[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 160

Cập nhật lúc: 2025-12-20 14:55:23
Lượt xem: 77

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thế mày cái gì?” “Tao lái xe, mày cửu vạn.”

Dương Hướng Đông lập tức chịu: “Dựa cái gì mà tao cửu vạn chứ?” Lương Duệ vặn : “Thế mày mà lái, mày lái ?”

Dương Hướng Đông dĩ nhiên là tịt ngóm. “Thôi, bớt nhảm , dẫn tao tìm mày. Việc mà thành, tao dẫn mày chơi, dẫn mày kiếm tiền.”

Cái mồi nhử quá lớn, Dương Hướng Đông tài nào từ chối . Nó đành dẫn đến tìm ở đội vận tải, cuối cùng một hồi năn nỉ ỉ ôi, họ cũng lén lút dắt một chiếc máy cày . Tiền thuê một ngày là một đồng. Đó là tính tiền dầu máy tự túc.

Lương Duệ nhẩm tính sổ sách thở dài: “Chuyến chắc tao kiếm nổi ba đồng bạc.” “Thế mày còn nhận?” Dương Hướng Đông hiểu nổi.

Vẻ mặt Lương Duệ đầy tang thương: “Mày hiểu , đây chỉ là chuyện ăn, đây còn là cuộc vật lộn phân cao thấp giữa tao và bà kế độc ác .” Dương Hướng Đông: “Thế thắng ?” Lương Duệ: “Chưa.” Dương Hướng Đông: “...” “Vậy là mày nộp mạng cho xơi ?” Lương Duệ thẹn quá hóa giận: “Mày câm mồm!”

Mượn xe , để tiết kiệm tiền dầu, dám lái máy cày tìm Mỹ Thư mà chọn cách bộ qua. Lương Duệ bây giờ mới thực sự thấu hiểu thế nào là "một đồng tiền khó bậc hùng".

Khi tìm thấy Mỹ Thư thì hơn 9 giờ sáng. Giang Mỹ Thư khá bất ngờ vì xoay xở xe cộ nhanh đến thế. Lương Duệ vẻ vênh váo: “ còn dắt theo một thằng bốc hàng cùng nữa.” Giang Mỹ Thư ngẫm nghĩ: “Lát nữa sẽ trả lời .”

Xe cộ xong xuôi, nàng tìm Giang Mỹ Lan. Hai bên bàn bạc , thấy thêm cũng , bốc hàng nhanh hơn thì thể chạy hai chuyến.

Đến hơn 7 giờ tối, khi trời sẩm tối. Lương Duệ lái chiếc máy cày . Từ xa, Giang Mỹ Thư thấy lái xe chạy ầm ầm tới. Nàng cực kỳ kinh ngạc: “Cậu lái máy cày thật ?” Lúc đầu nàng còn nửa tin nửa ngờ, ngờ là thật.

Lương Duệ "xì" một tiếng, hếch mặt lên: “ chỉ lái máy cày, mà kỹ thuật lái xe của còn đỉnh lắm đấy.” “Lên xe! Đại ca đưa cô bay.” Giang Mỹ Thư: “...” Thằng ranh nhăng cuội cái gì !

Nhà họ Lương. Khi Lương Thu Nhuận về đến nhà thì thấy Lương Duệ . Anh tìm kỹ một lượt vẫn thấy bóng dáng nó. Quay đầu liền chạy sang nhà cũ. “Mẹ, thấy Lương Duệ ?” Đã hơn 10 giờ đêm , phòng ngủ của nó trống , chăn màn còn gấp gọn gàng ngăn nắp. Điều thật bình thường chút nào.

Mẹ Lương dĩ nhiên Lương Duệ . Bà c.ắ.n hạt dưa, sưởi lửa, giọng hả hê: “Vợ con mang con trai con .” “Họ cần con nữa .”

Chương 58

Lời thốt , sắc mặt Lương Thu Nhuận lập tức đen kịt: “Chạy ? Chạy ?”

Mẹ Lương dậy, vươn vai một cái: “Thôi Thu Nhuận, bây giờ là 10 rưỡi , nghỉ đây. Có chuyện gì mai con đến tìm .”

Lương Thu Nhuận hiểu: “Không , ơi, thế tối nay thức đêm đến giờ là để gì?”

Mẹ Lương chậm rãi đến mặt . Bà ngước con trai út cao hơn cả cái đầu. Đứa con trai của bà cực kỳ ưu tú, diện mạo xuất sắc, thói quen tự luật, lúc nào cũng sống theo nhịp độ của riêng . Xưa nay khác phối hợp với , chứ bao giờ phối hợp với ai. Thành , từ nhỏ đến lớn gần như chịu thiệt thòi bao giờ.

Nghĩ đến đây, giọng Lương bình thản: “Mẹ thức là để đợi con đến tìm đấy.” “Để cho con , đây chính là hậu quả của việc ngày nào con cũng tăng ca.” “Thu Nhuận , ai mãi yên một chỗ để đợi con . Mẹ thể, vợ con thể, và con trai con càng thể.”

Nói xong, bà chẳng thèm xem phản ứng của con trai , thẳng phòng ngủ. Để một Lương Thu Nhuận ngẩn ngơ tại chỗ, gương mặt tuấn tú ôn nhu ánh đèn lúc sáng lúc tối, cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài phức tạp.

Trên máy cày, Lương Duệ mặc một chiếc áo bông xanh thẫm, cổ áo cài kín mít, trông đầy khí thế. Cậu cầm hai tay lái dài của máy cày, lái ầm ầm suốt quãng đường. Bụi đất phía tung mù trời. Nói thật, đây lái máy cày, đây là đang lái siêu xe thì đúng hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-160.html.]

Tiếng động cơ nổ vang trời như điếc cả tai. Đã thế đường đất gồ ghề, thỉnh thoảng xe xóc nảy đôm đốp. Giang Mỹ Thư phía mà cảm giác m.ô.n.g sắp xóc tám mảnh, đau, thực sự là quá đau.

Nàng khum hai tay miệng, hét lớn: “Lương Duệ! Cậu thể lái chậm chút !” “Lái nhanh thế xóc đau hết cả m.ô.n.g !”

Lời gió lớn thổi bạt , Lương Duệ căn bản chẳng thấy gì. Ngược , Giang Mỹ Lan và Thẩm Chiến Liệt thì thấy rõ mồn một. Đặc biệt là Mỹ Lan, mặt đỏ gay như m.ô.n.g khỉ, chỉ vì mỗi giường chị mắng Thẩm Chiến Liệt y hệt như thế: “Thẩm Chiến Liệt, thể đ.â.m nhẹ chút !” “Có thể đ.â.m chậm chút !” “Đâm đau hết cả m.ô.n.g !”

vì lời quá "nhạy cảm", Mỹ Lan chẳng dám hé răng, thế mà chồng thật thà Thẩm Chiến Liệt còn chị đầy ẩn ý. Nhìn đến mức Mỹ Lan nóng cả mặt, lườm một cái cháy mắt. Như bảo: Còn nhạo em nữa là cắt hết phúc lợi ngày mai đấy.

Bị vợ đe dọa, Thẩm Chiến Liệt mới chịu thôi. Có điều trời lạnh, thùng máy cày mui che, gió rít vù vù như len lỏi từng kẽ xương. Thấy vợ hít hà vì lạnh, cũng chẳng màng , vươn cánh tay dài kéo tuột Mỹ Lan lòng. Anh cởi cúc áo khoác, bọc cả chị bên trong.

Mỹ Lan vốn gầy nhiều, dáng cao, Thẩm Chiến Liệt ôm thế trông thêm vài phần nhỏ bé nép bóng chim ưng. Chị ngượng định đẩy tay , Thẩm Chiến Liệt liền ấn mặt chị lồng n.g.ự.c , giọng khàn khàn: “Bên ngoài lạnh, n.g.ự.c ấm.”

Giang Mỹ Thư câm nín trời. Cái cảnh là nàng thể xem mà cần trả phí ?

Dương Hướng Đông bên cạnh ngó . Thấy mặt Mỹ Thư gió thổi trắng bệch như tờ giấy, trông mảnh mai yếu ớt. Nó ngẫm nghĩ một lát: “Hay là... cô lưng cháu nhé?” Nó dám bảo lòng vì sợ đánh.

, lời đó vẫn lọt tai Lương Duệ đang lái xe phía . Giọng âm u gầm lên: “Dương Hướng Đông! Mày chán sống ? Dám chiếm tiện nghi của Giang Mỹ Lan, thế, định bố tao đấy ?”

thừa nhận đến thì "Giang Mỹ Lan" vẫn là kế nhỏ của , thể phủ nhận việc nàng gả cho bố . Thằng bạn Dương Hướng Đông bảo nàng lưng nó tránh gió, thế là "đảo lộn luân thường" thì là gì?

Dương Hướng Đông vốn nhát gan, lấy hết can đảm mới dám mở miệng, giờ Lương Duệ quát một trận liền im bặt. Hồi lâu nó mới Mỹ Thư, ngập ngừng gọi một tiếng: “Bác Giang... thế bác ráng nhịn gió lạnh nhé.” Không giúp bác chắn gió, là tại Lương Duệ cho mà.

Một tiếng "Bác Giang" gọi xong Lương Duệ sụt luôn một vai vế. Cậu cũng thấy, chỉ là đang bận lái xe cãi với thằng Hướng Đông. Cậu một tay giữ lái, một tay đưa cởi cúc áo khoác, một cái, hai cái, ba cái... cởi liền một mạch sáu cái rút cánh tay , đầu ném thẳng về phía Mỹ Thư cực kỳ chuẩn xác.

“Khoác !”

Giọng điệu vẫn hầm hố như cũ, nhưng động tác đó mang vài phần trách nhiệm và gánh vác của một trang nam nhi. Trong lòng Mỹ Thư bỗng nhiên thêm một chiếc áo bông dày vẫn còn vương ấm cơ thể, nàng vô thức siết chặt: “Lương Duệ, đưa áo cho thì tính ?” Trời chỉ tầm 7-8 độ, Lương Duệ chỉ mặc mỗi chiếc sơ mi mỏng, thế thì chịu nổi.

Lương Duệ chẳng buồn đầu, tiếp tục lái xe ầm ầm, giọng điệu đầy phản nghịch: “Mặc kệ , bảo mặc thì cứ mặc . Đàn bà các thật lắm chuyện.”

Cái miệng thằng nhóc đúng là "hỗn", rõ ràng là đang việc nhưng qua cái giọng "vịt đực" của thì việc cũng thành việc . Giang Mỹ Thư giọng điệu đó cho giận: “Đưa áo cho ngộ nhỡ c.h.ế.t rét thì ?”

Lương Duệ nhếch mép, tràn đầy tinh lực: “Yên tâm, cô c.h.ế.t rét thì tiểu gia đây cũng c.h.ế.t .” Câu thốt , Mỹ Thư liền vươn tay qua thành xe, vỗ một phát lưng : “Còn từ 'c.h.ế.t' nữa là mắng cho đấy.”

Kỳ lạ là nàng càng hung dữ, nhu khí của Lương Duệ giảm bớt, còn ngang ngược như nữa. Cảnh tượng khiến xung quanh mà chậc chậc kinh ngạc.

Giang Mỹ Thư chẳng thèm chấp cái miệng của Lương Duệ, áo trong tay nàng mới là thực tế. Chẳng cần , ấm là thật. Khoác thấy đỡ lạnh hẳn. Chỉ là Lương Duệ thế nào. Mỹ Thư qua, Lương Duệ như mắt lưng: “Giang Mỹ Lan, cô còn lải nhải nữa là vứt cô xuống xe đấy.”

Mỹ Thư hậm hực: “Cậu câm mồm !” Cái loại như Lương Duệ , cả trăm việc thì cuối cùng cũng chẳng ai ghi công, vì cái miệng quá cách đắc tội khác.

Quãng đường hơn ba mươi dặm, bình thường bộ mất bốn tiếng, nhưng nhờ máy cày của Lương Duệ, chỉ hơn một tiếng là tới. Dù cũng nhanh hơn bộ nhiều.

Khi tới Dương Thụ Câu, dù đang mặc chiếc áo bông to sụ của Lương Duệ, tay chân Giang Mỹ Thư vẫn rét đến mức tê dại.

Loading...