[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 137

Cập nhật lúc: 2025-12-19 14:27:13
Lượt xem: 66

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Mỹ Thư thầm nghĩ, ông chủ mới thật hào phóng, mức lương đưa đúng là hời. Nàng gật đầu: "Cảm ơn Lương."

Mẹ Lương vỗ nhẹ nàng: "Cảm ơn nó gì? Đây là việc nó nên ."

"Được , cơ bản là bấy nhiêu đó." Mẹ Lương sang với Vương Lệ Mai: "Bà thông gia, bà cứ yên tâm, Tiểu Giang về nhà chắc chắn sẽ để con bé chịu thiệt thòi ."

Vương Lệ Mai cảm thấy an lòng, chút xót xa và nỡ. "Con gái nhà chúng từ nhỏ ở nhà từng chịu ủy khuất. Nếu con bé về nhà họ Lương điểm nào , bà cứ việc đưa cháu về đây để dạy bảo, đừng đ.á.n.h mắng con bé. Từ nhỏ đến lớn, chúng từng động đến một ngón tay của nó."

Đây là sự thật. Giang Mỹ Thư từ nhỏ thể trạng yếu ớt nên cả nhà đều mực chăm sóc, vì thế lớn bằng ngần nàng thực sự từng đ.á.n.h đòn. Vương Lệ Mai ngày thường thể càm ràm, nhưng giờ đây thấy con gái đính hôn, sắp gả về nhà , trong lòng bà tránh khỏi buồn bã.

Mẹ Lương liền xua tay: "Bà thông gia cứ yên tâm. Nhà chúng chỉ đ.á.n.h con trai thôi, tuyệt đối bao giờ đ.á.n.h con gái, huống hồ Tiểu Giang là một cô gái xinh xắn, yểu điệu thế . thương còn hết, nỡ đ.á.n.h mắng ." Mẹ Lương đúng là một "cuồng cái ", và điều đó thể hiện rõ mồn một Giang Mỹ Thư.

"Vậy thì quá." Vương Lệ Mai kéo bà bàn . " chỉ mong con Mỹ Lan nhà tìm nhà chồng . Gặp bà, gặp Hướng Phong, đúng là phúc đức của nó." So với cô con gái lớn, Vương Lệ Mai cảm thấy mệnh của cô con gái nhỏ rõ ràng là hơn nhiều.

Lời tâng bốc khiến Lương sướng rơn, bà : " thấy Thu Nhuận cưới cô vợ xinh thế cũng là phúc của nó. À đúng , còn cho lời cam đoan về Lương Duệ nhỉ." Nói một nửa, Lương mới chợt nhớ bỏ sót một mục trong đống "văn mẫu" chuẩn sẵn. Bà vội vàng bổ sung: "Lương Duệ, đây."

Lương Duệ thích thú gì, trong phòng quá nhiều khiến thấy thoải mái. Tuy nhiên, vẫn lững thững bước . Mẹ Lương nắm lấy tay Lương Duệ, dù nhưng cũng phản kháng, để mặc kéo . Mẹ Lương ngạc nhiên vì sự ngoan ngoãn của , nhưng trong cảnh , nếu hợp tác thì quả là dễ việc hơn.

Mẹ Lương với Vương Lệ Mai: "Bà thông gia, đứa nhỏ bà cũng thấy đấy, giờ cũng lớn, tuổi mụ là mười sáu. Tuy tính khí lớn, chút nổi loạn, nhưng bản tính , lòng cũng . Sau Tiểu Giang gả về, nếu Lương Duệ bắt nạt con bé, nó thể tìm mách tội bất cứ lúc nào. Việc khác , chứ việc vẫn chủ , đúng Lương Duệ?"

Bà cố tình hỏi Lương Duệ. Lương Duệ "ừm" một tiếng. Tuy thích bà kế nhỏ tuổi , nhưng cũng đến mức bắt nạt . Với kiểu như Giang Mỹ Thư, chỉ cần một ngón tay là xong.

Lương Duệ vênh váo: "Cái đó là đương nhiên . bao giờ bắt nạt phụ nữ và trẻ em." Một câu đậm chất "trẻ trâu" khiến mặt đều nhịn . Ngay cả Giang Mỹ Thư cũng tò mò sang.

Lương Duệ đến phát cáu, cau mày, gương mặt sắc sảo lộ vẻ hung dữ: "Cười cái gì mà ? Còn nữa là bắt nạt thật đấy!"

Giang Mỹ Thư còn kịp phản ứng, Lương Thu Nhuận sang. Một ánh mắt bình thản nhưng khiến Lương Duệ theo bản năng rụt cổ . "Con chỉ thế thôi... cũng bảo nhất định sẽ bắt nạt cô ."

Đây mà là kế gì chứ, là "con mồi" trong mắt Lương Duệ thì đúng hơn.

Lương Thu Nhuận tỏ thái độ gì, chỉ chằm chằm Lương Duệ một lúc tuyên bố mặt cả nhà: "Cô là bề của con, là kế của con. Con tôn trọng và kính trọng cô , tuyệt đối bắt nạt. Biết , Lương Duệ?"

Lương Duệ thầm nghĩ, một "Giang Mỹ Lan" chỉ hơn 5 tuổi thì tính là kế kiểu gì? Cậu mà dám gọi, liệu nàng dám thưa ?

Trớ trêu , Giang Mỹ Thư nhận nhiệm vụ hệ thống:

“Hãy khiến Lương Duệ thừa nhận bạn là kế của mặt . Hoàn thành nhiệm vụ ‘Mẹ kế độc ác’, phần thưởng 100.000 Nhân dân tệ.”

Mắt Giang Mỹ Thư sáng rực lên. Nàng bước đến mặt Lương Duệ, dù cao bằng nhưng vẫn giơ tay xoa xoa tóc . Trước mặt , nàng dùng vẻ mặt đầy "tình mẫu tử" : "Con trai ngoan, gọi một tiếng ' nhỏ' cho nào."

Lương Duệ: "..."

Chương 48

Mặt Lương Duệ đỏ bừng lên vì nóng, gần như hét lên: " gọi! mười sáu, cô hai mươi sáu ? Còn bắt gọi là nhỏ, Giang Mỹ Lan, cho cô , cô ! Đừng hòng!"

Dứt lời, Giang Mỹ Thư vẫn phản ứng gì, nàng quá quen với cái tính nóng nảy của Lương Duệ. sắc mặt Lương Thu Nhuận thì bắt đầu khó coi: "Lương Duệ, kính trọng bề ."

Lương Duệ thần tượng cha , nhưng lúc nhịn mà vặc : "Bề lớn hơn con sáu tuổi? Con nào trẻ thế cả."

Việc ... Sắc mặt Lương Thu Nhuận lạnh hẳn xuống: "Lương Duệ, cha cứ tưởng con đến nhà họ Giang là chấp nhận ."

Lương Duệ chấp nhận "Giang Mỹ Lan" vợ của cha, nhưng chấp nhận nhận nàng nhỏ! Thấy hai cha con sắp sửa gây gổ, Giang Mỹ Thư lập tức bước tới, kéo tay áo Lương Thu Nhuận lùi , giọng ôn hòa: "Thôi , ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-137.html.]

"Lương Duệ, con gọi nhỏ cũng , gọi con là 'con trai lớn' chắc là chứ?"

Lương Duệ trợn mắt: "Thế chẳng cô vẫn đang chiếm hời của ?" "Con trai lớn" với " kế nhỏ" thì khác gì ?

"Thế gọi thế nào đây?" Giang Mỹ Thư vẻ mặt đầy khổ sở, gương mặt trắng nõn nhăn nhó : "Chẳng lẽ gọi con là 'đồ tiểu vương bát đản' (đồ rùa con)?"

"Phụt!" Có tiếng ai đó bật .

Lương Duệ tiếng "tiểu vương bát đản" của Giang Mỹ Thư cho tức điên, mặt đỏ gay: "Cô mắng ai đấy?"

"Mẹ mắng con? Con cho gọi là con trai lớn, chẳng lẽ cũng cho gọi là tiểu vương bát đản ?"

Lương Duệ tức đến mức chuyện với nàng. Giang Mỹ Thư vẫn xong nhiệm vụ, nàng xoa cằm, quan sát Lương Duệ. Lương Duệ đến mức thoải mái, theo bản năng khoanh tay ngực: "Cô định gì?"

"Xem xem con trai trông cũng bảnh bao đấy chứ, chắc chắn sẽ nhiều cô gái thích lắm."

Mặt Lương Duệ đỏ thêm nữa, thấy Giang Mỹ Thư thật nhạt nhẽo. Giang Mỹ Thư thì híp mắt chuyện phiếm: "Con gọi nhỏ cũng bình thường, chúng chuyện gì đơn giản hơn . Sáng nay lúc khỏi cửa con ăn gì? Cái chắc chứ?"

Lương Duệ liếc nàng một cái, lúc mới chậm rãi đáp: "Ăn bánh bao." Chỉ cần gọi nhỏ là .

"Ừm, thế con gọi của Lương Thu Nhuận là gì?" "Bà nội." "Thế cha của Lương Thu Nhuận?" "Ông nội." Cậu thấy "Giang Mỹ Lan" thật ấu trĩ, hỏi mấy câu ngớ ngẩn , coi là thằng ngốc chắc?

"Vậy con xem, gọi con là con trai lớn, thì con gọi là gì?"

Lương Duệ đảo mắt, mất kiên nhẫn đáp: "Tất nhiên là gọi nhỏ . Cái quan hệ mà cô còn ?"

Giang Mỹ Thư đáp một tiếng lanh lảnh: "Ơi, con trai ngoan!"

Lương Duệ lúc mới phản ứng , thẹn quá hóa giận: "Cô gài bẫy !"

Giang Mỹ Thư bặm môi, với vẻ mặt vô cùng thuần khiết và vô tội: "Đâu , là tự con gọi nhỏ đấy chứ, ép con ."

Cùng lúc đó, bên tai vang lên một tiếng "đinh":

[Alipay: Nhận 100.000 tệ]

Ái chà! Giang Mỹ Thư vui đến mức híp cả mắt , nàng bước đến mặt Lương Duệ: "Con trai lớn, nào nào, mở lời vàng ý ngọc gọi một tiếng nhỏ cho nào."

Đây đúng là "lời vàng ý ngọc" thật sự. Một tiếng " nhỏ" trị giá tận một trăm nghìn tệ. Giang Mỹ Thư thề, cách nào kiếm tiền đơn giản hơn thế . Chưa đầy ba phút đồng hồ. Nếu quy đổi , hắc hắc, lương theo giờ của nàng chẳng lên tới hàng triệu, hàng chục triệu ? Tính nàng cũng là một nữ đại gia .

Lương Duệ gài một , đương nhiên để gài thứ hai, mặt đen xì: "Cô tính kế ."

Giang Mỹ Thư: "Đây gọi là tính kế, đây gọi là lấy trí thông minh để chiến thắng." Nàng đầu Lương Thu Nhuận: " Lương?"

Cô gái nhỏ với làn da trắng sứ, đôi mắt tròn xoe, lúc trông hệt như một con công thắng trận, nếu cái đuôi, chắc chắn nàng vểnh lên lắc lư khắp nơi . Lương Thu Nhuận nàng như , chút lửa giận trong lòng cũng dần tan biến. Anh gật đầu, ánh mắt chứa đựng ý : "."

"Lương Duệ, thua thì chịu. Đã gọi là gọi, một ngày , cả đời . Sau ngoan ngoãn lời dạy bảo."

Lương Duệ phản bác, nhưng thấy dáng vẻ nghiêm túc của cha, đành nuốt ngược lời định trong, miễn cưỡng "ừm" một tiếng.

Tiếng "" dù gọi cam tâm, nhưng 100.000 tệ là tiền thật tài khoản. Giang Mỹ Thư thậm chí còn kiểm tra dư Alipay của .

Hê hê, tròn một triệu tệ ! Nàng cuối cùng cũng coi là tiền tiết kiệm tiền triệu. Nghĩ đến đây, tâm trạng Giang Mỹ Thư trở nên vô cùng . Quả nhiên, kiếm tiền mới khiến con hạnh phúc. Nếu thấy hạnh phúc, đó là vì kiếm vẫn đủ nhiều.

Loading...