[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 130

Cập nhật lúc: 2025-12-19 14:19:20
Lượt xem: 76

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cất đống cải thảo xuống gầm giường con ."

Nhà bếp riêng, đều nấu ăn hiên, ngày thường hễ mưa mới bê nhà chính .

Giang Mỹ Thư: "..." "Mẹ, đó là đồ để ăn mà." Cô nhịn nhắc nhở một câu.

"Thì vì là đồ để ăn nên mới giấu kỹ. Không thì thấy, rủi gặp đứa nào tính tình hẹp hòi nó báo cáo thì cả nhà coi như xong đời."

Cũng đúng. Vì an , Mỹ Thư phản đối nữa.

Lúc , những khác trong nhà họ Giang cũng ngủ dậy. Nhìn thấy đống cải thảo và củ cải , ai nấy đều kinh ngạc.

"Sao tự dưng nhiều rau thế ?" Lâm Xảo Linh hỏi một câu.

Vương Lệ Mai gắt: "Ăn cũng bít mồm chị , chị quản nó ở gì, mà ăn là ." Sáng sớm bà như t.h.u.ố.c pháo, khiến Lâm Xảo Linh cứng họng.

"Con chỉ hỏi chút thôi mà..." "Đừng hỏi nữa."

Bà Vương xách túi, dắt Mỹ Thư phòng, từng chút một nhét hết cải thảo gầm giường cô, lén lút như chuột giấu hạt .

Bên ngoài, Lâm Xảo Linh ấm ức c.h.ế.t: "Đại Lực, xem, sáng sớm mắng nhiếc em như thế."

Giang Đại Lực tâm tính rộng rãi, chẳng nhận mâu thuẫn chồng nàng dâu gì cả, trái còn bảo: "Mẹ cũng đúng đấy, mặc kệ nó ở , năm nay xuân sang nhà rau xanh ăn là sướng ." Anh liếc mắt , ước chừng cũng sáu bảy chục cân. Đống mà muối lên thì ăn đến tận tháng Ba cũng .

Thế là Lâm Xảo Linh uổng công mách lẻo, đúng là "đàn gảy tai trâu". Thấy chồng ngờ nghệch ý, chị tức lộn ruột.

khi bà Vương và Mỹ Thư từ trong phòng , Lâm Xảo Linh vẫn kìm nén cơn giận, mặt dày hỏi: "Mẹ , nhà một nhà cả, ít cải thảo cũng chẳng cần giấu con gì. Con chỉ lấy ở thôi?" Chị lấy lòng: "Bên nhà ngoại con cũng mới cướp ba mươi cân, chẳng bằng nhà . Nếu chỗ lấy rau, con bảo mấy em bên đó cũng bỏ sức kiếm một ít."

Đến lúc , chỉ bà Vương mà ngay cả Mỹ Thư cũng hiểu ý chị dâu.

Vương Lệ Mai liếc con dâu cả: "Hàng lấy ở quê về đấy, em nhà chị dám ?"

Câu thốt , Lâm Xảo Linh im bặt ngay lập tức. Đám em nhà chị là lũ ăn hại, tiếp quản công việc chủ nhiệm của bố mà giờ ăn bết bát đến mức sắp mất việc, gì đến chuyện buôn lậu.

Vương Lệ Mai bồi thêm: "Đấy, thì chị im. Xảo Linh , chị luôn hướng về nhà ngoại. cũng thế, Mỹ Lan Mỹ Thư cũng thế, ai chẳng nhớ thương nhà đẻ. nhà đẻ cũng dăm bảy loại, nếu nhà chị t.ử tế, qua giúp đỡ thì gì. cái ngữ nhà ngoại chị, nặng lời, chị c.h.ế.t ở nhà họ Giang thì họ cũng chẳng thèm ngó qua một cái . Chị còn định bòn rút nhà chồng để giúp họ ? Chị ai mới là sống đời với chị chứ."

Bình thường bà Vương vẫn luôn tôn trọng Lâm Xảo Linh vì chị là giáo viên, lương cao nhưng cái thanh lịch, học thức. Trước giờ cả nhà vẫn cơm lành canh ngọt, nhưng kể từ lúc Mỹ Lan và Mỹ Thư chuẩn lấy chồng, từ lúc tính toán sắm sửa hồi môn, lòng Lâm Xảo Linh bắt đầu cân bằng .

Bất thình lình chồng mắng xối xả, Lâm Xảo Linh cảm thấy mất mặt vô cùng: "Mẹ, con chỉ hỏi một câu chứ ? Mẹ thế thì con còn mặt mũi nào nữa?"

Bà Vương liếc xéo: "Mặt mũi gì? Cứ cho . Sau bớt cái thói tính toán linh tinh ."

Lâm Xảo Linh giận đến tím mặt, nhưng nghĩ nghĩ , chị đành nhẫn nhịn. Làm dâu nhà ai chẳng chịu ấm ức. Chị những nhịn mà còn dỗ dành bà chồng cho xong chuyện. Thế là khi ngẩng đầu lên, mặt chị nở nụ : "Con , con thế nữa ."

Vẻ thấp hàng khiến Mỹ Thư xem mà thán phục thôi.

"Số rau mang ngoài , thế thì ăn kiểu gì ạ?" Giang Đại Lực hỏi một câu coi như cứu vãn bầu khí cho vợ. Rau mang ngoài nghĩa là thể đường hoàng mà ăn. Đây đúng là một vấn đề.

"Để tính, chẳng lẽ sống mà để nước tiểu c.h.ế.t ngạt ."

Vừa dứt lời, bên ngoài vang lên tiếng gọi sang sảng: "Lệ Mai ơi, Mỹ Lan ơi! Cái Xưởng trưởng Lương nhà bà đến kìa!"

Không khí nhà họ Giang lập tức giãn . Bà Vương rạng rỡ hẳn lên, kéo Mỹ Thư định chạy ngoài: "Đi thôi, xem Xưởng trưởng Lương hôm nay đến gì."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-130.html.]

Mỹ Thư chịu : "Con còn đ.á.n.h răng." Cô mới ngủ dậy, còn kịp vệ sinh. Ký ức về quá sâu đậm khiến Mỹ Thư giờ đây luôn mang theo một nỗi hổ thẹn khó , cứ nghĩ đến là "dùng ngón chân đào hầm" ngay lập tức.

Thấy con gái , bà Vương bảo: "Thế tiếp khách , con nhanh lên kẻo đợi."

Mỹ Thư một tiếng, cầm chậu và bàn chải bể nước công cộng. Bàn chải mới mua dùng đúng là sướng thật.

Bên ngoài, bà Vương đến đầu ngõ thấy Lương Thu Nhuận và thư ký Trần đang khuân đồ xuống xe. Một giỏ đầy ắp rau xanh, cải thảo, củ cải, khoai tây, cà tím, thậm chí cả củ cải đường. Mùa loại rau gì là trong giỏ đủ loại đó.

Bà Vương còn kịp bước tới, hàng xóm trầm trồ: "Lệ Mai , Xưởng trưởng Lương nhà bà thiếu rau nên đích mang tới tặng đấy. Con rể bà thật, đếm sơ sơ cũng năm sáu loại rau xanh. Phen nhà bà khỏi lo thiếu cái ăn nhé."

Trước những lời khen ngợi, bà Vương khiêm tốn nhận lời mời Lương và Lương Thu Nhuận trong sân.

Trong sân tập thể, vì Thu Nhuận đang đợi nên Mỹ Thư chỉ mất đầy ba phút là xong xuôi. Vừa định bưng chậu về phòng thì Lương Thu Nhuận bước . Hai cứ thế gặp một cách "hoành tráng".

Bốn mắt . Mỹ Thư thậm chí còn thấy may mắn vì ... kịp rửa mặt đ.á.n.h răng!

Thực Thu Nhuận từng thấy một Giang Mỹ Thư như thế : gương mặt mộc còn vương những hạt nước lung linh, làn da mịn màng ánh nắng ban mai trắng đến phát sáng. Khoảnh khắc , thậm chí quên cả nhan sắc cô, mà chỉ một ý nghĩ duy nhất: Đồng chí Giang trắng quá.

Cái trắng là trắng hồng, khỏe khoắn, tràn đầy sức sống thanh xuân. Đó là thứ mà Thu Nhuận từng nhưng biến mất từ lâu, giờ thấy Mỹ Thư, tim bỗng lỡ một nhịp.

"Mới ngủ dậy ?" Giọng ôn hòa.

Mỹ Thư gật đầu, ngạc nhiên: "Sao đến sớm thế?" Sáng sớm tinh mơ thấy một Lương Thu Nhuận vest tông chỉnh tề giữa cái sân tập thể lụp xụp, cô bỗng cảm giác như đang ở thời hiện đại. Thực sự là và cái sân trông chẳng ăn nhập gì với cả.

" mang rau sang."

Thấy trai trẻ vẻ ngượng nghịu, Lương vốn nấp lưng Thu Nhuận liền bước .

"Mỹ Lan ." Bà vẫy tay, nhỏ: "Nghe chị dâu hai con bảo hôm qua con mua cải thảo mà hạn chế định mức, nên Thu Nhuận bảo mang sang biếu nhà con một ít." Bà vẻ căng thẳng vì hàng xóm xung quanh cứ ghé đầu xem, lòng bàn tay bà ướt đẫm mồ hôi.

"Có thể cho bác nhà chuyện ?" Bà lo lắng đến mức chẳng nên lời.

Mỹ Thư lúc mới sực nhớ : "Ôi con xin , con sơ ý quá. Bác Lương, thôi, nhà ạ." Cô dắt Lương phòng, để mặc Thu Nhuận đang xách đồ trơ chọi phía .

Nhìn bóng lưng Mỹ Thư và rời , Lương Thu Nhuận mím môi im lặng. Một lúc thư ký Trần mới vác giỏ rau tới. Cái giỏ của bà Lương chuẩn quả thực nhẹ chút nào, nhưng vẫn chẳng thấm so với cái bao tải mà lãnh đạo đang cầm.

Thấy Thu Nhuận đực đó, thư ký Trần ngẩn : "Lãnh đạo, ? Đứng ngoài gì ạ?"

Lương Thu Nhuận bấy giờ mới ậm ừ một tiếng, xách túi . Chỉ điều, suốt quãng đường cứ dán chặt mắt bóng lưng Mỹ Thư, tiếc là Lương cứ nắm tay cô chuyện dứt, chẳng cho cô lấy một cơ hội đầu .

Bà Vương Lệ Mai cũng xách đồ chạy : "Xưởng trưởng Lương, thư ký Trần, thôi, cả đây." "Ngoài lạnh quá, uống chén nước nóng ."

Thu Nhuận gật đầu. Khi đến trong nhà, Lương thấy "đội quân" nhà họ Giang đang tò mò , bà lập tức... hình.

Mẹ Lương: "!!" Mẹ Lương: "!!"

Bà gần như phản xạ tự nhiên nắm chặt lấy tay Mỹ Thư: "Cái... cái đó..." Bà ấp úng nửa ngày mà chẳng nên lời.

Mỹ Thư nhận ngay, tay Lương đẫm mồ hôi. Mẹ Lương chứng sợ giao tiếp (social anxiety) thật sự, còn nặng hơn cả cô nữa.

Mỹ Thư vẫy tay hiệu cho nhà: "Ai thì , ai học thì học , ngoài cả ." Tránh để Lương tự nhiên.

Ngay lập tức, Giang Đại Lực và em út ngoài. Lâm Xảo Linh định nán nịnh bợ một chút cũng bà Vương gọi nốt.

Loading...