[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 129
Cập nhật lúc: 2025-12-19 14:18:19
Lượt xem: 73
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chỉ một câu đơn giản thôi, nhưng Thẩm Chiến Liệt — nãy còn ủ rũ vì mệt — lập tức như tiếp thêm mười phần công lực. Anh hăng hái hẳn lên, chẳng khác nào một chú trâu cày mệt mỏi.
Tại nhà họ Lương:
Lương Thu Nhuận khi về nhà, hiếm khi chủ động gọi bà Vương ( giúp việc) để hỏi han chuyện nhu yếu phẩm: "Bà Vương, nhà tích trữ cải thảo mùa đông ?"
Bà Vương ngạc nhiên vì bình thường Thu Nhuận chẳng bao giờ để ý đến mấy chi tiết vụn vặt , việc đều giao hết cho bà lo liệu. Bà ngập ngừng đáp: "Ban ngày mua một trăm cân cải thảo, một trăm cân củ cải ạ."
Lương Thu Nhuận xong chỉ : " ."
Bà Vương hiểu ý là gì, định hỏi rõ nhưng sợ cái vẻ nghiêm nghị của , nên chỉ đành gật đầu lui xuống.
Ở phòng bên cạnh, Lương cũng Thẩm Minh Anh kể chuyện Giang Mỹ Thư mua cải thảo ở Bách Hóa Đại Lầu. Bà thấy xót xa vô cùng.
"Nhà họ Giang đông như thế, để một con bé mua? Mấy chục cân cải thảo nặng như , nó mang về kiểu gì?"
Thẩm Minh Anh ngẫm nghĩ: "Hình như con bé mượn xe kéo nhỏ của đơn vị để đưa về ạ." Cô chỉ bấy nhiêu, chứ lúc về Mỹ Thư thư ký Trần lái xe đưa .
Mẹ Lương xong càng thấy thương hơn: "Từ Bách Hóa Đại Lầu về ngõ Thủ Đăng tận mấy cây , kéo xe ròng rã như thế chắc tay con bé trầy xước hết ." Bà là thế hệ cũ mà còn chịu khổ thế, mà Mỹ Thư nếm trải.
Bà gắt: "Không , hỏi Thu Nhuận xem thế nào, đến vợ gặp khó khăn mà nó cũng ."
Minh Anh cản : "Mẹ, con thấy đừng vội hỏi chú , một chuyện quan trọng hơn."
"Chuyện gì?"
"Định mức cải thảo sổ phụ cấp của nhà Mỹ Lan chỉ năm mươi cân thôi."
Mẹ Lương thốt lên theo phản xạ: "Thế thì mà đủ ăn?"
" thế ạ. Cho nên con mới đó mới là vấn đề lớn. Thiếu rau thì càng về càng khó mua, nhất là khi tuyết rơi, rau xanh hiếm lắm. Giờ thủ đô tuyết còn mua chút ít, thì cực khó."
Sắc mặt Lương trở nên nghiêm trọng: "Mẹ ."
Bà lập tức hành động, tìm đến mấy bà bạn già thiết để nhượng một ít định mức. Chẳng bà xoay xở thế nào, nhưng đến sáng sớm hôm , bà chuẩn sẵn một đống rau củ tươi ngon đủ loại tìm đến Lương Thu Nhuận.
Bà thẳng vấn đề: "Thu Nhuận, đưa sang nhà họ Giang một chuyến."
Lúc Lương Thu Nhuận cũng đang bận rộn. Anh đang chuyển cải thảo trích từ phần của nhà xe. Anh ngạc nhiên hỏi: "Mẹ, sang đó gì?"
"Thì tặng rau chứ gì." Mẹ Lương như lẽ đương nhiên, "Nhà con dâu thiếu rau, mang sang biếu một ít." Nói đoạn, bà mới để ý con trai cũng đang bê cải thảo. Bà ngẩn : "Còn ? Anh bê ?"
"Sang nhà họ Giang ạ."
Mẹ Lương đống rau trong xe, lùng sục hai ba lượt mà chỉ thấy cải thảo là cải thảo, chẳng thứ gì khác. Bà cạn lời: "Anh sang nhà mà chỉ tặng mỗi cải thảo thôi ?"
Lương Thu Nhuận bỗng linh cảm chẳng lành. Giây tiếp theo, bà thiếu điều giơ tay chỉ thẳng trán , giọng đầy vẻ "hận sắt thành thép":
"Cái con bé Mỹ Lan , nó thích ăn đậu phụ, giá đỗ, khoai tây, cà tím xương ống heo ?"
"Hay là cái đầu heo của nghĩ ?"
"Trong não chỉ mỗi cải thảo thôi ? Lương Thu Nhuận, ơn để tâm một chút !"
Bị mắng xối xả mặt, Lương Thu Nhuận chỉ im lặng. Anh đưa tay quẹt mặt: "Mẹ, nhà chỉ mỗi cải thảo thôi." Anh bếp xem , bà Vương chỉ mới mua một giỏ cải thảo chứ rau gì khác. Hơn nữa thường ngày họ cũng ít khi nấu cơm ở nhà, ăn ở xưởng, Lương Nhuệ cũng ăn ở trường.
"Chỉ cải thảo thì động não ?" Mẹ Lương chẳng buồn với nữa, "Xếp cải thảo gọn , cửa nhà bê giỏ rau chuẩn xe luôn. Đưa một thể."
Lương Thu Nhuận im lặng một lúc bảo: "Để con đưa hết cho thư ký Trần mang là ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-129.html.]
Mẹ Lương vốn đang định , liền khựng , đột ngột hỏi: "Ai là con rể nhà họ Giang?"
"Thư ký Trần là con rể nhà đó ?"
Câu hỏi khiến hiện trường im phăng phắc. Thư ký Trần vội vàng giải vây: "Bác Lương ơi, sáng nay lãnh đạo và Giám đốc Chu kiểm tra nhà xưởng mới, còn triển khai cung ứng cuối năm nữa, thực sự thời gian ạ." Chẳng ai rõ lịch trình của lãnh đạo hơn , vì chính là sắp xếp mà.
Mẹ Lương liếc thư ký Trần: "Vậy mới là con rể nhà họ Giang đúng ?"
Thư ký Trần dám trả lời câu . Mồ hôi trán vã như tắm, mặt tái mét: "Dạ... dĩ nhiên là ạ."
Bà Lương sang con trai: "Thế cứ lười biếng thế? Lương Thu Nhuận gãy chân gãy tay mà ?"
Lương Thu Nhuận day nhẹ thái dương: "Mẹ, để con đưa." Anh vốn giỏi xử lý những tranh cãi gia đình kiểu .
"Không là 'yêu cầu' tặng đồ," Mẹ Lương hiền hậu là thế mà đầu tiên nổi hỏa, "Anh phận con rể, ai mà chẳng sốt sắng chạy sang nhà nhạc mẫu. Anh cưới con gái nhà mà tưởng dễ ăn thế ?"
"Lương Thu Nhuận, nhớ cho kỹ: Mỹ Lan là vợ của , vợ của thư ký Trần của ai khác. Những việc nhỏ còn thời gian, hỏi , con bé cần , mặt ?"
Có mặt ? Thu Nhuận . Anh chỉ đang nỗ lực hết sức để cân bằng cả hai bên. Anh cúi mi, sống mũi cao thẳng hạ thấp, gương mặt tuấn tú lộ vẻ trầm mặc.
"Giống như xem phim , ép , nhưng nên nhớ rõ phận của : Con rể nhà họ Giang."
Lương Thu Nhuận một tiếng: "Con hiểu . Con sẽ đích mang sang."
Vừa dứt lời, thư ký Trần buột miệng: "Lãnh đạo, hoãn một đấy ạ." Lần gặp Giám đốc Chu bàn chuyện xưởng mới hoãn vì xem phim với Mỹ Thư . Lần mà hoãn nữa thì...
Lương Thu Nhuận ngước mắt thư ký, một cái thản nhiên nhưng lạnh lẽo. Thư ký Trần im bặt ngay lập tức.
"Đưa sang nhà họ Giang, đó mới về xưởng thịt. Bảo Giám đốc Chu đợi nửa tiếng."
Lương Thu Nhuận vốn là bao giờ trễ. bây giờ, chấp nhận trễ. Thư ký Trần cúi đầu cung kính: "Vâng, thưa lãnh đạo."
Mẹ Lương lúc tỏ như chuyện gì xảy : "Khuân đồ của lên xe . Mẹ cũng sang nhà họ Giang."
Thu Nhuận ngẩn , làn gió lạnh thổi bay mái tóc, để lộ đôi mày thanh tú: "Mẹ cũng sang ạ?"
"Sao? Không ?" Mẹ Lương lườm một cái, " sang đó chơi với Mỹ Lan ? Anh cùng con bé thì để ."
Lương Thu Nhuận khẽ mỉm : "Vâng, chúng cùng ."
Tại nhà họ Giang:
Vương Lệ Mai luôn là dậy sớm nhất nhà. Mới hơn 5 giờ sáng, bà mở cửa định đổ bô. Thế nhưng, mở cửa , bà giật b.ắ.n vì đống đồ đặt ngay cửa. Bà suýt chút nữa thì la lên.
"Có chuyện gì thế ?" Giang Mỹ Thư lờ đờ dậy vệ sinh. Cô quen dùng bô nên sáng nào tầm cũng buồn tiểu tỉnh giấc.
"Con cửa nhà !" Bà Vương vội vã lôi cái bao tải trong, thể để hàng xóm thấy .
"Cửa ạ?" Mỹ Thư dứt lời thấy cải thảo và củ cải lộ từ miệng bao. Cơn buồn ngủ tan biến sạch: "Ai mang tới thế ?"
Bà Vương lắc đầu: "Mẹ cũng chẳng nữa."
Mỹ Thư mở dây thừng bao tải , sững sờ: "Toàn là cải thảo với củ cải. Chắc năm sáu chục cân chứ. Chắc là chị con tặng ."
Lúc đầu óc cô bỗng tỉnh táo lạ thường: "Chỉ chị con mới nhớ là nhà thiếu rau thôi."
Mở hẳn bao , họ thấy một mẩu giấy nhỏ: "Đừng cho ai ." Ký tên là một chữ "Lan". Nhà chỉ một tên Lan, đó là Giang Mỹ Lan.
Giang Mỹ Thư hiểu ngay: "Chắc chắn đêm qua họ về quê ." Cô từng với nên phản xạ tự nhiên nghĩ ngay đến việc đó. Chứ bình thường chị cô thể lấy nhiều rau thế .
Vương Lệ Mai vội vã giấu đống rau . Thời buổi rau cỏ theo định mức, nhà nào nhiều nhà nào ít qua là ngay, khó giấu. Nhất là rau từ quê mang lên, nếu để lộ tiếng gió thì phiền phức to.