[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 182
Cập nhật lúc: 2025-12-21 01:55:41
Lượt xem: 65
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LD03oLXrL
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương Lệ Mai: "Có lời thì nhanh, rắm thì thả gấp, đừng để lỡ giờ cơm của chúng ."
Giang Đại Lực: "..." Trước đây luôn là vợ - Lâm Xảo Linh - trực tiếp hứng chịu hỏa lực của Vương Lệ Mai, bao giờ thấy chuyện khó và nể mặt đến mức .
"Được , cũng đừng mấy lời khó với con nữa. Con thật với luôn nhé, Mỹ Thư nhà hai ngày về ?"
Vương Lệ Mai lập tức sang với ánh mắt cảnh giác: "Anh hỏi cái đó gì?"
Giang Đại Lực bước đến mặt bà: "Con chỉ nó hai ngày về, mà còn nó . Hai ngày nay chắc nó đang hú hí với Giám đốc Lương chứ gì? Giám đốc Lương còn chính thức đến rước dâu, tổ chức tiệc cưới, mà nó dám chui chung một chăn với . Mẹ , thế là ..." (đoan chính).
Lời còn dứt, Vương Lệ Mai giáng cho một cái tát cháy má. Bà lạnh mặt : "Giang Đại Lực, đang cái gì ?"
Bị đánh, Giang Đại Lực đưa tay quẹt vệt m.á.u nơi khóe miệng: "Con đương nhiên đang gì chứ . Nếu thì con đến tìm gì?" Anh toát một vẻ bất cần đời và lạnh lùng.
"Mẹ, con và Xảo Linh về đều sẽ sang đây ăn cơm, lo cơm nước miễn phí cho chúng con." Nói đến đây, ngẩng đầu Vương Lệ Mai, gằn từng chữ: "Nếu , con sẽ đem tin Mỹ Thư hai ngày về nhà, hú hí với Giám đốc Lương rêu rao khắp nơi. Mẹ , chắc cũng em gái con cưới xin gì mà danh tiếng thối hoắc chứ?"
Chương 67
Giang Đại Lực dứt lời, trong nhà lập tức im phăng phắc. Không đến Vương Lệ Mai, ngay cả Lâm Xảo Linh cũng thấy kinh ngạc. Từ bao giờ mà chồng cô nghĩ cái cách thâm độc như thế ? Đây còn là gã Giang Đại Lực thật thà, chất phác mà cô ?
Vương Lệ Mai cũng , bà như đầu tiên nhận con trai , đôi mắt mở to đầy chấn động: "Giang Đại Lực, xem tiếng ? Anh đang về ai ? Đó là em gái ruột cùng cha cùng với , là lớn lên cùng một mái nhà đấy! Anh dùng cái trò thâm độc đó lên , còn đe dọa ?"
Vương Lệ Mai vì tức vì hận mà cả run rẩy, bà giơ tay lên: "Anh thật sự xứng đáng cả!"
Giang Đại Lực giờ chẳng cần danh tiếng gì nữa . Trước đây danh tiếng thể mang lợi ích cho , nhưng giờ thì khác, danh tiếng thối nên chẳng màng nữa. Anh chỉ cần lợi ích, và cho rằng những chuyện là của .
Anh lập tức : "Mẹ, nếu ép chia nhà, khiến con và Xảo Linh về đến một miếng cơm nóng cũng , thì con cũng đến mức chuyện khó coi thế . Con cũng là bất đắc dĩ thôi." Khi những lời , thậm chí còn nở nụ đôn hậu, dáng vẻ vô liêm sỉ đến cực điểm.
Vương Lệ Mai con trai lớn của bắt đầu biến thành như từ khi nào, vốn dĩ là như thế, chỉ là che giấu quá kỹ mà thôi.
"Anh còn ?" Vương Lệ Mai run bần bật, "Đồ mất lương tâm, loại con trai như . Vì để về nhà miếng cơm nóng mà đem danh dự em gái ruột vật tế thần."
Thấy vẫn từ chối, nụ mặt Giang Đại Lực dần biến mất: "Mẹ, con đem danh dự của em gái vật tế, mà là vì đồng ý đấy, ? Chính vì đồng ý nên danh tiếng của em gái con mới thối hoắc. Mẹ chi bằng cứ đồng ý cho con và Xảo Linh hằng ngày về miếng cơm nóng, chẳng hơn ? Đỡ bao nhiêu rắc rối, cũng cần gây gổ khó coi thế ."
Vương Lệ Mai chỉ thẳng mũi , Chát một cái, một cái tát nữa giáng xuống: "Anh đừng mơ!" "Vì một miếng cơm mà dám bán em gái ruột, trong nhà thứ gì trúng mà đưa, định g.i.ế.c luôn cả chúng ?" Nuôi một con sói độc trong nhà thế , bà thật sự hối hận vô cùng.
Cái tát nặng, mặt Giang Đại Lực đỏ bừng lên ngay lập tức. Anh ôm mặt, gạt bỏ vẻ đôn hậu thường ngày, nét mặt hiện rõ sự giận dữ: "Là tự chọn đấy nhé. Chỉ vì tiếc vài miếng cơm mà tự tay hủy hoại danh tiếng của em gái con. Vậy thì đừng trách con ngoài rêu rao chuyện nó đêm về nhà."
lúc , từ bên ngoài truyền một giọng :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-182.html.]
"Danh tiếng của hủy hoại từ bao giờ mà chính cũng thế?"
Hóa là Giang Mỹ Thư về. Cô một phía , Lương vốn là mắc hội chứng sợ xã hội (social phobia) nên đang rón rén nấp phía cô. Theo nữa là hai bao tải đồ lớn do Lương Thu Nhuận và Trần thư ký khiêng.
Người đến nơi nhưng tiếng vang tận phòng. Giang Đại Lực thấy thì khựng , là em gái về. Thật cũng thật sự trở mặt với cô em , vì dù cô cũng sắp gả cho Giám đốc nhà máy. Anh chân chạy việc ở nhà bếp, vốn là công nhân thời vụ nên thường coi thường, nhưng từ khi em gái sắp thành vợ Giám đốc, ở nhà bếp cũng thể vênh mặt lên, ít đến nịnh bợ, những việc bẩn việc nặng cũng còn đến lượt nữa.
Nghĩ đến đây, Giang Đại Lực lập tức đổi sắc mặt, nịnh nọt với Giang Mỹ Thư: "Em gái , chuyện thể trách . Anh bảo lo cho và Xảo Linh miếng cơm nóng mà chịu. Anh chẳng qua là vì ép quá mới lỡ lời bậy thôi mà."
là thể ngờ Giang Đại Lực tài lật mặt nhanh đến thế. Vương Lệ Mai cũng há hốc mồm kinh ngạc, bà thật sự xem thường đứa con trai .
Giang Mỹ Thư đến bên cạnh Vương Lệ Mai, vỗ nhẹ lên mu bàn tay bà để trấn an, đó mới sang đối diện với Giang Đại Lực. Gương mặt trắng trẻo của cô lúc căng thẳng, mang theo vài phần lạnh lùng: "Anh định dùng chuyện đêm về nhà để đe dọa , ép bà đồng ý cho và Lâm Xảo Linh về nhà ăn cơm, đúng ?"
Một câu trúng phóc tim đen. Giang Đại Lực á khẩu nên lời, một hồi lâu mới giải thích: "Anh chẳng qua là đang đùa thôi mà? Chỉ em là tin thật."
"À, đến nhà dùng cách ' đùa' để lấy danh dự em gái ruột đe dọa lo cơm nước. Nếu thành công thì là đùa, còn thất bại thì bảo là đùa." Giọng Giang Mỹ Thư lạnh lẽo: "Anh cả, thật thể vô liêm sỉ đến mức đấy?"
Nghĩ đây cô còn tưởng là . Bị em gái mắng nể mặt, sắc mặt Giang Đại Lực khó coi: "Cô cái kiểu gì thế?"
Giang Mỹ Thư mím môi, gằn từng chữ: "Gặp tiếng , gặp súc sinh tiếng súc sinh."
Tính cách cô vốn mềm mỏng nên giỏi cãi , ngay cả khi những lời hung dữ thế , đôi má trắng nõn vẫn phồng lên trông như cái bánh trôi nước. Điều khiến Lương đang nấp lưng cô nhịn mà thầm: con dâu bà đáng yêu quá mất! trong cảnh hình như đúng lắm, nên bà cố nhịn, mím chặt môi để phát tiếng. Bà thầm nghĩ, đúng là vớ món hời lớn , tìm cô con dâu dễ thương thế chứ.
Giang Đại Lực thì chẳng thấy em gái đáng yêu chút nào, chỉ thấy cô đáng ghét. Anh trợn mắt như chuông đồng: "Cô sợ đem chuyện cô đêm về, hú hí với Giám đốc Lương rêu rao ngoài ?"
Nghe đến đây, Lương nhịn nữa. Bà quên luôn cả nỗi sợ lạ, từ lưng Giang Mỹ Thư lao , chống nạnh mắng: "Anh cái kiểu gì thế hả?" "Cái loại gì mà năng như thế? Mọi đến đây mà phân xử xem !"
Vừa gọi một tiếng, hàng xóm xung quanh vốn đang vểnh tai ngóng ngoài cửa sổ lập tức kéo đến vây kín cửa nhà họ Giang. Thấy đông như , Lương cũng hoảng, bà nuốt nước bọt lấy tinh thần. Không hèn, chiến thôi! Kẻ nào dám bắt nạt con dâu bà, bà mắng cho nó tắt đài!
Thế là Lương - khi chuẩn tâm lý kỹ càng - cất lời: "Mọi thấy cả chứ? Đây là trai ruột của con dâu Mỹ Thư nhà đấy, thế mà bảo con dâu tối qua hú hí với con trai . Nghe xem tiếng ? Đó là lời trai ruột thể với em gái ?"
"Đừng là tối qua con dâu ở cùng con trai , mà là cùng về quê nhà lấy rau lấy thịt. Mà kể cả nó ở cùng con trai tối qua thì nào?"
"Hai đứa nhỏ tuy đãi tiệc nhưng nhận giấy chứng nhận kết hôn , là vợ chồng hợp pháp pháp luật công nhận. Dù là cán bộ phường, công đoàn hội phụ nữ đến đây thì - Tần Uyển Như - hôm nay cũng lý hết. Mỹ Thư và con trai là vợ chồng hợp pháp, chúng nó thể ở cùng qua đêm chứ?"
"Chẳng lẽ và vợ kết hôn mà hằng ngày ngủ cùng , là ngủ riêng giường hả?"
Lời , xung quanh đều gật đầu đồng ý. " đấy, kết hôn thì vợ chồng chui chung một chăn là chuyện thường tình chứ ?" "Phải đó, Giang Đại Lực, và vợ là Lâm Xảo Linh chẳng hằng ngày cũng ngủ chung đó thôi, cái tiếng động hai gây hàng xóm chúng còn rõ mồn một, cái giường chắc sắp sập đến nơi chứ." "Sao hả? Anh và vợ ở với , mà em gái ở cùng chồng nó ?"
Câu chuyện hình như chệch hướng, Lương vội vàng kéo chủ đề : "À nhé, chỉ lấy ví dụ thôi. Tối qua Mỹ Thư ở cùng bên nhà , hề ở cùng con trai ."
Mẹ ơi, bà đang dối, mong ông trời đừng sét đ.á.n.h bà. mà cũng hẳn là dối , vì con trai bà và Mỹ Thư như thế thì chắc chắn vẫn còn trong sáng lắm, đặc biệt là con trai bà, chắc vẫn còn "zin" mười mươi.