[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 155
Cập nhật lúc: 2025-12-20 14:50:37
Lượt xem: 54
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Minh Anh đám đông ngoài , chị lẩm bẩm: "Biết đào rau xanh cho bây giờ?"
Mọi phương cách thể tìm, chị đều tìm. Mọi biện pháp thể nghĩ, chị cũng nghĩ. tất cả các đầu mối đều đủ hàng cung cấp. Nghĩ đến đây, Thẩm Minh Anh thấy cái văn phòng đúng là thể yên nữa, chị định ngoài dạo một vòng xem nảy ý gì khác . Chứ cứ ở đây, lát nữa hết Trưởng phòng Kinh doanh đến Giám đốc, lãnh đạo cấp cao kéo đến, chị phát điên vì phiền mất.
Thế nhưng, Thẩm Minh Anh khỏi thì Giang Mỹ Thư và Giang Mỹ Lan cũng đến lầu Bách hóa Tổng hợp.
Nhìn dòng xếp hàng dài dằng dặc như rồng rắn lên mây, Giang Mỹ Thư thầm nghĩ: "Vẫn còn đông thế ?" "Những chắc là đều mua rau xanh ."
Nhà nàng vốn dĩ cũng đủ định mức, nhưng nhờ rể Thẩm Chiến Liệt và Lương Thu Nhuận mang tới, nên kho dự trữ rau qua mùa đông của nhà họ Giang hiện tại là dư dả. những thì ...
Nghĩ đến đó, sự tự tin của Giang Mỹ Thư tăng thêm vài phần: "Chị, chị yên tâm , chị dâu thứ hai của Lương chắc chắn sẽ ôm trọn lô hàng thôi."
Giang Mỹ Lan lạc quan bằng em gái: "So với nguồn cung chính thống bên ngoài, hàng của chúng coi như là hàng rõ nguồn gốc." "Cứ gặp chị hẵng ."
Kiếp chị cũng từng tiếp xúc với Thẩm Minh Anh, nhưng cũng chỉ giới hạn ở những bữa cơm họp mặt tại nhà cũ họ Lương dịp lễ Tết. Những lúc khác, Thẩm Minh Anh luôn hiện lên như một phụ nữ thép, quanh năm suốt tháng chỉ ăn ngủ tại đơn vị công tác.
Lên lầu, Giang Mỹ Thư tìm gặp tiểu Từ - nàng gặp: "Đồng chí Từ, tìm chị dâu là Thẩm Minh Anh."
"Ôi..." Tiểu Từ cũng đang mồ hôi nhễ nhại khi đối phó với một đám , "Cô tìm Chủ nhiệm Thẩm ? Chủ nhiệm ngoài . Lúc nãy còn ở văn phòng mà, chắc do đến đòi rau đông quá nên chị tìm chỗ trốn ."
Giang Mỹ Thư ngờ đến đúng lúc như : "Vậy khi nào chị ?" Tiểu Từ cũng chịu, lắc đầu: "Có khi lát nữa về ngay, cũng khi cả buổi chiều. Cô , dạo áp lực đối với Trưởng phòng Thẩm lớn lắm." Nhìn cũng thấy lo cho chị.
Giang Mỹ Thư cảm ơn chờ ở cửa một lát: "Chị, chúng chờ quanh đây một chút. Nếu đợi , em sẽ đưa chị sang nhà họ Lương, chắc chắn sẽ tìm chị ở đó." Nếu Thẩm Minh Anh chịu nổi ở văn phòng, chắc chắn sẽ tìm chỗ nào đó để giải tỏa áp lực, chị thể về nhà.
Giang Mỹ Lan: "Nghe theo em."
Trong khi Giang Mỹ Thư đang tìm Thẩm Minh Anh thì Thẩm Minh Anh Giám đốc cửa hàng gọi : "Trưởng phòng Thẩm, rau ?"
Thái dương Thẩm Minh Anh giật giật: "Anh giống một đĩa rau ? Hay là mang bán luôn cho ." Giám đốc cửa hàng: "..."
Thẩm Minh Anh cảm thấy thật sự còn chỗ nào để trốn. Chị định lẻn bằng cửa thì thư ký của Tổng giám đốc bước tới. "Trưởng phòng Thẩm, Tổng giám đốc mời chị qua gặp một lát."
Sắc mặt Thẩm Minh Anh tối sầm : " ." Chị là phen thoát . Chị hít một thật sâu, thở hết nỗi bực dọc ngoài mới bước lên văn phòng Tổng giám đốc ở tầng bốn.
Vừa cửa, Tổng giám đốc Trần lên tiếng: "Tiểu Thẩm, cô đến đấy ." Thẩm Minh Anh: "Thưa Tổng giám đốc, ngài tìm ?"
Tổng giám đốc Trần dậy, bước đến vỗ vai chị: "Tiểu Thẩm , thời gian qua áp lực của cô lớn, nhưng còn cách nào khác. 'Giỏ rau' của dân là việc quan trọng nhất, nếu giải quyết cái giỏ rau thì cái ghế đầu chúng cũng khó mà giữ ."
Thẩm Minh Anh cau mày, gì. Tổng giám đốc Trần tiếp: "Đợt cuối năm lãnh đạo cấp cũng sẽ về thị sát. Nếu phát hiện cửa Bách hóa chúng mà dân tình mua nổi rau xanh thì coi như xong đời."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-155.html.]
Một là lương thực, hai là rau xanh, ba là thịt lợn. Lương thực quan trọng nhất, thứ nhì đến rau, thứ ba mới là thịt. "Vừa , nếu nhớ lầm thì cuối năm nay là thời điểm quan trọng để cô thăng chức lên Trưởng phòng chính thức. Lúc để xảy sai sót nào . Nếu cô vụ 'giỏ rau' , đến lúc xét duyệt cuối năm, nhất định sẽ ghi công cho cô."
Đây đúng là kiểu " đ.ấ.m xoa", dùng cả uy lẫn ân. Thẩm Minh Anh hiểu, chị đáp: "Thưa lãnh đạo, sẽ cố gắng hết sức." "Không cố gắng hết sức," Tổng giám đốc Trần nhấn mạnh, "mà là nhất định thành."
Áp lực đúng là quá lớn. Khi Thẩm Minh Anh rời khỏi văn phòng, tâm trạng chị vô cùng nặng nề. lúc đó, Vương Minh Tu - cùng cạnh tranh thăng chức với chị - bước : "Trưởng phòng Thẩm, cảm giác dễ chịu nhỉ? Xem ghế Phó trưởng phòng nhưng chắc vững !"
Đây là lời mỉa mai trắng trợn. Thẩm Minh Anh vốn đang bực sẵn, chị lạnh: "Cái ghế Trưởng phòng Thu mua vững thì , nhưng chắc chắn sẽ bao giờ lên ." "Cô!" Vương Minh Tu tức đến run . Thẩm Minh Anh: "Cút! Đừng đây ngáng đường ."
Nhìn thấy hạng là chị thấy phiền. Thẩm Minh Anh ngoài, về văn phòng mà chọn cách về nhà tìm chồng.
"Mẹ ơi, con quan hệ rộng, thể giúp con nghĩ cách kiếm một lô rau xanh về ?" Mẹ Lương đang sưởi ấm, liền ngẩng lên: "Cần bao nhiêu?" "Năm mươi cân một trăm cân thì chắc là ."
Thẩm Minh Anh: "Năm ngàn cân ạ." Mẹ Lương xua tay: "Thế thì chịu, con tìm khác ." Bà chỉ là một bà già bình thường, cao tay lắm là vài bà bạn già quen rộng, nhưng ai nấy cũng chỉ lo đủ cái miệng cho gia đình thôi, chứ vươn xa hơn thì thể.
"Vậy là còn cách nào ạ?" Thẩm Minh Anh lẩm bẩm. "Có chuyện gì thế?" Biết tính chồng, Thẩm Minh Anh kể ngọn ngành: "Miền Bắc gặp tuyết rơi dày, năm nay lượng rau cung ứng cho Thủ đô đủ. Bách hóa chúng con và mấy khu chợ đều dân chúng vây hãm. Bây giờ cán bộ phòng thu mua các đơn vị ai nấy đều lo sốt vó đến mọc cả chốc mép (mụn rộp) đây ."
Mẹ Lương sững : "Khó khăn thế cơ . Minh Anh , là con nghỉ việc quách cho ." Dù tiền riêng của bà nuôi một đứa cũng , hai đứa cũng xong. Thẩm Minh Anh lắc đầu: "Không , con thể nghỉ việc. Con sẽ nghĩ cách khác."
lúc Thẩm Minh Anh đang rối như tơ vò thì bên ngoài tiếng động. "Chị dâu thứ hai nhà ạ?" Là giọng của Giang Mỹ Thư.
Tiếng dứt, Thẩm Minh Anh còn kịp phản ứng thì Lương nhảy bật dậy khỏi ghế : "Tiểu Giang đến tìm !" Chớp mắt một cái, chạy biến. Thẩm Minh Anh: "..." Có khi nào tiểu Giang gọi là "Chị dâu hai" chứ gọi chồng ?
Bên ngoài, khi Giang Mỹ Thư và Giang Mỹ Lan ở cổng, tâm trạng Mỹ Lan chút phức tạp. Kiếp chị ghét nhất là ngôi nhà , đây cũng là nơi chị dám đến mỗi dịp lễ Tết. Bởi vì bất cứ ai ở đây cũng sẽ hỏi chị: "Sao mãi vẫn m.a.n.g t.h.a.i thế?"
Giang Mỹ Lan chút kháng cự cái cổng , chị với Mỹ Thư: "Hay là em , chị ngoài đợi." "Chị ơi," Giang Mỹ Thư lo lắng. Giang Mỹ Lan: "Chị , chỉ là ngoài hít thở khí chút thôi."
Chị nếu kiếm tiền thì nên vứt bỏ mấy cái chuyện vụn vặt cũ kỹ . con mà, ai chẳng hỷ nộ ái ố, chị vẫn thông suốt. Giang Mỹ Thư dành cho chị chút thời gian để từ từ chấp nhận nhà họ Lương. Mọi đời đều thể trở thành trợ thủ cho chị mà.
Thấy chị thực sự , Giang Mỹ Thư ép nữa: "Vậy chị đợi em một lát, em hỏi rõ ngay." Giang Mỹ Lan em gái với ánh mắt đầy cảm kích.
Giang Mỹ Thư bước cửa, Lương chạy . "Tiểu Giang, giờ con mới tới?" Giọng bà vài phần gấp gáp. Từ khi đính hôn, Lương gặp Mỹ Thư, nàng cũng chẳng tới tìm bà. Mấy ngày nay Lương buồn chán đến phát điên.
Thấy Lương chạy nhanh như thế, Giang Mỹ Thư thót cả tim, vội vàng đỡ lấy bà: "Bác Lương, bác chậm thôi ạ." Có già nào mà chạy như chạy nước rút 100 mét thế chứ. Mẹ Lương: "Mẹ , xương cốt vẫn còn cứng cáp lắm, ngã ."
Thấy bà , Mỹ Thư mới hỏi: "Chị dâu hai nhà bác?" Mẹ Lương thì thất vọng tràn trề: "Hóa đến tìm ?"
Giang Mỹ Thư ngượng: "Con tìm chị dâu hai bàn chút chính sự ạ. Xong việc con đưa bác dạo phố ?" Mẹ Lương: "Thế còn . Chị dâu con đang ở nhà đấy, đang bận đến sứt đầu mẻ trán kìa. Con tìm nó việc gì thế?"
Giang Mỹ Thư úp úp mở mở: "Phải gặp chị dâu mới ạ." Mẹ Lương chút ghen tị: "Tiểu Giang , rõ ràng là con quen , cũng là cùng con dạo phố nhiều nhất, thế mà con tìm chơi, tìm Minh Anh." Bà bày bộ dạng vui: "Mau dỗ ."
Giang Mỹ Thư thấy thật buồn , nũng nịu : "Bác Lương, con thực sự tìm bác mà. Theo kế hoạch là con giúp chị gái xong sẽ sang tìm bác chơi ngay. đây là đang việc chính ạ?"