[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 164
Cập nhật lúc: 2025-12-20 14:59:26
Lượt xem: 82
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9Kbg131uwE
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Điều khiến Lương Duệ nổi hết da gà da vịt. "Thím hai, thím cứ bình thường , thà thím cho cháu một bạt tai còn hơn." Cái kiểu hỏi han dịu dàng thế là nhịp điệu dọa c.h.ế.t đây mà.
Nghe , vẻ mặt dịu dàng của Thẩm Minh Anh biến mất ngay lập tức, đó là khuôn mặt nghiêm nghị: " là đồ thịt ch.ó lên nổi mặt bàn." "Được , xe đạp Phượng Hoàng cho cháu đấy." "Đạp , cố mà mang hàng về đây cho thím." "Thím hai thăng chức là trông chờ cả tiểu Giang với cháu đấy."
Cái trách nhiệm lớn quá, Lương Duệ dám nhận. mượn xe cũng thở phào, khi còn dặn Thẩm Minh Anh: "Thím hai, đừng với bố cháu là cháu từng về đây nhé." Nếu , chắc chắn sẽ lôi cổ về nhà. Thế thì . "Giang Mỹ Lan" - phụ nữ độc ác còn đang đợi đến cứu cơ mà.
Thẩm Minh Anh: "Biết , ít nhất là khi cháu rời , thím sẽ để bố cháu ." " giấu bao lâu thì xem vận may của cháu thôi." Nếu để em chồng vốn tính đoan chính, giữ kẽ, tuân thủ quy tắc của bà cả vợ lẫn con đều buôn lậu, e là ý ăn tươi nuốt sống bà luôn mất. Cho nên, Thẩm Minh Anh cũng chẳng dám hé răng.
Hơn nữa, bà thấy Lương Duệ - cái thằng nhóc phản nghịch như cái gai trong mắt, khi theo tiểu Giang ngoài một chuyến, trở về trông vẻ trưởng thành hơn hẳn. Đây cũng là một chuyện , đúng ? Trẻ con mà, thể quản thúc quá nghiêm khắc , nếu sẽ hỏng việc mất.
Chỉ là, Thẩm Minh Anh ngờ Lương Thu Nhuận đến nhanh như thế. Lương Duệ mới nửa tiếng, Lương Thu Nhuận dẫn theo thư ký Trần xông tới. Vừa văn phòng, thẳng vấn đề: "Chị dâu, chị thể cho em Lương Duệ ?"
Anh bảo thư ký Trần canh chừng ở nhà họ Lương, vạn ngờ Lương Duệ thông minh lên . Nó về nhà, cũng về nhà cũ, mà chạy thẳng đến Bách hóa Tổng hợp. Nếu bạn của thư ký Trần tình cờ thấy Lương Duệ ở đây, lẽ bây giờ họ vẫn dắt mũi.
Đối mặt với sự truy hỏi của em chồng, Thẩm Minh Anh cố giữ vẻ ung dung: "Thu Nhuận, đứa trẻ lớn , suy nghĩ riêng, em nên thả lỏng cho nó một chút..." Bà kịp hết câu, Lương Thu Nhuận ngắt lời: "Nó ở ?"
Giọng còn ôn hòa như ngày mà mang theo vài phần sắc lạnh. Đây mới là con thật của Lương Thu Nhuận - giống như một con d.a.o ngọc bọc men, thì ấm áp nhưng thực chất cực kỳ nguy hiểm.
Đây là đầu tiên Thẩm Minh Anh đối diện trực tiếp với áp lực từ em chồng . Phải rằng xưa nay, dù ở ngoài nên sự nghiệp lớn thế nào thì ở nhà vẫn luôn ôn hòa. Anh bao giờ chĩa sự sắc bén của . Đây là đầu tiên dùng con d.a.o sắc lẹm đó hướng về chính nhà .
Thẩm Minh Anh một ảo giác, nếu bà còn , sự tĩnh lặng cơn bão của Lương Thu Nhuận thể xé xác bà bất cứ lúc nào. "Mẹ với em ?" Thẩm Minh Anh rốt cuộc vẫn là đàn bà thép thương trường, chút thủ đoạn và sự khéo léo. Bị ép đến nước , bà đành mang chồng để áp chế Lương Thu Nhuận.
Dĩ nhiên bà cũng , nếu mang chồng mà cũng tác dụng thì bà coi như xong đời. Lương Thu Nhuận ngước mắt, bình thản bà: "Chị dâu, em kính trọng chị. Cho nên đừng để em hỏi đến thứ ba, ?"
Thẩm Minh Anh nuốt nước bọt: "Thu Nhuận, chị , mà là chị thực sự khó . Thằng bé Lương Duệ còn dặn chị với em, nó tự nên sự nghiệp để em nó bằng con mắt khác. Em cũng nên cho đứa trẻ chút gian riêng tư chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-164.html.]
Lương Thu Nhuận bà nữa mà bảo thư ký Trần xem xét xung quanh. Đứng từ góc độ của , vặn thấy bên ngoài cửa sổ là dòng xếp hàng dài chờ mua rau. Lương Thu Nhuận nheo mắt: "Chị dâu, chị là vì việc họ rời liên quan đến lợi ích của chị, đúng ?"
Câu như một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai, khiến Thẩm Minh Anh ngẩn hồi lâu. Bà hề gì cơ mà, mà em chồng đoán . Bà vội : "Thu Nhuận, em bình tĩnh , chị ..." "Vâng." Lương Thu Nhuận mím môi, nếu kỹ sẽ thấy trong đôi mắt sâu thẳm đang cuồn cuộn cơn bão. "Vợ và con em bỏ trốn , chị bảo em bình tĩnh ?" "Chị dâu, em hỏi cuối cùng, vợ và con em đang ở ?"
Chương 60
Không ai từ tối qua đến sáng nay, Lương Thu Nhuận sống thế nào. Sự lo lắng đến mức tâm trí mà việc cứ gặm nhấm từng tấc da thịt . Nhìn thấy em chồng lạnh lùng nghiêm nghị thế , Thẩm Minh Anh đùa quá trớn .
Bà hít một sâu, : "Nếu chị bảo chị cũng Lương Duệ và tiểu Giang , em tin ?" Bà thực sự họ , bà chỉ quan tâm cuối cùng hàng về là . Đó là thỏa thuận giữa bà và Mỹ Thư, cũng là thỏa thuận với Lương Duệ. Bà sẽ phản bội họ.
Lương Thu Nhuận bên cửa sổ, dáng cao thẳng. Anh đầu Thẩm Minh Anh đăm đăm vài giây, là tin , chỉ trầm giọng bảo: "Chị kể những gì chị cho em ."
Thẩm Minh Anh ừ một tiếng: "Thì Bách hóa Tổng hợp thiếu rau, tiểu Giang nhà em đến tìm chị bảo nó thể lấy rau. Sau đó thế nào mà Lương Duệ cũng tham gia , chị thấy nó tài xế giao hàng, lái máy cày trông cũng dáng lắm." Đang khen dở thì thấy sắc mặt Lương Thu Nhuận đen kịt , bà thể trì hoãn thêm nữa, mới chậm rãi tiếp: "Tóm là vợ em và con em đến giao hàng cho chị, nhưng chị họ lấy hàng từ , chỉ đơn giản thế thôi."
Lương Thu Nhuận nhíu mày, đường quai hàm căng cứng: "Nghĩa là, vợ em và con em đang buôn lậu?" Thẩm Minh Anh: "Em hiểu như thế cũng ." Lương Thu Nhuận nhạt: "Chị dâu, hai đứa nhỏ hiểu chuyện, sự nghiêm trọng của việc buôn lậu, chẳng lẽ chị cũng ? Chị cứ để mặc chúng chuyện ? Chị nếu bắt quả tang, tội nặng là thể xử b.ắ.n !"
Thẩm Minh Anh: "Không đến mức đó chứ, ở Bách hóa buôn lậu thiếu, nghiêm trọng như em ." Nếu tính kỹ , bà mới là "đầu sỏ" đây . Ở đây thiếu hàng thì chỗ mua, chỗ nào hàng là bà đến. "Tuần xưởng thịt mới bắt giam một đấy." Lương Thu Nhuận lạnh lùng ngắt lời. Thịt thà là vật tư chiến lược, kẻ nào dám buôn lậu là đang dây thép. Bị bắt giam còn là nhẹ, giữ mạng mà mới là vấn đề.
Thẩm Minh Anh phân bua: "Xưởng thịt của các em khác với Bách hóa của chị. Ở đây vốn là nơi bán hàng, vả chị thu hàng của tiểu Giang là đóng dấu công, đây là giao dịch cá nhân với đơn vị nhà nước, khác với chỗ các em." Bà suýt nữa thì giơ tay thề với trời: "Chị ở đây chính là chốt chặn bảo hiểm cuối cùng. Thật đấy Thu Nhuận, chẳng lẽ chị hại nhà ?"
Lương Thu Nhuận gì, cũng lộ vẻ tin . Anh bầu trời âm u bên ngoài, những tầng mây đen tím kịt, rõ ràng là sắp mưa to hoặc tuyết lớn. Nhìn một lúc, đột ngột hỏi: "Nó theo hướng nào?" Thẩm Minh Anh chỉ tay: "Hướng ngoài cổng thành Chính Dương Môn." "Ra khỏi thành?" Lương Thu Nhuận nhạy bén bắt ngay lấy câu . ", trông cái hướng đó là khỏi thành." Thẩm Minh Anh thầm xin Lương Duệ trong lòng. Không bà bảo vệ nó, mà kỳ kèo 40 phút là giới hạn của bà . Cậu em chồng quá khó đối phó, quá nhạy bén và cảnh giác. Không chuyện gì qua nổi mắt .
Lương Thu Nhuận dựa bàn, ngón tay gõ nhịp "đốc đốc đốc" lên mặt gỗ, đầy áp lực. Anh cửa sổ, một lát hỏi: "Đêm qua họ giao đến bao nhiêu rau?" "Một xe hai ngàn cân, giao hai xe." "Chuyến đầu tiên lúc mấy giờ, chuyến thứ hai cách đó bao nhiêu tiếng?"
Chuyện Thẩm Minh Anh rõ lắm: "Đêm qua chị chỉ thức nửa đêm đầu, nửa đêm là Từ trực, để chị gọi hỏi." Cậu Từ nhanh chóng gọi đến và trả lời ngay: "Chuyến đầu tiên 1 giờ sáng ạ. Chuyến thứ hai tầm gần 5 giờ. Trời lạnh quá, trời còn tối om, đang ngủ gật thì tiếng máy cày nổ ầm ầm tỉnh cả . Ngài , lúc Lương Duệ đến, mặt nó tím tái cả vì lạnh."
Nghe đến đây, lòng Lương Thu Nhuận trĩu nặng: "Đưa giấy bút cho ." Thẩm Minh Anh lập tức hiểu ý, đưa giấy bút qua. Lương Thu Nhuận vẽ một sơ đồ lộ trình, đó đối chiếu với bản đồ Tứ Cửu Thành treo tường văn phòng. "Chuyến đầu là 1 giờ, chuyến thứ hai là 4 giờ rưỡi, nghĩa là cách 3 tiếng rưỡi. Trong 3 tiếng rưỡi bao gồm cả đường về về và thời gian bốc hàng lên xe."