[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 198
Cập nhật lúc: 2025-12-21 02:15:34
Lượt xem: 57
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Anh khiêng giường , em giận thật chứ?” Anh hỏi thêm nữa.
Giang Mỹ Thư cứ tưởng quá đỗi lo lắng cho cảm xúc của , cô liền vội vàng trấn an: “Không giận, giận mà! Anh ở phòng bên cạnh bao lâu cũng , em tuyệt đối giận!”
Nói đùa chắc, cô lấy cũng vì cái mục tiêu chia phòng ngủ riêng mà. Cái bình thường thông minh lắm mà, trong chuyện chậm hiểu thế .
Lương Thu Nhuận cô hồi lâu, mới thấp giọng : “ thì chút giận đấy.”
“Hả?” Gương mặt trắng trẻo của Mỹ Thư đầy vẻ ngơ ngác: “Vì giận?”
Lương Thu Nhuận cảm thấy lẽ điên thật . Giây phút , chẳng còn giữ sự bình tĩnh lý trí thường nhật, mà để mặc cho cảm xúc dẫn lối. Anh thật lòng: “Anh giận vì tại em giận.”
Điều khiến một cảm giác hụt hẫng, dường như Mỹ Thư chẳng hề để tâm đến chút nào?
Nghe câu trả lời , Giang Mỹ Thư bỗng khựng : “Lão Lương.” Cô ngẩng lên , giọng bình thản mà nghiêm túc: “Tại giận cơ chứ? Chẳng lúc xem mắt, chúng đồng ý lấy chính là vì điểm ?”
“Anh cần một vợ thể chấp nhận ngủ riêng phòng, mà em thì khéo đáp ứng điều kiện đó. Em nghĩ trong chuyện , cả hai chúng đều đạt mục đích của mà?”
Sao giận? Mà cũng lạ, kiếp chị gái cô gả cho , cũng vẫn chia phòng ngủ riêng như thế, bao giờ thấy nổi giận?
Đôi mắt cô quá đỗi trong veo, phản chiếu rõ mồn một từng nét biểu cảm mặt . Điều Thu Nhuận chút lúng túng. Anh đột ngột cúi đầu tránh ánh mắt của cô, lí nhí: “Anh .”
Biết là cái gì? Anh nhất quyết thêm lời nào nữa.
Điều khiến bầu khí giữa hai như đông cứng . Suốt dọc đường Thu Nhuận lái xe đưa Mỹ Thư về nhà họ Giang, cả hai đều giữ im lặng.
Mãi đến khi xuống xe, Thu Nhuận dường như bình tâm để xem xét chuyện: “Tiểu Giang.”
Mỹ Thư ngẩng lên .
“Xin em.” Lương Thu Nhuận thấp giọng.
Mỹ Thư lắc đầu: “Không đến mức đó lão Lương. Chúng là vợ chồng, cũng là bạn bè cơ mà? Là sự đồng cảm, thấu hiểu và chấp nhận ủng hộ đối phương.”
Cô định đưa tay vỗ vai , nhưng sực nhớ đến cái bệnh thể chạm khác của , cô rụt tay về. Lương Thu Nhuận nhận hành động đó, ánh mắt tối một chút. Sau đó, mở cửa xe: “Đi thôi, đưa em nhà.”
Mỹ Thư gật đầu.
Ngõ Thủ Đăng màn đêm chút tối tăm. Chiếc đèn loa kèn cột điện đầu ngõ vẫn tối om, nó hỏng lâu mà chẳng thấy ai đến sửa. Ngoài ngõ rác rưởi dọn, hai bên đường chất đầy những đống than tổ ong và đồ đạc lỉnh kỉnh, khiến khó .
Lương Thu Nhuận nhận điều đó, bảo Mỹ Thư: “Nắm lấy tay áo mà .”
Về điểm thì Mỹ Thư hề từ chối, đoạn đường đúng là khó thật, cô cần một chiếc gậy dẫn đường.
Vào đến nhà họ Giang, vẫn ngủ. Giang Trần Lương thì sang nhà hàng xóm đ.á.n.h cờ, Vương Lệ Mai đang dán vỏ bao diêm, còn Giang Nam Phương sách. Trong nhà yên tĩnh.
“Thưa bác.” Tiếng chào của Thu Nhuận phá tan bầu khí tĩnh lặng.
Vương Lệ Mai ngẩng lên, thấy con gái và con rể tương lai ở cửa liền vội vã: “Vào nhà con, ngoài trời lạnh thế, ?”
Thu Nhuận Mỹ Thư một cái mới thưa với bà Vương: “Con chuyện thưa với bác ạ.”
Tim bà Vương khẽ thắt : “Vào nhà con.”
“Dạ thôi, chỉ hai câu thôi ạ.” Giọng Thu Nhuận ôn hòa: “Ngày mai con Thượng Hải công tác, sẵn tiện còn thiếu một ít đồ dùng cho đám cưới mua đủ, nên con đưa Tiểu Giang cùng. Con sang đây là để xin phép bác ạ.”
Lương Thu Nhuận là phong độ ngấm máu, đưa con gái xa, bao giờ tự ý theo ý mà sự đồng ý của bề .
Vương Lệ Mai thốt lên theo bản năng: “Đi tận Thượng Hải mua đồ cưới ? Thế thì tốn kém quá.”
Đó là suy nghĩ của những bậc cha bình dân, họ mà là điều kiện kinh tế eo hẹp khiến họ nỡ chi tiêu.
Thu Nhuận ôn tồn giải thích: “Cả đời chỉ cưới xin một , để nuối tiếc thì tốn kém một chút cũng là nên ạ.”
Lời hào sảng tâm lý, khiến bà Vương mát lòng mát , thầm nghĩ con rể vì coi trọng con gái nên mới . Thế là bà gật đầu: “Được.”
“ hai đứa mấy ngày? Hôm nay là hai mươi ba , hai mươi tám là lễ, kịp ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-198.html.]
“Kịp ạ, chúng con sẽ sắp xếp thời gian cẩn thận.”
Nghe bà Vương mới yên tâm: “Thế bao giờ ?”
“Trưa mai ạ.”
“Gấp thế cơ ? Thế bác chuẩn ít quần áo với đồ ăn cho con bé mới .”
Thu Nhuận xua tay: “Dạ cần bác, quần áo mặc một bộ là đủ , còn cơm nước thì tàu đều ạ.”
Đến tận lúc , bà Vương – cả đời chỉ quẩn quanh ở thủ đô – mới thấy chuyến thật xa xôi. Bà sang hỏi con gái: “Con thấy thế nào?”
Mỹ Thư thật thà đáp: “Con cho đó đây ạ.”
Thế là xong! Chính chủ đồng ý, bà Vương cũng chẳng lý do gì để từ chối nữa: “Vậy hai đứa cứ thu xếp nhé.”
Thu Nhuận chào về. Bà Vương bảo Mỹ Thư tiễn nhưng chịu, xua tay: “Con đưa cô về , ngoài trời tối, đường xa mà đèn hỏng, đừng để cô ngoài gì.”
Điều kiện trong ngõ thực sự đáng lo ngại, đêm hôm tối thui thế , nhất nên để cô ngoài.
Bà Vương than thở: “Cái đèn ngõ nhà , ban dân phố tiếc tiền chẳng chịu sửa, cứ để tối om thế đấy, chắc đợi chuyện gì xảy họ mới chịu .”
Thấy con gái vẫn đực , bà Vương phát nhẹ Mỹ Thư một cái. Cô sực tỉnh, gọi với theo: “Lão Lương, thong thả nhé!”
Lương Thu Nhuận: “...” là "thong thả" thật.
Tuy nhiên, khi ngoài, Thu Nhuận về ngay mà đến chân cột điện đầu ngõ. Chiếc đèn loa kèn buộc đó chắc là cháy bóng. Anh đó quan sát một lát lái xe vòng quanh một vòng. Lúc , xe thêm thư ký Trần, một chiếc thang, một bóng đèn mới và túi đồ nghề sửa chữa.
Thư ký Trần xuống xe, gãi đầu bối rối: “Lãnh đạo, sửa đèn .” Đến bóng đèn nhà còn gọi thợ điện cơ mà.
“ .” Thu Nhuận đáp.
“Thế ngài định...?”
“Cậu giữ thang , để sửa.”
Thư ký Trần trố mắt vị lãnh đạo minh thần võ của leo lên chiếc thang cao, hí hoáy tháo lắp chiếc đèn loa kèn đó. Chừng mười phút , khi Thu Nhuận lắp bóng đèn mới , gian tối tăm xung quanh bỗng chốc sáng bừng lên. Anh nheo mắt vì ánh sáng quá gần, mới thong thả leo xuống thang.
Thư ký Trần vỗ tay tán thưởng: “Lãnh đạo, ngài giỏi thật đấy.” Anh ngờ lãnh đạo của còn cả sửa đèn đường.
Thu Nhuận mấy để tâm, cất đồ nghề hộp: “Đi thôi, về thôi.”
Thư ký Trần ngẩn : “Không với đồng chí Giang một tiếng ạ?” Nửa đêm nửa hôm chạy tới đây sửa đèn, sửa xong cho ?
Lương Thu Nhuận lên xe ở ghế phụ, đợi thư ký Trần lên xe mới hỏi ngược : “Tại ?”
“Không chẳng là sửa công cốc ?”
Vẻ mặt Thu Nhuận thản nhiên: “Sao là công cốc? Đêm hôm cô việc ngoài mà đèn soi đường, thế là đủ .”
Thư ký Trần lãnh đạo một cái, thêm cái nữa, hồi lâu mới rụt rè hỏi: “Lãnh đạo, ngài đang... yêu ?” Sao phong cách đổi chóng mặt thế .
Lương Thu Nhuận chỉ khẽ nhướng mắt, thư ký Trần lập tức im thin thít.
Mãi đến khi về tới nhà họ Lương, Thu Nhuận mới dặn: “Nhớ đặt cho Tiểu Giang một vé tàu Thượng Hải ngày mai, cùng chuyến với .”
Thư ký Trần gật đầu. Lúc định rời , Thu Nhuận bỗng bổ sung thêm một câu: “Thư ký Trần vất vả , cuối năm sẽ thưởng cho một cái phong bao thật lớn.”
Thư ký Trần lập tức cảm thấy chẳng còn vất vả chút nào nữa.
Ở nhà họ Giang, khi Thu Nhuận , mấy bà hàng xóm ngủ liền kéo sang hóng chuyện.
“Nhà bà sướng thật, con Mỹ Thư mai Thượng Hải ?”
“ cũng thế, hình như là Thượng Hải sắm đồ cưới.”
“Con Mỹ Thư nhà bà đúng là hưởng, gả cho xưởng trưởng Lương mà coi trọng đến thế.”
Giang Mỹ Thư đó, đám hàng xóm đang nịnh nọt , cô cảm thấy thật kỳ diệu. Rõ ràng là cô và lão Lương chơi qua đêm với , nhưng giờ đây họ chẳng những chỉ trích, mà còn chẳng thèm bàn tán lưng một câu nào.