[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 148
Cập nhật lúc: 2025-12-19 14:49:40
Lượt xem: 92
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9Kbg131uwE
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Anh thật sự tuyệt tình đến thế ?”
Giang Mỹ Lan: “Câm miệng , thấy nôn quá. Trước đây chỉ thấy Lâm Xảo Linh tính, ngờ còn tệ hại hơn cả chị . là ‘nồi nào úp vung nấy’, một nhà thì cùng một cửa.”
Có Giang Mỹ Lan ở đó, Giang Đại Lực cơ hội cãi nửa lời.
Căn phòng rơi tĩnh lặng. Mọi âm thầm chờ đợi Nhị đại gia đến. Khoảng thời gian chờ đợi sự tuyên án mới là lúc lo âu nhất. Giang Đại Lực lo, mà Lâm Xảo Linh cũng lo.
Lúc chị mới thực sự hối hận. Lẽ lúc nên khơi chuyện sính lễ của Giang Mỹ Thư. Giờ thì , sính lễ chẳng thấy mà náo loạn đến mức phân gia. Nếu chia nhà , những lợi lộc khi Giang Mỹ Thư gả cho Xưởng trưởng Lương, họ còn xơ múi gì ? Chỉ thể , họ đúng là vợ chồng, đến cả mạch não cũng giống hệt .
Nhị đại gia đến nhanh. Ông công nhân nhà máy thịt mà là thợ rèn bậc bảy của nhà máy cán thép, thuộc hàng tay nghề đỉnh cao nhất nhì. Người tới nơi mà tiếng truyền :
“Ông Giang, bà Lệ Mai , hai thực sự nghĩ kỹ chuyện phân gia chứ?”
Lời dứt, hàng xóm trong viện đều kinh ngạc, lục đục kéo đến xem náo nhiệt. Dù thì phân gia là chuyện nhỏ.
“Phải.” Người trả lời là Vương Lệ Mai, “Chúng mời ông đến là để chứng cho việc phân gia.”
Nhị đại gia bước qua ngưỡng cửa nhà họ Giang: “Cha còn sống mà phân gia, đây vốn là quy củ cũ , tự dưng nghĩ đến chuyện ?”
Vương Lệ Mai và Giang Trần Lương một cái: “Bọn trẻ lớn , tâm tư cũng nhiều hơn, phân thì cái nhà tan nát mất.”
Đa các gia đình phân gia đều vì lý do , Nhị đại gia cũng thấy quá nhiều . Ông thở dài: “Đã thông báo cho cô nó (Giang Lạp Mai) ?”
Phân gia là việc đại sự. Vương Lệ Mai gật đầu: “Đã bảo sắp nhỏ gọi ạ.”
“Vậy thì đợi một chút. Hỏi xem ý kiến của cô nó thế nào.”
Vương Lệ Mai thầm nghĩ, dù hỏi thì cái nhà ngày hôm nay nhất định phân. Chỉ là bà rằng lời của Nhị đại gia nhen nhóm hy vọng cho Giang Đại Lực. Anh là con trai trưởng của nhà họ Giang, thiết nghĩ cô ruột chắc chắn sẽ ủng hộ ý nguyện của .
Giang Lạp Mai nhận tin em trai phân gia liền chạy đến với tốc độ nhanh nhất.
“Đang yên đang lành phân gia?” Giống như Nhị đại gia, bà đến nơi chất vấn dồn dập.
“Cô ơi, con phân gia, cô mau khuyên bố con giúp con với!” Giang Đại Lực lao đến như vớ cứu tinh.
Giang Lạp Mai liếc một cái, lời phiến diện mà sang hỏi Vương Lệ Mai và Giang Trần Lương: “Có chuyện gì thế ?”
“Vợ chồng thằng cả tính kế tiền sính lễ của Mỹ Lan (chỉ Mỹ Thư đang dùng tên Mỹ Lan), đôi bên trở mặt . Cái nhà phân , nếu thì tất cả thành kẻ thù mất.”
Chỉ bằng hai câu, tình hình hiện tại phơi bày triệt để.
Giang Lạp Mai bỗng im lặng. Bà cúi xuống Giang Đại Lực, giáng một bạt tai đầu : “Anh đúng là càng sống càng thụt lùi. Năm đó cô lấy chồng, bố những dòm ngó sính lễ của cô, mà còn mua cho cô một chiếc tủ của hồi môn. Còn ? Anh trai kiểu gì thế hả?”
Giang Đại Lực lúc thực sự hối hận, cuống quýt nhận : “Cô ơi con sai , con thực sự .”
Giang Lạp Mai định mở lời khuyên can thêm, nhưng Giang Mỹ Lan lên tiếng: “Cô ạ, cái nhà Giang Đại Lực thì chúng cháu, chúng cháu thì Giang Đại Lực.”
Thấy cháu gái quyết liệt như , Giang Lạp Mai lo lắng: “Cháu đang gì ? Anh cả cháu là con trưởng, nó gánh vác trách nhiệm phụng dưỡng cha .”
Giang Mỹ Lan: “Cháu chứ. cô xem, Giang Đại Lực đến cả hai đứa em gái và một đứa em trai ruột thịt còn tính kế hết đến khác, hạng như thể phụng dưỡng bố cháu ?”
“Cô cần khuyên nữa ạ, chúng cháu bàn kỹ . Phân gia với Giang Đại Lực, việc phụng dưỡng bố sẽ do ba đứa em chúng cháu lo.”
Dù kiếp cũng chính là như . Giang Lạp Mai nghiêm mặt: “Nghĩ kỹ chứ?”
Giang Mỹ Lan gật đầu: “Nghĩ kỹ ạ.”
Bà sang hỏi Giang Mỹ Thư và Giang Nam Phương: “Còn hai đứa thì ? Nên nhớ phân gia đơn giản, mà phụng dưỡng cha càng chuyện đùa.”
Giang Mỹ Thư suy nghĩ một lát, gương mặt thanh tú căng , giọng chút run vì căng thẳng nhưng kiên định: “Cô ạ, chúng cháu đều nhất trí phân gia. Việc phụng dưỡng cha cứ để chúng cháu lo. Nếu tin, lát nữa khi phân gia thể lập văn bản bằng chứng. Ba đứa chúng cháu đều thể ký tên cam kết phụng dưỡng cha .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-148.html.]
Lời đến mức , Giang Lạp Mai cái nhà hôm nay phân xong. Bà càng nghĩ càng giận, giáng thêm một bạt tai đầu Giang Đại Lực, vẫn hả giận còn bồi thêm một cú đá.
“Cái thứ gì ! Làm cả kiểu gì mà để đến mức mấy đứa em thà tự gánh vác trách nhiệm nuôi bố còn hơn là ở chung nhà với . Anh cả quá thất bại !” Giang Lạp Mai đầy thất vọng .
Giang Đại Lực thực cũng hối hận, nhưng hối hận vì sự tính toán của , mà vì lúc ngoài cửa đang cả khu đại tạp viện xem. Anh đầy nửa ngày nữa, tất cả những gì sẽ các ông bà lão ở đây rêu rao khắp nơi. Cái danh tiếng " hiền lành" bấy lâu nay của mất sạch . Nghĩ đến đó, mặt Giang Đại Lực tái xanh .
Suốt quá trình phân gia đó, cứ ngẩn ngơ như mất hồn.
Vương Lệ Mai: “Vì việc phụng dưỡng do Đại Lực lo mà do ba đứa nhỏ gánh vác, nên tài sản trong nhà sẽ chia đều.”
Lời dứt, Giang Đại Lực nhảy dựng lên: “Con đồng ý! Mẹ, con mới là con trưởng.”
“Vậy phụng dưỡng chúng chứ?” Vương Lệ Mai phản ứng cực nhanh, “Phụng dưỡng theo đúng tiêu chuẩn mà chúng đang đối đãi với hiện giờ, và lập văn bản cam kết.”
Giang Đại Lực vạn dám đồng ý điều .
Vương Lệ Mai là thất vọng lạnh lòng: “Vậy thì chia đều. Nói đúng , nuôi chúng thì ngay cả căn phòng đang ở cũng chia. nghĩ tình một nhà, còn ba đứa nhỏ Đại Nhạc, với tư cách là và là bà nội, sẽ dồn các đường cùng.”
“Căn phòng chị đang ở vẫn thuộc về chị. căn phòng của Đại Nhạc và Nhị Nhạc đang ở thì trả .”
Lâm Xảo Linh lập tức phản đối: “Mẹ, chúng con tận ba đứa con, nhường phòng thì chúng nó lớn lên ở ? Một phòng ở hết !”
Vương Lệ Mai: “Đó là trách nhiệm của bậc cha như các . chỉ quan tâm ai nuôi thì cho phòng.”
“Căn phòng đó đây Mỹ Lan và Mỹ Thư ở, sẽ để cho chúng nó chỗ về nhà đẻ.”
Bà Vương thông suốt , con trai con gái cũng , cứ ai nuôi bà thì bà cho đồ. Trước đây bà quá coi trọng nhà con trai cả, giờ mới thấy mù quáng đến mức nào. Lâm Xảo Linh chặn họng gì, chị kéo tay Giang Đại Lực nhưng cũng bất lực, chỉ im lặng.
“Nhà cửa chia như , tiền tiết kiệm trong nhà bấy nhiêu đây, Mỹ Lan, Mỹ Thư và Nam Phương phần lớn, phần nhỏ còn cho Đại Lực.”
Giang Đại Lực phục: “Mẹ, con mới là con trai cả của mà.”
Vương Lệ Mai: “Phần nhỏ đó cũng luôn.” “Đã nuôi thì đừng là con trai cả, kể cả là ‘bố trẻ’ của cũng xong!”
Chương 53
Giang Đại Lực thì ngớ : “Mẹ, năng như thế? Trước đây còn bảo con là đứa con yêu thương nhất cơ mà.”
Vương Lệ Mai lười chẳng buồn tiếp lời: “Anh cũng là ‘ đây’ đấy thôi. Trước đây là mù mắt, ?”
Tính cách bà cực kỳ dứt khoát, hề dây dưa, khiến Giang Đại Lực còn lời nào để .
Lâm Xảo Linh lúc mới lý nhí: “Mẹ, dù phân gia thì chúng vẫn là một nhà, Đại Lực vẫn là con trai , Đại Nhạc Nhị Nhạc vẫn là cháu nội .”
Vương Lệ Mai khẩy: “Giờ thì là đấy, đến lúc cần các thì chắc thành dưng ngay thôi.”
Qua chuyện sính lễ của con gái út , bà rõ nhà con trai cả đều là hạng ích kỷ, trông mong gì . Việc dưỡng lão suy cho cùng dựa lương tâm. Đứa trẻ lòng thì hiếu thuận, dù chịu thiệt cũng cam lòng; đứa lòng thì chính là hạng sói mắt trắng.
Thấy thái độ bà dứt khoát như , Lâm Xảo Linh vẫn bỏ cuộc, hỏi thêm một câu: “Nếu như... ơi con là nếu như, con và Đại Lực chấp nhất chuyện sính lễ của Mỹ Lan nữa, cái nhà thể phân ?”
Nói cách khác là họ dòm ngó sính lễ nữa, đổi đừng phân gia.
“Không thể.” Vương Lệ Mai từ chối thẳng thừng.
Giang Trần Lương vốn tính tình nhu nhược, thấy vấn đề giải quyết thì định mủi lòng, nghĩ rằng cả nhà cứ hòa thuận chung sống là nhất. Thế nhưng ông kịp mở miệng Vương Lệ Mai gạt , thế là ông cũng đành im lặng.
Rõ ràng nhà Giang Đại Lực chia, nhưng Vương Lệ Mai sắt đá quyết tâm .
Nhị đại gia hỏi một câu: “Chắc chắn chứ? Nhà mà phân là đường , nghĩ cho kỹ .”
“Nghĩ kỹ ạ.” Vương Lệ Mai dứt lời.
Giang Mỹ Thư cũng gật đầu: “Nhị đại gia ơi, nhất định phân gia.” Nếu phân, nàng thậm chí chẳng về nhà đẻ nữa. Cứ nghĩ đến chuyện về nhà mà còn tính kế, nàng thấy khó chịu.