[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 203
Cập nhật lúc: 2025-12-21 02:20:42
Lượt xem: 53
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9Kbg131uwE
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy Triệu Thành Viễn vẫn còn đợi, Mỹ Thư cảm thấy ngại: "Đồng chí Triệu, cứ về việc , tự lên phòng ."
Triệu Thành Viễn lắc đầu: "Đồng chí Giang, để tiễn cô lên lầu."
Mỹ Thư vốn giỏi từ chối khác nên đành cùng lên. Sau khi Triệu Thành Viễn rời , cô xuống nhà khách, thấy phố xá vẫn còn khá nhộn nhịp. Cô cũng xuống góp vui, nhưng nghĩ chân ướt chân ráo nơi đất khách, rốt cuộc vẫn dám, đành chui tọt trong chăn, ngủ đợi Lương Thu Nhuận về.
Lúc Thu Nhuận về tới nơi là mười giờ rưỡi đêm. Ngang qua phòng Mỹ Thư, đắn đo một lát, cuối cùng vì yên tâm nên khẽ gõ cửa. Mỹ Thư vốn ngủ sâu, cô giật tỉnh giấc, vội vàng chạy mở cửa: "Lão Lương!"
Cô mới ngủ dậy, gương mặt ủ trong chăn nên hồng rực lên, đôi mắt long lanh nước, đỉnh đầu còn mấy sợi tóc vểnh ngược lên trông rõ ghét. Nhìn cô lúc đáng yêu tả xiết.
"Em đang ngủ ?" Thu Nhuận thấp giọng hỏi: "Không chơi ?"
Mỹ Thư gật đầu: "Anh về, em dám . Thế nên em ngủ đợi ."
Nghe câu , lòng Thu Nhuận bỗng mềm nhũn như nước, nhưng phần nhiều là cảm giác áy náy: "Để em đợi lâu ."
Mỹ Thư xua tay: "Em trong chăn ấm áp lắm, cũng tính là đợi. Mà họp hành đến giờ ăn gì ?"
Thu Nhuận lắc đầu.
"Hả? Anh vẫn ăn gì cơ ? Mười giờ rưỡi , ăn thì đói lả mất." Hai mới chỉ ăn từ lúc mười một giờ trưa. Mỹ Thư sốt sắng: "Không , với em, giờ tìm cái gì lót ngay."
Cô kéo tay Thu Nhuận định dắt . Thu Nhuận tận hưởng cảm giác cô quan tâm săn sóc như thế , lòng ngọt ngào vô cùng: "Hay chúng Bến Thượng Hải dạo một chút? Chỉ là giờ ngoài đó còn ai bán buôn gì ."
"Cứ xem là ngay ạ."
Mỹ Thư quần áo cùng Thu Nhuận cửa. Ra đến ngoài, thấy đèn đường vẫn sáng trưng, phố xá vẫn , cô liền bảo : "Thượng Hải đúng là khác hẳn thủ đô." Nếu là thủ đô tầm thì đường xá chẳng còn bóng , mà ở Thượng Hải hơn mười giờ đêm vẫn thấy lác đác vài qua .
Thậm chí khi đến Bến Thượng Hải, họ còn thấy một chiếc xe đẩy nhỏ bán hoành thánh. Có điều bán trông lấm lét, dường như là bán vụng trộm. Xem kinh doanh tư nhân ở cũng đều giấu giấu diếm diếm như .
Mỹ Thư chẳng quản nhiều thế, cô hào hứng chỉ tay: "Đằng bán đồ ăn kìa! Đi thôi, thôi ."
Cụ già bán hoành thánh định dọn hàng về, nhưng thấy khách tới nên nán : "Đồng chí dùng gì?"
Mỹ Thư nhanh nhảu: "Cho cháu một bát hoành thánh, bát lớn ạ."
Cụ già một tiếng: "Bát lớn tám hào, kèm ba lạng phiếu lương thực."
Mỹ Thư gật đầu trả tiền và phiếu. Vừa ngoảnh , cô thấy Thu Nhuận ánh đèn, cô mỉm dịu dàng. Ánh mắt quá đỗi tập trung và ấm áp, khiến cô bối rối: "Sao thế ? Mặt em dính gì ạ?"
Thu Nhuận lắc đầu. Anh vốn thạo lời đường mật, chỉ mỉm im lặng. trong khung cảnh , cái dáng vẻ càng khiến bầu khí giữa hai thêm phần ám .
Cụ già bán hoành thánh bên cạnh bảo: "Hai cháu chắc là vợ chồng mới cưới ?"
Mỹ Thư ngạc nhiên: "Sao cụ ạ?"
"Nhìn chứ, . Chỉ vợ chồng mới cưới mới cái ánh dịu dàng như chứa ánh sáng, che giấu nổi thế thôi." Nói đoạn, cụ sang Mỹ Thư: "Nhà cháu chính là như đấy."
Mỹ Thư theo bản năng sang Thu Nhuận. Tai nóng ran lên, nhưng vì một nửa gương mặt giấu trong bóng tối nên rõ lắm. Anh gượng gạo chuyển chủ đề: "Cụ ơi, hoành thánh xong ạ?"
"Xong , xong ngay đây."
Lúc múc hoành thánh đưa cho khách, cụ già bỗng nhỏ với Mỹ Thư một câu: "Đồng chí nhỏ , chồng cháu ngượng đấy, mau mà dỗ dành ."
Mỹ Thư lanh lảnh đáp: "Cụ yên tâm, cháu nhất định sẽ dỗ mà!"
Đến khi chiếc bàn nhỏ bên cạnh, Thu Nhuận cầm đôi đũa lên, Mỹ Thư chống cằm chăm chú, hỏi một cách nghiêm túc: "Lương Thu Nhuận, mà cũng ngượng cơ ?"
Sợ rõ biểu cảm của , cô còn cố tình xích gần thêm một chút. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, thể lờ mờ thấy vành tai đỏ ửng. Cô "a" lên một tiếng, tỳ khuỷu tay lên bàn, ghé sát thêm ba phân nữa: "Ngượng thật kìa!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-203.html.]
Thu Nhuận gọi khẽ: "Giang Giang..." Giọng đầy vẻ nuông chiều xen lẫn bất lực. "Được , đừng nữa." Còn nữa chắc trăng cũng hổ mà chui mây mất.
Mỹ Thư như phát hiện lục địa mới: "Lão Lương, lúc ngượng trông trai thật đấy."
Đây là lời thật lòng. Đường nét gương mặt Thu Nhuận vốn dĩ tuấn tú, da trắng, trông thư sinh ấm áp, giờ thêm chút đỏ ửng vì thẹn thùng, trông vẻ lúng túng khó tả. Đây là một khía cạnh của "lão Lương" mà Mỹ Thư từng thấy bao giờ.
"Được , ăn thôi."
Thu Nhuận cúi đầu ăn hoành thánh. Một bát lớn mà chỉ ăn trong vòng ba phút sạch trơn. "Cho một bát nữa cụ ơi."
Mỹ Thư cực kỳ ngạc nhiên, cô liếc xuống bụng Thu Nhuận: "Anh vẫn ăn nữa ạ?" Trong ấn tượng của cô, Thu Nhuận dáng dong dỏng, tính cách ôn hòa, hiếm khi thấy ăn khỏe như . Anh ăn nhanh nhưng hề thô lỗ, ngược vẫn giữ nét tao nhã.
Thu Nhuận đáp: "Được." Quả nhiên bát thứ hai cũng ăn sạch sành sanh.
"Anh no ?" Mỹ Thư hỏi.
Thu Nhuận đáp: "No bảy phần , buổi đêm nên ăn quá nhiều."
Mỹ Thư kinh ngạc vô cùng: "Vậy dạo thêm chút nữa , kẻo đêm ngủ thấy khó chịu."
Thu Nhuận gật đầu. Hai dạo một vòng quanh Bến Thượng Hải. Lúc là đêm muộn, hơn mười một giờ nên ngoài bến cũng chẳng còn mấy . Gió thổi lồng lộng khiến Mỹ Thư khó mở mắt.
"Hay là về nhé?" Người đòi dạo là cô, mà đòi về cũng là cô. Thu Nhuận hề lộ vẻ mất kiên nhẫn, ngược tôn trọng ý kiến của cô.
"Sáng mai còn một buổi họp nữa, chiều chúng sẽ đến Bách hóa Thượng Hải mua một bộ chăn ga gối đệm và mua cho em một chiếc áo len trắng. Sáng chúng về ."
Anh sắp xếp kế hoạch đấy, Mỹ Thư cần động não chút nào.
Quả thực, đến chiều ngày hôm , Thu Nhuận xong việc liền đưa Mỹ Thư tới cửa hàng Bách hóa Thượng Hải. Bách hóa ở đây đông đúc vô cùng, ai nấy đều ăn mặc mốt. Thu Nhuận vẻ khá am tường khu , trực tiếp đưa cô lên tầng ba – nơi bán đồ dùng phòng ngủ.
Thời mua chăn ga gối đệm là sổ kết hôn, thì mua nổi. Đến lúc Mỹ Thư mới hiểu tại Thu Nhuận luôn mang sổ kết hôn bên .
"Đồng chí, cho chúng một bộ chăn ga bốn món của Xưởng Vỏ chăn Thượng Hải, lấy loại nhất nhé." Thu Nhuận đưa sổ kết hôn .
Nhân viên bán hàng ngày đăng ký kết hôn là hiểu ngay: "Mua đồ cưới hả?"
"Vâng ạ."
"Đợi chút." Cô bán hàng cúi xuống tủ kính lấy một bộ màu hạt sen: "Đây là mẫu bán chạy nhất của xưởng Thượng Hải đấy. Vải 100% cotton, còn in họa tiết hoa mẫu đơn khổ lớn. Anh xem kỹ thuật , hoa mẫu đơn trông sống động như thật, cả nước chỉ xưởng Thượng Hải mới thôi. Tất nhiên giá cũng đắt, trọn bộ là hai mươi tám đồng chín hào, ngoài phiếu vải."
Thu Nhuận hỏi thêm: "Có mẫu Song Hỉ cô? Chúng mua dùng cho đám cưới." Về khoản vẻ sành sỏi hơn Mỹ Thư nhiều, nãy giờ Mỹ Thư vẫn kịp mở miệng câu nào.
"Có." Cô bán hàng lấy một bộ màu đỏ: "Đây là mẫu thêu đôi uyên ương vờn nước và chữ Song Hỉ, nhưng bộ đắt hơn một đồng rưỡi."
Thu Nhuận bận tâm đến giá cả, chỉ thản nhiên hỏi: "Loại bộ bốn món mỗi sổ kết hôn mua tối đa mấy bộ?"
Cô bán hàng thầm nghĩ, đúng là gặp nhà giàu . Người bình thường cưới xin còn chẳng nỡ mua một bộ, khách hỏi mua mấy bộ. "Mỗi sổ chỉ mua một bộ thôi."
Đoạn cô đổi giọng, hạ thấp hẳn tông xuống: " nhân viên chúng định mức mua riêng, cũng suất dư. Đồng chí nếu cần, thể nhượng phần của cho."
Đây chính là các nhân viên bán hàng đang lén ăn riêng. Chỉ thể thì chính sách quản chặt, nhưng thì dân đủ cách lách luật. Thu Nhuận và Mỹ Thư trao đổi ánh mắt, hỏi: "Giá bao nhiêu?"
"Anh mua ở đây là hai mươi tám đồng, mua của thì là ba mươi đồng."
"Đồng chí , ăn chênh hai đồng thật sự quá đáng . Loại chăn ga cực kỳ khan hàng, cũng vì hôm nay hàng mới về mới dám nhượng , chứ ngày thường cũng chẳng mà nhượng."
Thu Nhuận chẳng tiếc gì hai đồng bạc , thẳng vấn đề: "Tiền đây ạ. Gói cho hai bộ."
Chăn ga gối đệm ít nhất cũng hai bộ để giặt, thể chỉ lấy một bộ . Thấy đưa tiền và phiếu dứt khoát như , cô bán hàng bỗng thấy hối hận, đòi hớ . thỏa thuận xong, cô cũng gây thêm rắc rối.