[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 206

Cập nhật lúc: 2025-12-21 02:23:35
Lượt xem: 66

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có điều, giờ cô là "phú bà" , thèm chấp nhặt tám đồng bạc . Sau khi mua bánh quy hộp sắt, cô mua thêm một cân kẹo lạc xốp đặc sản Thượng Hải. Nghĩ bụng chồng là yêu cái , cô mua thêm một hộp kem dưỡng da hiệu "Thượng Hải", hàng nội địa ở đây chất lượng lắm. Thậm chí cả Thẩm Minh Anh cũng phần.

Cũng nhờ cái túi tiền của Giang Mỹ Thư dạo căng phồng, cô mới thể sắp xếp quà cáp cho tất cả chu đáo như thế.

Hai xách một đống đồ đạc trở về, nào ngờ ngay tại cổng nhà khách đụng mặt đồng chí Hà. Nói đúng hơn là đồng chí Hà đặc biệt đây canh chừng Lương Thu Nhuận. Vừa thấy hai về, ông Hà liền tiến lên, mặt mày rạng rỡ: "Xưởng trưởng Lương, đồng chí Giang, hai về ."

Mỹ Thư một dự đoán trong đầu nhưng tiện , cô liếc Thu Nhuận. Thu Nhuận suy nghĩ một lát bảo đồng chí Hà: "Vào trong nhà khách chuyện, ngoài trời lạnh lắm."

Đồng chí Hà đợi bao lâu, mặt mũi rét đến mức trắng bệch, môi cũng tím tái cả . Nghe , ông thở phào nhẹ nhõm, theo trong. Nhà khách hệ thống sưởi nên thấy ấm áp vô cùng.

Vào đến trong phòng, đồng chí Hà vẫn còn đôi chút giữ lễ, nhưng nghĩ tới nghĩ lui thấy thực sự chẳng còn đường lùi, chỉ đành đặt hết hy vọng lên vai Lương Thu Nhuận. Ông quyết định chơi bài ngửa: "Xưởng trưởng Lương, chạy qua ba đơn vị ở Thượng Hải , nhưng chỉ đúng một nơi chịu nhận than tư nhân của , thực sự là hết cách . cùng ngài về thủ đô một chuyến nữa."

Đây là đem bộ hy vọng đặt cược Thu Nhuận.

Thu Nhuận trầm ngâm: "Xưởng thịt bên nhu cầu lẽ nhiều đến thế ."

"Không , nhận bao nhiêu cũng ." Nói đến đây, ông Hà khổ một tiếng: "Chẳng lẽ lặn lội từ Thiểm Tây nửa tháng trời mà đến ba tấn than cũng bán nổi, thế thì về nhà chẳng còn mặt mũi nào ai nữa."

Mỹ Thư , đôi mắt láo liên xoay chuyển. Rõ ràng là cô đang tính kế để kéo chị gái và rể cuộc, cho họ nhúng tay một chân, mà là kiểu vi phạm quy định.

Thu Nhuận đưa tay gõ nhẹ lên trán cô một cái, lực nhẹ: "Lại nghĩ vẩn vơ cái gì đấy?"

Lão Lương đúng là con sâu trong bụng cô mà, cô nghĩ gì cũng , khiến Mỹ Thư lập tức im bặt. Cô mím môi, híp mắt: "Em chỉ nghĩ một chút thôi mà. Đợi về hãy ."

Cô bắt đầu thấy nôn nóng . Bởi vì Mỹ Thư rõ chị gái luôn ăn buôn bán than, nhưng thứ quá khan hiếm và cũng quá nguy hiểm, bấy lâu nay vẫn thông đường dây. Giờ chẳng "mối" tự tìm đến cửa ? Cô thậm chí hận thể bay ngay về thủ đô lúc .

Sáng sớm hôm , trời còn sáng, Mỹ Thư cùng Thu Nhuận ga tàu, cùng họ còn đồng chí Hà. Suốt dọc đường, đồng chí Hà tràn trề hy vọng. Lần ngoài ông tiêu gần hết kinh phí đối ngoại ba tháng của mỏ than Hắc Sơn , nếu chạy xa thế bán than, ông ăn thế nào với xưởng trưởng mỏ than nhà nữa. Nghĩ đến đó, ông Hà càng xốc tinh thần.

Nhân lúc đồng chí Hà vệ sinh, Mỹ Thư mới thời gian thở dốc, cô hỏi Thu Nhuận: "Lão Lương, nếu em cho chị em tham gia vụ buôn than , thấy cách nào ?" Loại giải quyết cô nghĩ , nên cứ quẳng cho Thu Nhuận nghĩ hộ là xong.

Thu Nhuận bảo: "Giang Giang, than giống những thứ khác, nhà nào cũng sổ cung ứng, định mức mỗi hộ đều hạn."

Mỹ Thư đáp: "Em mà, mua cải thảo cũng thế, định mức mỗi nhà chỉ năm mươi cân. cuối cùng nhà em..." Cô giơ hai ngón tay to tướng : "Nhà em ngần cơ mà! Lão Lương, thực xét về bản chất thì chúng giống hệt thôi. Đều là vì cung ứng theo định mức đủ nên mới tìm cách. Nếu xét kỹ , cải thảo cũng là đầu cơ tích trữ, than cũng là đầu cơ tích trữ, nếu cái gì cũng nhất nhất theo quy tắc thì nhà nào nhà nấy đều sống khổ cực cả thôi."

Đây là lời thật lòng. Có điều cô thấy Thu Nhuận là quá đỗi nguyên tắc, hành vi của đều tuân theo chuẩn mực xã hội. Còn Mỹ Thư, bản chất cô cũng giống Giang Mỹ Lan, từng gột rửa bởi văn hóa kinh tế đời , cô "nổi loạn" cũng quá lời. Vì trong mắt họ, kinh tế kế hoạch quản lý thắt chặt chỉ là tạm thời, tương lai chắc chắn sẽ mở cửa, chỉ là cần thời gian mà thôi.

Lương Thu Nhuận Mỹ Thư , nheo mắt: "Ai cho em những điều ?"

Mỹ Thư theo bản năng đáp: "Chẳng ai cả, tự em suy luận thôi mà. Chẳng lẽ đúng ?" Cô còn vặn một câu: "Chỉ cần em đụng tệ nạn, đụng muối, t.h.u.ố.c lá – những thứ thuộc về tổ chức kinh doanh nhà nước. Sau đó cẩn thận một chút, khoác cho tất cả những việc một cái danh nghĩa chính thống, thế ?"

tham vọng sự nghiệp, nhưng chị gái cô thì . Và vụ buôn rau xanh mở cho Mỹ Thư một cánh cửa mới. Cá nhân buôn bán là đầu cơ tích trữ, nhưng nếu đem đồ của cá nhân bán cho nhà nước thì đó là "thu mua chính ngạch". Chẳng qua chỉ là một cái danh xưng, và việc Mỹ Thư cần là gắn cho nó một cái tên cho đúng bài bản.

Thu Nhuận xong, im lặng hồi lâu. Lâu đến mức Mỹ Thư tưởng sẽ mở miệng nữa, thì mới trầm giọng, giọng điệu mang vài phần nghiêm nghị.

"Giang Giang, những chuyện thế đừng ngoài nữa." Đây là lời khuyên răn. Đầu óc cô quá linh hoạt, phù hợp với quy tắc xã hội hiện tại. Nói đúng hơn, cô thấu vận hành của các quy tắc và tìm cách lách luật. Đó là một thông minh, nhưng đời thông minh dễ chịu thiệt thòi nhất.

Mỹ Thư cũng nhận thức mức độ nghiêm trọng: "Không hả ?" cô lẩm bẩm.

Thu Nhuận đáp: "Có thể thao tác, nhưng khuyến khích thao tác như ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-206.html.]

"Thế nếu chuyện, tố giác em ?"

Thu Nhuận hỏi ngược một câu: "Anh cái gì cơ?"

Này thì... tầm lập tức mở mang! Mỹ Thư cái đầu óc của Thu Nhuận cho phản ứng kịp, một lúc mới lẳng lặng giơ ngón tay cái về phía .

"Nói gì đấy? Sao mà vui thế?" Đồng chí Hà vệ sinh xong , tò mò hỏi một câu. Những chạy tiêu thụ bên ngoài là thế, chẳng câu chuyện nào mà họ bắt nhịp .

Mỹ Thư mỉm : "Đang nghĩ cách giúp đồng chí Hà mở rộng đầu cho than đấy ạ."

Nghe , mắt ông Hà sáng rực: "Có cách nào ?"

Mỹ Thư liếc Thu Nhuận, thấy đang nhắm mắt dưỡng thần, rõ ràng là giả vờ gì. Cô liền nhanh một câu: "Đợi bác về thủ đô , cháu sẽ giới thiệu cho bác hai ."

Đồng chí Hà lập tức tràn đầy mong đợi.

Từ Thượng Hải về thủ đô là một giờ chiều. Lúc họ đến nơi, thư ký Trần lái xe chờ sẵn ở bên ngoài, rõ ràng nắm rõ lịch trình của Thu Nhuận. Đồng chí Hà vốn còn đang do dự nên về , may Thu Nhuận gọi: "Lão Hà, lên xe cùng luôn."

Lúc ông Hà mới h hởi: "Vậy khách sáo nữa nhé."

"Lãnh đạo, đưa ngài về đơn vị về ngõ Thủ Đăng ạ?"

Thu Nhuận: "Đưa Giang Giang về ngõ Thủ Đăng . Đồng chí Hà cùng về Xưởng thịt để bàn chuyện than đá."

Nghe xong, ông Hà phấn khởi "" một tiếng, còn Mỹ Thư nhịn ngước Thu Nhuận.

Thu Nhuận bảo: "Đợi chuyện bên Xưởng thịt xong xuôi, sẽ trả đồng chí Hà cho em."

Nghe câu , Mỹ Thư tươi rạng rỡ: "Lão Lương, thật ."

Thu Nhuận cô, khẽ ho một tiếng, khóe môi khơi gợi một nụ nhưng gì. Thư ký Trần lái xe phía qua gương chiếu hậu thấy cảnh tượng , chỉ cảm thấy hai một chuyến về, khí dường như khác hẳn, nhưng cụ thể thế nào thì .

Xe chạy đến ngõ Thủ Đăng, Mỹ Thư xách túi quần áo xuống xe, quên vẫy tay với Thu Nhuận: "Lão Lương, hẹn gặp nhé!"

Tiếng gọi trong trẻo, đuôi mắt chân mày đều ngập tràn ý , để lộ tám chiếc răng, trông còn rạng rỡ hơn cả ánh nắng mặt trời. Điều Thu Nhuận chút ngẩn ngơ. Anh gật đầu, đợi xe chạy , đồng chí Hà mới cảm thán với Thu Nhuận: "Thật ngờ, xưởng trưởng Lương giờ cưới một cô vợ ngọt ngào đến thế."

Ai mà ngờ chứ. Hồi Thu Nhuận ở hắc tỉnh, nổi tiếng là gần nữ sắc, rõ ràng là một ôn nhu như ngọc nhưng chẳng bao giờ một tin đồn đào hoa nào bám .

Nhắc đến Mỹ Thư, thần sắc Thu Nhuận cũng trở nên dịu dàng hơn: "Cô ngọt ngào, cũng ."

Đoạn, chuyển chủ đề sang chính sự: "Đồng chí Hà lát nữa theo văn phòng xưởng trưởng. Thư ký Trần, tìm chủ nhiệm Kha bên phòng thu mua sang đây."

Đây là bắt đầu việc lớn . Thư ký Trần lập tức nhận lệnh: "Rõ, thưa lãnh đạo!"

Ngõ Thủ Đăng, khi xuống xe, Mỹ Thư xách túi lớn túi nhỏ chạy một mạch về nhà. Trước khi cô , những phiến đá xanh trong ngõ vẫn còn phủ lớp tuyết dày. Vậy mà mới vắng nhà ba ngày, tuyết đường tan sạch, đường xá cũng khô ráo, còn nước mưa và nước tuyết, trông sạch sẽ thoáng đãng hơn hẳn.

Mỹ Thư về tới, những hàng xóm đang sưởi nắng trong ngõ cất tiếng chào: "Con bé nhà họ Giang đấy , Thượng Hải về đấy hả?"

Mỹ Thư "" một tiếng, mỉm với coi như lời chào hỏi. Đợi cô khỏi...

Loading...