[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 131
Cập nhật lúc: 2025-12-19 14:20:21
Lượt xem: 68
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Kj8p7C4Ba
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Xảo Linh thở dài, trong lòng thầm tiếc nuối vì bỏ lỡ một cơ hội như , gặp "đại gia" thế thật chẳng dễ dàng. Thế nhưng, nghĩ việc cô em chồng sắp gả nhà họ Lương, thiếu gì cơ hội. Làm thì nên chỉ cái lợi mắt mà tính đường dài.
Nghĩ đến đây, Lâm Xảo Linh còn thấy tiếc nữa. Trước khi khỏi phòng, chị còn tinh ý khép cửa , với Lương cực kỳ nhiệt tình: "Mẹ nuôi , cứ thong thả chuyện nhé, vấn đề gì cứ gọi con, con ngay ngoài cửa thôi ạ."
Mẹ Lương: "..." Mẹ Lương: "..."
Bà rùng nổi cả da gà. Cái nụ đó của Lâm Xảo Linh quá mức vồn vã, vồn vã đến mức khiến chứng sợ giao tiếp như bà tài nào đỡ nổi.
Đợi Lâm Xảo Linh hẳn, Lương mới nhỏ với Mỹ Thư: "Chị dâu cả của con lúc nào cũng thế ?"
Mỹ Thư ngẫm nghĩ một lát: "Cũng hẳn ạ, thỉnh thoảng thôi."
"Bác cảm giác cứ như một miếng thịt mỡ , chị cứ nhào lên c.ắ.n một miếng. Đáng sợ thật đấy."
Cách ví von khiến Mỹ Thư bật . Cô ngoan, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, ánh mắt trong veo. Vì mới rửa mặt xong nên da cô trông trắng trẻo và mịn màng vô cùng.
Khoảnh khắc , chỉ Lương đến ngẩn ngơ, mà Lương Thu Nhuận bên cạnh cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Mẹ Lương trực tiếp hơn con trai nhiều, bà nhịn mà đưa tay lên xoa nhẹ mặt Mỹ Thư. Cảm giác đúng như bà tưởng tượng: trắng, mịn, mềm mại như chạm viên bánh trôi nước .
Ánh mắt Lương Thu Nhuận dừng bàn tay một lát, đôi mắt sẫm vài phần.
Giây tiếp theo, Lương hỏi: "Mỹ Lan, con dùng kem dưỡng da ? Thời tiết hanh lắm, bôi kem thì gió thổi một chút là nẻ hết mặt đấy."
Mỹ Thư khựng đáp: "Con thuộc diện 'trời sinh tự nhiên', cần bôi gì cũng ạ."
Thực . Trước đây cô cũng định mua, nhưng cô cứ bảo lãng phí tiền bạc. Mỹ Thư cằn nhằn nên thôi mua nữa. Không ngờ cái cớ cô tùy tiện Lương bắt bài.
"Lát nữa đưa con mua kem dưỡng."
Mỹ Thư kịp từ chối thì bà Vương Lệ Mai lên tiếng: "Bà thông gia ơi, phí tiền việc đó gì? Có tiền đó thà để dành, thì mua cái gì lấp đầy bụng còn hơn." Cái thứ bôi lên mặt , bôi xong là hết, no bụng . Với bà, đó là lãng phí.
Mẹ Lương bà Vương, cân nhắc một chút bảo: "Mỹ Lan gương mặt thế , con gái thì nên bảo vệ nhan sắc của . Lúc trẻ trung xinh chăm chút, chẳng lẽ đợi đến lúc già nua, nhăn nheo mới bôi ? Lúc đó thì tác dụng gì nữa."
Đây là đầu tiên Vương Lệ Mai thấy cái lý lẽ . Bà ngẩn , nhưng vì nể nang phận của Lương nên thêm gì nữa.
Lương Thu Nhuận đó một lúc đưa tay xem đồng hồ: "Bác gái, rau đưa tới nơi , con xin phép ạ."
Vương Lệ Mai dậy: "Để bác tiễn con." Bà liếc Mỹ Thư. Mỹ Thư cũng dậy theo. Thấy cô dậy, Lương lườm Thu Nhuận một cái cháy mặt, nhưng cũng đành lên.
Đứng ở ngoài sân, Lương Thu Nhuận vóc cao lớn, gương mặt tuấn tú, khẽ gật đầu với bà Vương: "Bác gái, nếu rau cỏ trong nhà hết thì bác cứ bảo con một tiếng. Con sẽ cách lo liệu cho bác."
Nghe câu , bà Vương cảm động khôn xiết: "Không cần , phiền con quá ."
Thu Nhuận đáp: "Người một nhà cả, bác đừng lời khách sáo như ."
Mẹ Lương xong liền con trai với ánh mắt tán thưởng, thầm nghĩ: Cái thằng con cuối cùng cũng chịu thông suốt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-131.html.]
Đến lượt Mỹ Thư, Lương Thu Nhuận hạ thấp giọng hỏi ý kiến cô: "Em cùng luôn chứ? Đi ăn sáng với , mua ít đồ dưỡng da?"
Mỹ Thư còn đang do dự thì Lương lên tiếng: "Đi , mà! Mấy ngày nay con đến tìm bác, bác ở nhà một buồn nản lắm. Sáng nay Thu Nhuận định mang bữa sáng sang cho con, nhưng bác bảo mang sang thì nguội mất ngon, ăn tại chỗ mới tuyệt. Coi như cùng bác cho vui, ?"
Mỹ Thư sang , bà Vương bảo: "Đi con, hôm nay cũng việc gì gấp. Chỉ cần bên Công đoàn gọi thì việc nhà cứ để lo."
Mỹ Thư nghĩ một lát: "Vâng, thế con ăn về sớm ạ. Ngộ nhỡ cô họ đến tìm con thì nhắn giúp con một câu."
Bà Vương dĩ nhiên là đồng ý ngay. Thế là Mỹ Thư cùng con Lương Thu Nhuận khỏi ngõ.
Họ khuất, khu tập thể lập tức bùng nổ. "Lệ Mai ơi, thấy con rể bà mang sang bao nhiêu đồ kìa!" " đúng, cho chúng xem một chút ?"
Bà Vương từ chối: "Lòng hiếu thảo của các cháu thôi, với nhà họ Lương coi trọng Mỹ Lan nhà nên mới tặng quà. Còn xem xét gì thì thôi ạ, Xưởng trưởng Lương vốn khiêm tốn, nhà cũng nên quá phô trương."
Mọi thì , xuýt xoa khen ngợi: "Vẫn là nhà bà khéo chọn rể." " thấy là do con Mỹ Lan nhà bà phúc, chọn một phát ngay đối tượng xịn thế ." " đấy, con rể mà còn mang rau tận cửa thế , cả cái khu tập thể thấy nhà thứ hai ."
Bà Vương thầm nghĩ: Thế thì các bà thiển cận . Con rể lớn của cũng tặng đấy chứ! Đêm hôm khuya khoắt vác một bao tải to như thế, cần đoán cũng là Chiến Liệt mang sang. Sức con gái bà bà , thể khỏe như thế .
Nghĩ đến đây, tâm trạng bà Vương vui vẻ hẳn lên. Ngày xưa ai cũng bảo bà nuôi con gái kỹ quá, chỉ lỗ vốn. bà nghĩ , con nào chẳng là con, thấy chúng khổ bà đành lòng? Thế là bà cứ âm thầm tìm cách tiếp tế cho các con. Giờ thì ai nấy đều sang ngưỡng mộ bà. là như trồng cây , quả ngọt thì chăm sóc mầm non từ sớm chứ.
Bên ngoài, Lương Thu Nhuận bảo thư ký Trần lái xe đến Nhà hàng Quốc doanh. Sau khi để Mỹ Thư và xuống xe, và thư ký Trần liền rời .
Mẹ Lương theo chiếc xe , hứ một tiếng nắm tay Mỹ Thư: "Đừng thèm để ý nó nữa, chúng ăn ngon mặc cho nó lác mắt luôn."
Mỹ Thư mím môi . Cô , hai lúm đồng tiền ẩn hiện, môi hồng răng trắng. Mẹ Lương ngẩn : "Chẳng con sinh con kiểu gì mà khéo thế? Bác cả đời hối hận nhất là sinh mụn con gái đấy." giờ cô con dâu xinh xắn thế , bà cũng thấy mãn nguyện.
Bước nhà hàng, theo lệ cũ, Mỹ Thư là gọi đồ. Cô gọi hai bát tào phớ (một mặn, một ngọt) và hai cái bánh bao thịt lớn. Mẹ Lương bảo thế vẫn đủ: "Gọi thêm con, thêm hai cái quẩy nữa. Buổi sáng ăn cho thì cả ngày mới tinh thần."
Ăn xong bữa sáng ấm bụng giữa mùa đông giá rét, Mỹ Thư cùng Lương ghé qua Bách Hóa Đại Lầu. Khi mua kem dưỡng da, cô để Lương trả tiền mà tự mua hai hộp kem Nhã Sương, tặng Lương một hộp.
Mẹ Lương sướng đến híp cả mắt: "Vẫn là Mỹ Lan con với bác nhất. Bác mua bao nhiêu đồ cho vợ thằng cả mà nó bao giờ mua tặng bác cái gì cả."
Mỹ Thư ngại: "Thì cũng là tiền bác cho con mà." "Cái đó khác chứ!" Mẹ Lương cảm thán: "Thật chỉ con và Thu Nhuận kết hôn ngay lập tức thôi."
"Thực tính ngày thì cũng chỉ là ngày thôi ạ." Mỹ Thư khẽ đáp. " , hôm nay rằm, ngày là mười sáu . Không , bác nhắc Thu Nhuận, bảo nó dọn trống lịch trình mới ."
Mẹ Lương tính tình xông xáo, ăn uống mua sắm xong là lập tức "đột kích" đến văn phòng của Lương Thu Nhuận ngay. Mỹ Thư lo Công đoàn thông báo nên xin phép về nhà .
Lúc cô về đến nhà, bà Vương Lệ Mai cũng đang bận rộn: "Cô con qua nhắn gì cả, chắc hôm nay cần lên Công đoàn ."
Mỹ Thư một tiếng, thấy đang nhặt rau nên cũng xuống giúp một tay. Bà Vương đem hết rau Thu Nhuận mang sang bày giữa nhà chính. Bà lẩm bẩm: "Xưởng trưởng Lương tặng nhiều rau thế , cộng thêm chỗ rau vợ chồng chị con mang sang đêm qua, giờ cớ để mang ăn công khai ."
Bởi vì Thu Nhuận mang rau đến giữa thanh thiên bạch nhật, ai ai cũng thấy. Mỹ Thư ngờ tới chi tiết , cô tước lá cải : "Không ngờ còn cái lợi nữa ạ."
"Ừ." Bà Vương nhặt rau con gái: "Mẹ giờ là hài lòng về Xưởng trưởng Lương mười phần , chỉ mong hai đứa sớm kết hôn thôi. Người như là hiếm lắm, con giữ lấy, đời con sẽ nhàn hạ."
Chẳng con gái lọt tai , bà Vương chuyển sang chuyện chính: "Dọn dẹp đống rau , ngày mai nhà sang dạm ngõ, nhà cũng chuẩn mấy bát đĩa cho tươm tất mới ."