[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 190
Cập nhật lúc: 2025-12-21 02:04:39
Lượt xem: 68
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Kj8p7C4Ba
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thư ký Trần đáp: "Vâng." "Sắp xếp họp bên văn phòng Công đoàn ." Thư ký Trần: "..."
Anh Lương Thu Nhuận với ánh mắt đầy vi diệu, chỉ hỏi: "Lãnh đạo , đây vẫn là ngài đấy chứ?". Một kẻ cuồng công việc vốn chỉ hy sinh thứ vì sự nghiệp, giờ đây học cách bắt công việc nhường bước cho tình yêu.
Thấy thư ký Trần trả lời, Lương Thu Nhuận nhướng mày: "Sao? Không sắp xếp ?" "Dạ , ." Thư ký Trần vội vã, " thông báo cho các trưởng phòng ban đổi địa điểm họp ngay đây." Bình thường các cuộc họp quan trọng đều diễn tại phòng xưởng trưởng.
Lương Thu Nhuận "ừ" một tiếng hài lòng. Thư ký Trần việc cực nhanh, đầy mười phút thông báo đổi địa điểm xong xuôi.
Mười giờ rưỡi sáng. Giang Mỹ Thư bên lau xong mười mấy cái bàn lớn nhỏ, đang bưng chậu nước định rời thì vặn chạm mặt. Lương Thu Nhuận dẫn theo các lãnh đạo phòng ban của nhà máy thịt tới, đoàn đông đúc hơn mười vị.
Anh ở vị trí trung tâm, khoác chiếc áo măng tô đen dáng dài, vóc cao ráo, gương mặt tuấn tú trắng trẻo. Ngũ quan của Lương Thu Nhuận cực kỳ xuất sắc, từ đôi mày, sống mũi đến khuôn miệng đều mỹ một cách vặn. Vẻ ngoài của mang nét hung hãn sắc sảo, mà là kiểu chính trực, ôn nhu và đầy khí chất.
Bốn mắt . Không đúng, là mấy chục con mắt mới .
Vốn dĩ chẳng ai chú ý đến cô, nhưng vì Lương Thu Nhuận đang đầu bỗng nhiên dừng khựng . "Tiểu Giang."
Lương Thu Nhuận dừng bước cất tiếng gọi, đám cũng lập tức dừng theo. Bình thường nếu chỉ Lương Thu Nhuận thì lẽ Giang Mỹ Thư căng thẳng đến thế, nhưng giờ đây cả chục đôi mắt đồng loạt đổ dồn về phía , mặt cô "tưng" một cái, đỏ bừng lên đầy vẻ bối rối.
"Lão Lương..." Cô lí nhí gọi một tiếng như muỗi kêu.
Cô nào thấy cảnh tượng bao giờ, hơn mười vị lãnh đạo cấp trung đang tập trung cao độ, cô bằng ánh mắt đầy vẻ hóng hớt và kinh ngạc. Giang Mỹ Thư thấy hổ đến mức chỉ dùng ngón chân đào một cái lỗ đất để chui xuống, cô cúi gằm mặt dám Lương Thu Nhuận, càng dám liếc mắt sang những phía .
Nhìn bộ dạng như con rùa nhỏ hận thể rụt đầu mai của cô, trong mắt Lương Thu Nhuận thoáng qua ý . Anh tách khỏi đám đông bước đến mặt cô, giọng dịu dàng: "Trưa nay căng-tin thêm món ngon, ở đợi ?"
Tiếng trầm ấm truyền đến ngay đỉnh đầu. Vì đông quá, cứ chằm chằm nên đầu óc Giang Mỹ Thư mụ mị cả , chẳng kịp rõ gì vội vàng đồng ý: "Vâng, ạ."
Lúc trong đầu cô chỉ một ý nghĩ duy nhất: Mau ! Các mau hết ! Cô thật sự chịu nổi cảnh trở thành tâm điểm chú ý thế , hận thể tìm kẽ nứt nào đó để vùi xuống, nhất là lấp thêm ba tầng cát cho kín mít.
Lương Thu Nhuận thấu tâm tư cô, khẽ thấp một tiếng: "Ngoan lắm."
Nghe thấy hai chữ , mặt Giang Mỹ Thư nóng bừng lên như sắp nổ tung, cô ngước mắt lườm một cái cháy mặt. Ánh mắt như : "Sao còn ? Còn mấy lời mật thế giữa bàn dân thiên hạ!"
Trời đất ơi, cô cũng giữ thể diện chứ, chịu nổi bao nhiêu ngó. Đôi mắt cô như chứa một vũng nước trong veo, dẫu lời nào nhưng Lương Thu Nhuận vẫn hiểu ý, mím môi mới xoay , sải bước hiên ngang rời .
Anh , đám lãnh đạo phía cũng vội vã bám theo. Có điều một đoạn xa , họ vẫn quên ngoái đầu Giang Mỹ Thư. Tuy ai gì nhưng họ ngừng trao những ánh mắt đầy ẩn ý.
"Đây chính là trong lòng của xưởng trưởng Lương ?" "Hóa trông như thế ." " là lợi hại thật, mê hoặc đến mức xưởng trưởng bỏ luôn phòng việc để sang Công đoàn họp." "Xưởng trưởng bình thường cuồng công việc, bao giờ để cảm xúc riêng tư xen , hôm nay đúng là ngoại lệ ."
Nghĩ đến cái "ngoại lệ" đó, nhịn đầu thêm nữa. Trong lòng họ cùng nảy một ý nghĩ: Có từ nay họ "Thượng phương bảo kiếm" (ý chỉ Giang Mỹ Thư) để lấy lòng lãnh đạo ?
Đợi đoàn xa hẳn, nhiệt độ mặt Giang Mỹ Thư mới từ từ hạ xuống, nhưng vẫn còn ửng hồng như trái táo chín.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-190.html.]
"Đồng chí Giang, xưởng trưởng Lương vì cô mà mới đột ngột quyết định sang phòng Công đoàn họp đúng ?" Chị Lý nhịn tò mò hỏi một câu. Vì đó họ nhận bất kỳ thông báo nào về việc xưởng trưởng sẽ tới đây.
Giang Mỹ Thư thầm đoán chắc là thư ký Trần gặp cô nên về báo , nhưng cô dám chắc chắn nên chỉ lắc đầu: " cũng rõ ạ." Thấy cô ý định tán chuyện, đám chị Lý mới điều im miệng .
Vì chuyện của Lương Thu Nhuận mà Giang Mỹ Thư vốn xong việc là thể tan , giờ chẳng . Cô đành sang văn phòng cô Lạp Mai đợi. Khoảng mười phút , thư ký Trần từ phòng họp bước , thẳng đến chỗ cô.
"Đồng chí Giang, cô còn bàn nào lau ? Giao hết cho !"
Hóa thư ký Trần vẫn canh cánh chuyện . Giang Mỹ Thư dở dở : "Không cần , lau xong hết . Việc của bận rộn, thư ký Trần cứ ."
Thấy cô giống dối, thư ký Trần mới thôi. cũng phòng họp ngay mà ở cửa trò chuyện với cô: "Đồng chí Giang, cô cứ báo cho một tiếng, việc gì cần cứ để thầu hết!"
Thư ký Trần thầm cảm phục chính . Một ba phần việc: việc thư ký , việc của lãnh đạo lo, giờ đến việc của vợ lãnh đạo cũng nhận luôn. là "Chiến sĩ thi đua" kiểu mẫu.
Giang Mỹ Thư ngẩn : "Không cần , thư ký Trần khách sáo quá, đây là công việc của mà." Làm dám phiền đến mức đó.
Thư ký Trần khẩn thiết: "Đồng chí Giang, cô cần khách sáo, cứ coi là nhà ." Nghĩ một lát, bồi thêm một câu cực kỳ nghiêm túc: "Cứ coi như con trai ruột mà sai bảo, tuyệt đối từ nan!"
Giang Mỹ Thư: "..." Cô bắt đầu nghi ngờ thư ký Trần lây bệnh từ Lương Nhuệ . Cô rằng khi Lương Thu Nhuận bận việc, chính thư ký Trần là trông nom Lương Nhuệ một thời gian dài, nên giữa hai ai lây ai thật khó .
Thấy Giang Mỹ Thư im lặng, thư ký Trần tự vả mồm một cái: "Xem cái mồm loa mép giải của , ý là nhà mà." Giang Mỹ Thư mỉm , lặng lẽ tìm cách lấp liếm.
Cuối cùng, thư ký Trần mới vấn đề chính: "Đồng chí Giang, một thỉnh cầu quá đáng." "Anh cứ ." "Liệu buổi trưa khi cô ăn cơm cùng lãnh đạo xong, buổi chiều cô thể ở bồi ngài việc ?"
Giang Mỹ Thư mở to mắt, thầm nghĩ đầu thấy yêu cầu lạ lùng như . Thấy biểu cảm của cô, thư ký Trần cô hiểu lầm nên vội giải thích: "Là thế , mấy ngày lãnh đạo nghỉ phép nên tồn đọng quá nhiều việc, hai ngày nay ngài cứ ở lì trong văn phòng việc đến quên ăn quên ngủ. nghĩ nếu cô ở đó, cô khuyên nhủ một câu chắc ngài sẽ chịu nghỉ ngơi một chút."
Nhìn cái đà việc điên cuồng của lãnh đạo, thư ký Trần thực sự lo sẽ kiệt sức mà gục ngay bàn việc mất.
Giang Mỹ Thư lý do xong thì suy nghĩ một chút: "Để hỏi Chủ nhiệm Giang xem chiều nay Công đoàn việc ." Thư ký Trần đáp ngay: " hỏi , Công đoàn chỉ buổi sáng thôi. Cho nên... đồng chí Giang, trăm sự nhờ cô đấy!"
Giang Mỹ Thư giỏi từ chối khác, cô phân vân, vân vê đầu ngón tay thon dài: " chắc gì lão Lương . Anh bận như thế, vì một câu của mà nghỉ ?" Cô nghĩ bản lĩnh biến một kẻ cuồng công việc như thành kẻ "mê vì tình".
Thư ký Trần thuyết phục: "Không thử ?". Anh bắt đầu dở chiêu bài kể khổ: "Đồng chí Giang , mấy ngày nay lãnh đạo ép cho đến mức ăn ngon ngủ yên, còn già tám mươi, còn con dại đang chờ nuôi... Xin cô giúp với, cũng nghỉ ngơi một chút." Lãnh đạo nghỉ, dám nghỉ. Anh thấy sắp hỏng đến nơi .
Giang Mỹ Thư mím môi: "Được , để thử xem ."
"Thư ký Trần!" Trong văn phòng vọng tiếng gọi, "Xưởng trưởng Lương tìm ." Thư ký Trần lập tức xốc tinh thần: " chiến trường đây."
Làm thư ký cho Lương Thu Nhuận là việc mà bình thường thể thích nghi , đồng nghĩa với việc theo kịp nhịp độ việc như một cỗ máy bao giờ ngừng nghỉ của . Giang Mỹ Thư bóng lưng đầy "sát khí chiến đấu" của thư ký Trần, thở dài: " là lợi hại thật."
Thư ký Trần trong là thấy trở nữa. Mãi đến mười hai giờ trưa, cánh cửa mới mở . Lương Thu Nhuận là bước đầu tiên. Trong phòng quá nóng nên cởi chiếc áo khoác đen, chỉ mặc một chiếc áo len cao cổ màu xám, trông cao lớn, thanh sạch và đầy vẻ nho nhã, tuấn tú.