[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 165

Cập nhật lúc: 2025-12-20 15:00:19
Lượt xem: 75

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Nghĩa là đường ít nhất mất hai tiếng, bốc hàng mất một tiếng.” Thấp hơn thời gian , họ căn bản thể bốc xong hàng, chứ đừng về kịp.

“Tốc độ máy cày trung bình mười tám cây một giờ, nó chở nặng nên cứ tính là mười bốn cây thôi.” “Nơi họ đến, đại khái cách Bách hóa Tổng hợp ba mươi đến bốn mươi cây .”

Nói đến đây, Lương Thu Nhuận ngẩng đầu lên, bản đồ chi tiết của Tứ Cửu Thành, dùng bút vẽ hai vòng tròn lên đó. “Hướng cổng thành Chính Dương Môn, khỏi thành, vùng nông thôn, tầm ba mươi đến bốn mươi dặm đường.” “Làng Dương Thụ Câu và thôn Tiết Gia.”

Lúc , Thẩm Minh Anh nhịn mà nổi hết da gà. Cậu em chồng của bà, trí tuệ quả thực đáng sợ như yêu tinh . Đây là điều bình thường thể phán đoán trong thời gian ngắn thế ? E là công an ở cục cũng chẳng lão luyện như .

Lương Thu Nhuận hề chị dâu đang nghĩ gì. Sau khi xác định rõ vị trí bản đồ, dậy, gọi thư ký Trần: “Đưa tìm ngay lập tức.”

Thư ký Trần vẫn còn ngơ ngác: “Lãnh đạo, xác nhận địa điểm ?” Anh còn kịp hiểu gì cả mà lãnh đạo đòi tìm luôn . Lương Thu Nhuận hỏi: “Có ?” “Đi, chứ ạ!” Thư ký Trần lập tức dậy đuổi theo, chạy hỏi: “Lãnh đạo, lãnh đạo, ngài tính vị trí ?”

Lương Thu Nhuận chuyện, nhưng thư ký Trần cứ hỏi mãi. Anh đành xoa huyệt thái dương, ở hàng ghế xe: “Thời gian thể phán đoán cách, cách thể phán đoán địa điểm cụ thể. Còn nữa, đường khỏi thành, hãy quan sát kỹ dấu bánh xe máy cày.”

Nhắc đến chuyện , thần sắc Lương Thu Nhuận lạnh vài phần: “Dấu bánh xe sẽ cho họ ở .”

Lương Duệ đắc ý: “Anh Chiến Liệt, chúng nhanh chút, cố gắng lo xong việc khi bố em tìm thấy, để ông em bằng con mắt khác.”

Cái thiếu niên phản nghịch kiêu ngạo , một ngày tiếp xúc với Thẩm Chiến Liệt gọi "" ngọt xớt. Chỉ điều, vai vế loạn. gọi Mỹ Thư là " kế nhỏ" thì gọi Thẩm Chiến Liệt là "dượng nhỏ" mới . Thẩm Chiến Liệt lăn lộn buôn bán bấy lâu, chút EQ vẫn . Anh vạch trần, chỉ tò mò hỏi: “Bố em chuyện sẽ bắt em về ?”

Lương Duệ ừ một tiếng: “Chuyện ăn chính đáng, ông chắc chắn sẽ mắng em.” Bố quy củ nhất đời mà. Thẩm Chiến Liệt im lặng một lát: “Vậy nốt chuyến thôi, đừng nữa.”

“Thế !” Lương Duệ sốt sắng, “Khó khăn lắm em mới tìm cách kiếm tiền. Anh Chiến Liệt, em , cắt đường tài lộc của em . Anh câu ? Cắt đường tài lộc của khác, chẳng khác nào trời đ.á.n.h thánh đâm.” Cậu lắp ba lắp bắp xong một câu.

Chậc! là đồ thiếu văn hóa, đến Thẩm Chiến Liệt còn chẳng bằng. Câu "đoạn nhân tài lộ, như sát nhân phụ mẫu" (cắt đường tài lộc như g.i.ế.c cha ) mà cũng nên hồn. là một tên "mù chữ" nhỏ mà.

Thẩm Chiến Liệt đột nhiên tò mò: “Em chạy một chuyến kiếm bao nhiêu?” Nhắc đến đây Lương Duệ bực : “Năm đồng đấy!” “Em chạy cả ngày mới năm đồng. Giang Mỹ Lan còn tính với em theo định mức hai mươi tư tiếng, nghĩa là từ tám giờ tối qua đến tám giờ tối nay mới tính là một ngày, em mới kiếm năm đồng. Mà đếm xem từ đêm qua đến giờ em chạy bao nhiêu chuyến ? Tiền thuê xe, tiền dầu em tự bỏ đành, quan trọng nhất là em còn chợp mắt tí nào. Em kiếm tiền khổ cực thế mà chỉ năm đồng, Giang Mỹ Lan còn đòi thu tiền huê hồng của em, bảo em riêng 'hiếu kính' bà già đó, xem cô quá đáng ?”

Thẩm Chiến Liệt: “...” “Em chạy bao nhiêu chuyến thế mà cô chỉ đưa em năm đồng?” Không chứ, gà đường còn đắt hơn . “ thế!” Lương Duệ lầm bầm, “Anh cũng thấy cô quá đáng đúng ? Em kiếm tiền mồ hôi nước mắt mà cô còn khắt khe với em.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-165.html.]

Lời còn dứt, Giang Mỹ Thư thấy động động tĩnh liền chạy . Vốn dĩ nàng còn lo cho Lương Duệ, ai ngờ thấy . Mỹ Thư nghiến răng: “Lương Duệ, năm đồng cũng lấy nữa đúng ?”

Lương Duệ trợn mắt: “Gì cơ? Đến năm đồng mà cô cũng quỵt ?” Mỹ Thư tiến lên, véo tai : “ quỵt năm đồng của , nhưng thể khiến theo nữa.” Lương Duệ lập tức nhảy dựng lên, quên cả việc tai đang véo, giận đến tím : “Giang Mỹ Lan, cô lương tâm hả? giấu bố mượn xe, vác hàng hộ cô , giờ cô còn triệt đường sống của ?”

Mỹ Thư thèm chiều chuộng : “Là tại khơi mào đấy nhé. Trách ?” Nói xong, nàng buông tay, chẳng thèm phản ứng của Lương Duệ, thẳng trong nhà.

Lương Duệ cuống quýt đuổi theo: “Giang Mỹ Lan, thật sự ý cô mà!” Mỹ Thư dừng , dáng nhỏ bé cứ thế : “Thế ý gì?” Lương Duệ cứng họng. Hồi lâu mới rặn một câu: “ xin , xin ?”

Mỹ Thư chằm chằm . Khi Lương Duệ nghĩ rằng nàng sẽ từ chối, thì bất ngờ nàng phì : “Được , tha cho đấy.” Nàng một cái, tâm trạng Lương Duệ cũng vô thức thả lỏng theo: “ cũng chẳng cô, chỉ là sự thật thôi.” Mỹ Thư trợn mắt . “Được , là bậy!” Lương Duệ lí nhí. “Thế còn .”

Mỹ Thư bấy giờ mới nhà. Thẩm Chiến Liệt và Lương Duệ bốc hàng, Hướng Đông cũng giúp. Ba đàn ông bốc hơn một ngàn cân hàng lên xe nhanh. Giang Mỹ Thư và Giang Mỹ Lan phía . Mỹ Lan chậm, thì thầm: “Nhìn em lúc nãy giống như đang huấn luyện ch.ó nhỉ.” Một Lương Duệ đang nổi trận lôi đình mà Mỹ Thư "vuốt lông" cái là ngoan ngay.

Mỹ Thư gật đầu: “Thì em đang huấn luyện ch.ó mà. Tuy lời nên , nhưng đối xử với tụi con trai, nhất là đối với con trai , lệnh chứ thương lượng, cũng đừng cho nó lựa chọn. Cứ lệnh một là một hai là hai, tự khắc nó sẽ hăm hở theo thôi.” Đây là phương pháp mà Mỹ Lan bao giờ . Chị kinh ngạc trợn tròn mắt.

“Giang Mỹ Lan, cô đấy?” Lương Duệ đang vác hàng nhịn hét lên một câu. Mỹ Thư mím môi, ngọt ngào: “Đang cùng dì khen giỏi đấy!” dối chớp mắt. Thế mà cái thằng "ngáo" Lương Duệ tin sái cổ, tai đỏ ửng lên tiếp tục hăng hái vác hàng. Cảnh tượng khiến Mỹ Lan c.h.ế.t lặng. Hóa là thế ? Bảo em gái trị cái thằng phản nghịch bã.

Bốc hàng một nửa thì tuyết bắt đầu rơi, lúc đầu nhỏ, to dần. Chẳng mấy chốc mặt đất trắng xóa. “Giờ đây? Tuyết rơi thế em sợ đường xe lún mất.” Giang Mỹ Thư lo lắng. “Hay là nghỉ đây một ngày, đợi tuyết tan ?” Mỹ Thư dứt lời bác bỏ. “Không , hàng Bách hóa đang cần gấp, nếu giao đúng hạn thì ăn lâu dài ?”

“Thế các định thế nào?” “Đi thôi, tuyết lớn cũng , mang hàng về.” Thẩm Chiến Liệt quyết định. “Có điều, vợ ơi, Mỹ Thư ơi, hai em chắc đây thêm một ngày .”

Mỹ Lan lập tức phản đối: “Không , ở đây bác Trần và thoải mái đành, lương thực nhà họ hạn, ăn thêm thì nhịn. Hàng bốc xong thì cùng về thôi.” Thẩm Chiến Liệt còn đang do dự thì Mỹ Thư cũng nghĩ ở đây đúng là bất tiện. Chưa đến chuyện chung giường sưởi như lũ ếch kêu ộp ộp, chỉ riêng việc vệ sinh ở ngoài sân giữa trời lạnh, m.ô.n.g tê cứng còn sợ ngã xuống hố phân là nàng chịu nổi .

Nàng cũng : “Về , cùng về. Em mà về em chắc chắn sẽ lo lắm.” Thế là ý kiến thống nhất: Về.

Thẩm Chiến Liệt tính toán: “Vậy hai xe ba gác, còn một phía xe đạp Phượng Hoàng của Lương Duệ.” Vì phía xe đạp thồ gần hai trăm cân hàng , nữa. “Mấy định thế nào?”

Mỹ Thư định xe ba gác với Mỹ Lan, nhưng Dương Hướng Đông kêu lên: “Không , cháu to thế lọt thanh ngang xe đạp . Cô Mỹ Thư, cô .” Cũng lý. Mỹ Thư hai lời, chạy thẳng đến mặt Lương Duệ: “Chở nổi ?” Phía hàng chất căng cả bao tải.

Lương Duệ hừ một tiếng: “Cô khinh thường ai đấy?” Thế là Mỹ Thư cũng khách sáo, phắt lên thanh ngang phía , rạp xuống, hai tay vịn lên ghi-đông xe.

Lương Duệ hít một lạnh: “Giang Mỹ Lan, cô nặng tám trăm cân ? Cô lên cái là cái đầu xe của cong luôn đấy!”

Loading...