[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 197
Cập nhật lúc: 2025-12-21 02:13:32
Lượt xem: 60
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LD03oLXrL
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lương Duệ: “?”
Bị dâm ?
Cậu vốn đang giận đến phát điên, nhưng thấy Giang Mỹ Thư như mùa thế , tự dưng bao nhiêu hỏa khí cũng bay biến sạch. Cuối cùng, chỉ để một câu:
“Cô ngốc đấy?”
“Có đang hung dữ với cô hả?”
Nói xong, Lương Duệ co giò chạy mất hút.
Bỏ Giang Mỹ Thư ngây tại chỗ, hồi lâu mới ngơ ngác hỏi một câu:
“Nó giận ?”
“Giận cái gì nhỉ?”
Nó mắng cô độc ác, cô còn chẳng thèm cãi , trái còn thấy vui vui. Thậm chí cô còn nó mắng thêm mấy câu nữa cơ, thế mà cái thằng nhóc chạy mất ?
Nhìn dáng vẻ "vô tư quá mức" của Mỹ Thư, Lương bật thành tiếng: “Lương Duệ , cứ tìm loại kế như cháu mới trị .”
“ là vỏ quýt dày móng tay nhọn, vật họp theo loài.”
Lời bà Mỹ Thư ngượng ngùng.
“Thôi chấp nó nữa.” Mẹ Lương gọi cô trong: “Vào xem vị trí kê đồ đạc , xem cháu ưng .”
“Nếu vấn đề gì...” Bà mỉm nắm lấy tay Mỹ Thư: “Bác chỉ việc đợi cháu gả đây thôi.”
Câu Mỹ Thư đỏ mặt, nhưng rốt cuộc cô vẫn theo bà bước trong.
Nhà họ Lương rộng thật sự, dù đầu đến nhưng mỗi bước cô vẫn khỏi cảm thán. Chỉ riêng cái sân trong (thiên tỉnh) rộng hơn hẳn cái sân chung ở đại tạp viện của cô , gì đến các phòng bên trong. Thực tế cả cả chỉ tầm mười phòng, về lượng thì bằng đại tạp viện, nhưng khổ nỗi phòng nào phòng nấy của nhà họ Lương cũng to kinh khủng.
Cái phòng lớn nhất rộng tới năm sáu chục mét vuông, nếu ở đại tạp viện thì ngăn ba phòng ngủ một phòng khách .
Hầu hết đồ gỗ đều kê phòng ngủ chính nơi Lương Thu Nhuận đang ở. Có thể thấy rõ căn phòng so với cô đến sự đổi lớn. Cửa sổ, bàn ghế dường như đều sơn mới , vệ sinh cũng quét dọn sạch sành sanh.
“Cứ đặt ở đây .”
Mẹ Lương lên tiếng, bà đo đạc kích thước trong phòng lệnh: “Khiêng cái giường cũ của Thu Nhuận vứt ngoài .”
“Giường mới đặt ở đây.”
Lương Thu Nhuận: “...”
Lương Thu Nhuận: “...”
Thấy định cho động thủ thật, Thu Nhuận mỉm : “Mẹ, thực cần thiết thế. Cái giường của con vẫn còn mới, hỏng, vẫn dùng mà.”
Mẹ Lương lườm : “Sao? Anh định kết hôn xong là chia giường ngủ riêng đấy ?”
Một câu trúng ngay tim đen.
Câu Thu Nhuận chẳng trả lời cho . Cuối cùng vẫn là Mỹ Thư giảng hòa: “Bác Lương, cháu thấy cái giường vẫn còn , là cứ giữ ạ? Căn phòng rộng thế mà.”
“Ở đây cái bình phong, là cứ đặt giường cũ ở phía ngoài bình phong, ngày thường nghỉ chân chơi cũng tiện ạ.”
Mẹ Lương thể nể mặt con trai, nhưng mặt mũi của Mỹ Thư thì bà nhất định giữ. Thế là bà phẩy tay: “Vậy thì theo lời Tiểu Giang.”
ánh mắt bà con trai vẫn đầy vẻ cảnh cáo, ý bảo: Lương Thu Nhuận, mà dám kết hôn xong chia phòng chia giường ngủ riêng thì xem xử .
Lương Thu Nhuận rũ mắt, giọng điệu mềm cứng nhưng mang theo vài phần cho phép từ chối: “Mẹ, căn phòng là phòng cưới của con và Tiểu Giang, cứ để chúng con tự bài trí là . Hay là... cứ về nghỉ ngơi ạ?”
Mẹ Lương: “?”
Mẹ Lương: “?”
Đứa con trai của bà đúng là " tiền đồ" , giờ còn dám đe dọa cả nó nữa. Bà nhất quyết .
Thu Nhuận ngước mắt, ánh ôn hòa nhưng mang theo một áp lực khó tả: “Hay là, cũng tham gia thế giới hai của chúng con?”
Đến cả Lương cũng ánh mắt của con trai cho chùn bước. Bà hít một sâu, đáp một câu nhẹ nặng: “Mẹ tham gia thế giới hai của các con, chỉ tận hưởng thế giới hai với Tiểu Giang thôi.”
Nhìn thấy gương mặt con trai cứng đờ , Lương trong lòng hả vô cùng. Bà sang chào Mỹ Thư: “Vậy phiền hai đứa nữa.”
“Ngoài , chúc hai đứa Thượng Hải chơi vui vẻ nhé.”
“Về đây sẽ thanh toán hết chi phí cho.”
Mỹ Thư ngọt ngào: “Cháu cảm ơn bác Lương ạ.”
Đích tiễn Lương về xong, cô oán trách Thu Nhuận: “Sao chuyện với như thế, sợ bà chạnh lòng ạ?”
Lại còn dám đuổi đẻ cơ chứ, trái cô là con dâu còn chẳng bà về. Mỹ Thư nghĩ thầm, quan hệ gia đình đời chắc chỉ nhà là ngược đời như .
Lương Thu Nhuận mím môi: “Tiểu Giang.”
“Dạ?” Mỹ Thư khó hiểu sang.
“Chúng mới là những quan hệ cận nhất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-197.html.]
Anh nhấn mạnh: “Chính vì , mới chồng.” Chứ chồng mới đến .
Nhìn cái bản mặt nghiêm nghị của Thu Nhuận lúc , trong đầu Mỹ Thư bỗng nảy một ý nghĩ tưởng: “Lão Lương, lẽ đang... ghen đấy chứ?”
Giọng cô mềm mại, mang theo chút kinh ngạc. Kết hợp với gương mặt tròn nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay, trông cô lúc xinh vô cùng.
Bị Mỹ Thư đ.â.m trúng tim đen, vẻ mặt Thu Nhuận thoáng chút mất tự nhiên, lập tức lảng sang chuyện khác: “Chúng xem bàn trang điểm nên đặt ở .”
Mỹ Thư như phát hiện lục địa mới, cô giật lùi trong phòng, vuốt cằm Thu Nhuận, hì hì: “Được thôi, nhưng chúng tiếp tục chủ đề khi nãy mà?” Cô vạch trần , trái còn giữ cho chút thể diện.
Thu Nhuận nhận điều đó, ngước cô, lòng bỗng mềm : “Chủ đề gì?”
“Cái giường cũ chứ gì nữa?”
“Lúc nãy chẳng là lừa bác Lương , bảo là để trong phòng nhưng thực để đây trông chẳng chút nào.”
Nói đoạn, Mỹ Thư phịch xuống cái giường cũ. Cú cô hụt hẫng, chẳng thấy chút lò xo nào cả, là một tấm phản gỗ. Cô ngẩn , đưa tay vỗ vỗ, cứng ngắc.
“Anh lót nệm ?”
Thu Nhuận lắc đầu: “Anh quen ngủ giường gỗ .”
Mỹ Thư vỗ vỗ thêm mấy cái: “Thế thì xong , chắc chắn hai đứa ngủ chung .”
Cô thích ngủ giường mềm, thích giường cứng. Cái cũng giống như việc ăn chung một nồi . Mỹ Thư bắt đầu thấy lo lắng cho tình cảm của hai .
Lương Thu Nhuận im lặng một lúc: “Sẽ .” Giọng khẽ.
Mỹ Thư rõ, cô vô thức ngẩng lên: “Anh gì cơ?”
“Không gì.”
“Em bảo để cái giường ở đây , em để ?” Thu Nhuận chuyển chủ đề.
Mỹ Thư nghĩ một lát: “Khiêng ngoài , để ở căn phòng nào mà thấy tiện .”
“Tiện cho nghỉ ngơi.”
Cô nghĩ lệch . Theo cái chứng bệnh thể tiếp xúc với khác của Thu Nhuận, hai chắc chắn sẽ ngủ cùng giường.
Thu Nhuận hiểu ý cô: “Vậy khiêng sang thư phòng .” Thư phòng là nơi việc hằng ngày, cũng là nơi ở lâu nhất khi ở nhà.
Mỹ Thư: “Sao cũng ạ.”
“Anh thấy chỗ nào tiện thì khiêng sang đó.”
Thái độ của cô quá đỗi tùy tiện, mang chút vẻ chẳng quan tâm, điều lòng Thu Nhuận dâng lên một cảm xúc khó tả. Anh cô chằm chằm hồi lâu mới hỏi: “Em giận ?”
Chồng mới cưới đòi khiêng giường ngoài, đòi ngủ riêng phòng. Lẽ nào cô giận chút nào ?
Mỹ Thư ngạc nhiên: “Tại giận?”
“Chẳng lúc xem mắt chúng thỏa thuận xong ?”
“Ngủ riêng phòng mà.”
Cô chính vì ưng cái điều khoản nên mới đồng ý kết hôn với đấy chứ.
Lương Thu Nhuận xong thì tự dỗi hờn, lẳng lặng khiêng ván giường sang thư phòng một . Mỹ Thư chẳng hiểu mô tê gì, thôi thì mặc kệ .
Cô tự dạo quanh phòng ngủ lớn. Những thợ lắp xong ba khối tủ, trông thật sáng sủa. Tủ to, bề thế, phòng cũng rộng, hai thứ kết hợp trông hài hòa. Hơn nữa bàn trang điểm sơn màu đỏ chu sa, chạm trổ hoa văn tinh xảo, gương soi cũng lau chùi bóng loáng.
Mỹ Thư ngắm nghía hồi lâu.
Cô ngày càng thích căn phòng , giường to tủ lớn, thêm một cái ghế bập bênh đặt ngay cạnh cửa sổ, khéo đón ánh nắng ấm áp mùa đông. Đến lúc đó sáng ngày , ghế nhạc, xem tivi, sưởi nắng.
Tốt nhất là lúc đó Thu Nhuận công tác. Lương Duệ học. Hì hì. Cuộc sống như thế nghĩ thôi thấy tuyệt vời bao.
Lương Thu Nhuận khiêng cái giường cũ sang thư phòng xong, đợi một lúc lâu cũng thấy Mỹ Thư sang tìm . Anh hít một sâu, trấn tĩnh sang xem cô đang gì.
Kết quả là... bước thấy Mỹ Thư đang soi gương rạng rỡ.
Giây phút , Thu Nhuận bỗng nhiên hiểu thấu tại lúc nãy Lương Duệ giận đến thế.
“Tiểu Giang.”
lúc Mỹ Thư đang chìm đắm trong ảo tưởng tươi thì Thu Nhuận gọi cô. Mỹ Thư đầu , rạng rỡ: “Lão Lương, khiêng giường xong ?”
Ánh nắng xuyên qua tuyết trắng rọi thẳng lên sườn mặt cô. Làn da trắng sứ như ngọc, vầng trán cao đầy đặn, đôi mắt cong cong, sống mũi cao, môi đỏ mọng, cằm nhọn mà tròn trịa, đường nét cực kỳ thanh tú.
là một mỹ nhân hiếm .
Thu Nhuận cảnh tượng mà ngẩn ngơ mất một lúc, bỗng quên bẵng mất lý do vì giận.
“Khiêng xong .” Anh thấy chính trả lời như .
“Đồ đạc cơ bản vị trí cả , thấy cũng đấy.”
“Vậy em xin phép về để dọn đồ đạc chuẩn mai nhé.”
Thu Nhuận “ừm” một tiếng: “Tiểu Giang.”