. Để hẹn , đôi bên cùng bàn bạc ?”
Đây cũng là điều Hà Thu Sinh mong , gật đầu đồng ý ngay lập tức.
Để tiện bàn chuyện ăn, Giang Mỹ Thư đặc biệt hẹn ở lâu, còn đặt một phòng riêng. Không chỉ , cô còn gọi cả Giang Mỹ Lan và Thẩm Chiến Liệt tới. Không gọi Lương mẫu là vì bà thích lo nghĩ, chỉ quan tâm việc góp vốn và chia tiền, còn tham gia.
Đợi đông đủ, Giang Mỹ Thư giới thiệu đôi bên: “Đây là đồng chí Hà Thu Sinh. Còn đây là em gái Giang Mỹ Lan và em rể Thẩm Chiến Liệt.”
Đôi bên chào hỏi, bắt tay . Hà Thu Sinh thẳng vấn đề: “Là các vị lấy than ? Cần bao nhiêu?”
Người tính tình thẳng tuột như ruột ngựa. Giang Mỹ Thư trả lời mà sang Giang Mỹ Lan. Mỹ Lan hiểu ngay đây là lúc tay. Cô sâu mắt Hà Thu Sinh, lập tức xác định đây chính là "Hà Bán Quốc" lừng lẫy đời , chỉ là giờ vẫn còn trẻ.
Nén sự xúc động, Giang Mỹ Lan lên tiếng: “Không bên thể cung cấp bao nhiêu than? Giá thấp nhất là bao nhiêu?”
Khẩu khí chừng lớn. Hà Thu Sinh nheo mắt: “Các vị là do đồng chí Giang giới thiệu, cũng coi như nhà nên lời sáo rỗng. Chỗ xưởng trưởng Lương lấy nhiều, tính 15 đồng một tấn. Nếu các vị lấy lượng lớn hơn, giá nhập thể bớt thêm 5 hào nữa. Tức là 14 đồng 5 hào, đây là đáy của .”
Giang Mỹ Lan đáp: “Thấp hơn chút nữa , thể ôm ít nhất là gấp đôi xưởng trưởng Lương, thậm chí còn nhiều hơn. Anh cho giá hời, giúp tẩu tán hết than .”
Câu lập tức để lộ sơ hở, Hà Thu Sinh lóe mắt: “Không các vị tự lấy ?”
là việc với thông minh hết sức cẩn thận, nếu sẽ nắm thóp ngay. Giang Mỹ Lan "ừm" một tiếng: “ kênh của cơ quan Nhà nước thể giúp xuất hàng, đảm bảo vấn đề gì. Chỉ xem thành ý về giá cả của đến thôi.”
Hà Thu Sinh c.ắ.n răng: “14 đồng 2 hào một tấn, đây là giới hạn cuối cùng của . Mỏ than của vốn là mỏ nhỏ, giá thấp hơn thị trường . Không tin các vị cứ hỏi xem, than thị trường cơ bản 20 đồng một tấn. bán rẻ lắm .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-210.html.]
Nếu mỏ than Hắc Sơn năm nay khai thác trữ lượng lớn mà ép đến mức còn đường sống, cũng chẳng bán rẻ thế . Cái giá còn thấp hơn mức dự tính của chị em họ Giang những 2 hào rưỡi. Hai mặc cả thêm nữa.
“Vậy bên còn bao nhiêu than?”
Đây là hỏi thăm thực lực . Bình thường Hà Thu Sinh sẽ , nhưng giờ cùng đường, chạy đôn chạy đáo khắp nơi mới bán hai phần mười, nên coi chị em Giang Mỹ Thư như cọng rơm cứu mạng.
“Chúng đào 8 vạn tấn, mới xuất 1 vạn rưỡi, ít nhất còn 6 vạn rưỡi đến 7 vạn tấn.”
Nghe con , cả hai chị em đều hít một ngụm khí lạnh: “Nhiều quá!”
Vượt xa ngân sách của họ. Có bán cả hai cũng ôm hết chỗ .
“Để chúng bàn bạc chút.”
Giang Mỹ Lan kéo chị ngoài: “Phương án một , dùng phương án hai. Đặt cọc, nợ tiền hàng, bán hàng thu hồi vốn mới kết toán nốt.”
Giang Mỹ Thư cũng đồng ý: “Hơn nữa, chênh lệch nhiều thế , nên ăn quá dày. Chị , tiền chỉ nên kiếm thôi, mở miệng quá lớn, đây là vấn đề dân sinh đấy.”
Giang Mỹ Lan gật đầu: “Chị mà. Vậy báo giá cho chị dâu hai Thẩm Minh Anh bao nhiêu?”
“15 đồng.” Giang Mỹ Lan , “Báo 15 đồng một tấn, bằng với giá Lương Thu Nhuận lấy. 8 hào chênh lệch là phần kiếm . Hơn nữa, 15 đồng vẫn rẻ hơn thị trường từ 5 đến 6 đồng, lô lo mua, chỉ xem chị dâu hai dám ôm thôi. Tiếp theo trông cậy em đấy, Mỹ Thư.”
Giang Mỹ Thư lời, như một con nhỏ "tạch tạch tạch" chạy thẳng đến bách hóa tổng hợp. Thật khéo, Thẩm Minh Anh đang mặt ở văn phòng.
Chị mắng xong: “Lão La, chỗ là phòng thu mua của bách hóa chứ trạm than. Anh bảo đào than cho bây giờ? Hay là đem bán , bán cả cái phòng thu mua xem đổi than về ?”
Lão La mắng đến vuốt mặt kịp nhưng chẳng dám lau, chỉ khẽ khàng: “Trưởng phòng Thẩm, chị bản lĩnh lớn, hàng gì chị lấy . Chị cũng mùa đông năm nay rét đậm, nếu bách hóa lô than cho dân mua, cam đoan cuối năm nay đơn vị chắc chắn nhận bằng khen của Thủ đô. Đến lúc đó chị cũng bình bầu là Chiến sĩ thi đua tiến tiến!”
Thẩm Minh Anh quát: “Không là . Cút!”
Trưởng phòng La lủi thủi . Giang Mỹ Thư đến, cô gõ cửa, kịp lên tiếng thì Thẩm Minh Anh bên trong quát tiếp: “Lão La, còn hỏi than nữa là bảo đẻ thêm đứa em nữa cho đấy!”
Lão La: “...” (Vợ chồng đều ngoài tứ tuần, thì sáu tám, bố thì mất , đẻ nữa?)
Giang Mỹ Thư tiếng động bên trong, thầm nghĩ cất tiếng: “Chị dâu hai, là em đây.”
Thấy Giang Mỹ Thư, Thẩm Minh Anh bất ngờ, vẻ mặt lập tức đổi từ giận dữ sang tươi hớn hở: “Mỹ Thư , em Thượng Hải về đấy ?”
Giang Mỹ Thư gật đầu, bốc một nắm kẹo xốp trong túi đưa qua: “Quà Thượng Hải đây, chị nếm thử xem ngon .”
Thẩm Minh Anh nhận lấy: “Chẳng ai việc gì mà tìm đến cả, xem em tìm chị chuyện gì nào?”
Giang Mỹ Thư liếc xung quanh, hạ thấp giọng: “Bách hóa thu mua than chị? Giá thấp hơn thị trường nhiều lắm.”
Vừa dứt lời, Thẩm Minh Anh bật dậy như lò xo, chạy đóng sập cửa mới hỏi dồn: “Bao nhiêu một tấn?”
Giang Mỹ Thư: “Mười lăm đồng!”
“Bao nhiêu??!” Thẩm Minh Anh suýt nữa thì vỡ giọng.
Giang Mỹ Thư khẳng định: “Mười lăm đồng!”
Thẩm Minh Anh sững sờ: “Than chính quy chứ?”
“Than Thiểm Tây, mỏ ngay cạnh lò quan (mỏ nhà nước), chất lượng chê .”
Thẩm Minh Anh phắt dậy, phấn khích vô cùng: “Em bao nhiêu?” Rồi chẳng đợi Giang Mỹ Thư trả lời, chị tiếp luôn: “Có bao nhiêu chị ôm hết bấy nhiêu! Mỹ Thư ,” Thẩm Minh Anh vốn cao ráo, trực tiếp bế bổng Giang Mỹ Thư lên, “Chị em đúng là ngôi may mắn của chị nhỉ?”
Chương 79: Ba chương gộp một.
Thẩm Minh Anh là dáng phương Bắc điển hình, cao ráo, Giang Mỹ Thư tuy cũng là nửa phương Bắc nhưng chỉ cao 1m62, trong khi Thẩm Minh Anh cao tới 1m73.