[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 122
Cập nhật lúc: 2025-12-19 14:09:59
Lượt xem: 66
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Để Chiến Liệt đưa con ." Mẹ Thẩm bưng một bát cháo ngô, húp dặn dò: "Con mặc cái áo bông của , đừng chê nó rách. Mẹ ở nhà ngoài, cùng lắm thì quấn chăn."
Nhà bao nhiêu miệng ăn, duy nhất thể dôi cái áo chính là Thẩm. Bởi vì ngay cả Thẩm Chiến Liệt cũng chẳng lấy một cái áo bông mỏng nào cho hồn.
Giang Mỹ Lan lắc đầu, xếp đồ đạc lên xe kéo: "Thôi ạ, con cạnh lò than suốt nên cũng thấy lạnh . Mẹ cứ giúp con lấy bông Chiến Liệt mới mua về, nhồi cái áo đơn cũ của con là . Miễn bông lòi ngoài là con mặc tuốt, chẳng cầu kỳ gì ."
"Nhồi ." Mẹ Thẩm thở dài, " vội quá, áo tháo khâu , còn chẳng bằng cái áo rách của . Mẹ định tháo từ đầu, nên mới bảo con mặc tạm đồ của ."
Giang Mỹ Lan đời nào để chồng quấn chăn nhà cho mặc áo, cô từ chối dứt khoát: "Vậy thì đợi bao giờ xong đưa con ."
Sắp xếp xong xuôi, đây cô chỉ hai cái lò than tổ ong, giờ buôn bán khá khẩm nên cô sắm thêm một cái nữa. Dù chi phí tăng lên nhưng Mỹ Lan tin chắc sẽ kiếm .
Cô định dắt xe thì Giang Mỹ Thư chạy tới: "Chị Mỹ Lan!"
Sáng sớm mùa đông, sương mù bao phủ dáng Mỹ Thư. Cô chạy một mạch đến nơi, mỗi khi mở lời đều thở những làn khói trắng xóa. Mỹ Lan khựng , thấy nhà họ Thẩm đều đang , cô vội kéo Mỹ Thư một góc: "Sao em đến sớm thế ?" Cô nhớ rõ em gái vốn là chúa ngủ nướng cơ mà.
Mỹ Thư thở hổn hển: "Mẹ bảo em mang sang cho chị." Cô đưa chiếc áo bông mới tinh : "Đêm qua thức trắng đêm để cho chị đấy. Chị thử xem ?"
Nghe câu đó, Mỹ Lan lặng . Nhìn chiếc áo bông mới tay em gái, cô thấy sống mũi cay xè. Cô kịp đón lấy thì Thẩm cạnh đó cũng sượng sùng, mãi mới lên tiếng: "Lại để bên nhà thông gia tốn kém ." Có chút tự ti, chút cảm kích, trăm mối cảm xúc đan xen.
Mỹ Thư chẳng buồn để tâm đến cảm xúc của ai khác, cô chỉ chị gả đây, trời lạnh thế mà đến cái áo ấm cũng . Cô đáp lời Thẩm mà đẩy Mỹ Lan nhà: "Chị thử ngay , em xem."
Lần Mỹ Thư chút cứng rắn. Ai bảo chị cô vẫn đang mặc cái áo mỏng dính chứ. Chẳng Thẩm Chiến Liệt mua bông về kiểu gì mà cô xong một chiếc áo, còn nhà họ Thẩm thì vẫn thấy .
Mỹ Lan đẩy trong, cầm chiếc áo mà thốt nên lời. Mẹ cô - bà Vương Lệ Mai - luôn yêu thương cô theo cách tỉ mỉ như thế. Cô bảo Mỹ Thư hãy hòa giải với , nhưng thực đó cũng là lời cô tự nhủ với chính . Chút khúc mắc cuối cùng trong lòng cô tan biến sạch sành sanh khi chạm lớp vải ấm áp . Cô cũng chẳng áo bông mới, bà mặc áo đơn lớp chồng lớp , mà bông là thức trắng đêm cho cô ngay.
Mỹ Lan mặc áo , cảm thấy trống cuối cùng trong lòng lấp đầy. Mẹ cô lẽ hảo, nhưng giây phút , cô cảm thấy thế là quá đủ . Bởi vì khoác chỉ là tấm áo, mà là tình yêu thương của .
Mỹ Thư chờ bên ngoài, thấy chị bước , mắt cô sáng rực: "Đẹp lắm chị ơi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-122.html.]
Chiếc áo vải bông màu lúa mạch nguyên bản, nhồi lớp bông mềm mại, đường kim mũi chỉ tinh xảo, ôm vặn lấy dáng . Nói chính xác thì áo rộng ở phần eo tầm một hai phân, vì bà Vương Lệ Mai tính xa đến chuyện con gái lớn m.a.n.g t.h.a.i thì vẫn thể mặc .
Mỹ Lan vốn trắng trẻo, mặc những tông màu nhạt trông thanh tú, dịu dàng. Hơi ấm từ lớp bông nhanh chóng xua cái lạnh buốt lưng cô.
"Gửi lời cảm ơn giúp chị nhé." Mỹ Lan chỉnh áo mỉm với em gái, đôi mắt vẫn còn ngân ngấn nước. Mỹ Thư lắc đầu: "Muốn cảm ơn thì chị tự mà ." Mỹ Lan khẽ nhéo eo em gái một cái. Thẩm Chiến Liệt lúc mới lên tiếng: "Để lát nữa sang cảm ơn ." Anh thực sự cảm kích vợ lo cho vợ tấm áo ấm đúng lúc thế . Mẹ Thẩm định gì đó nhưng thôi.
Sau khi Mỹ Lan và Mỹ Thư , Thẩm hỏi con trai: "Con định cảm ơn vợ thế nào?" Thẩm Chiến Liệt đáp: "Nhà họ Giang chắc cũng thiếu bông vải, con định trả thêm một ít bông cho bà, cả tiền công nữa. Mấy hôm nay con gánh lợn thuê thêm, mỗi ngày 7 hào, tích 3 ngày , con định đưa hết cho vợ."
Mẹ Thẩm do dự: "Hay là chỉ đưa tiền thôi, giữ bông ? Mẹ thấy con cũng chỉ áo đơn, con Ngân Bình nữa, áo nó ngắn cũn cỡn, nối thêm hai nối nữa."
Bông vải thời là vật tư vô cùng khan hiếm. Thẩm Chiến Liệt dứt khoát lắc đầu: "Không ạ. Chuyện của Ngân Bình con sẽ tìm cách . Nhà họ Giang gả con gái cho chịu thiệt thòi , thể để họ bù lỗ thêm nữa. Cứ thế vợ con ở nhà họ Giang sẽ khó ăn khó với con dâu."
Anh hiểu rõ tâm lý nhà , tí bông mà là sinh chuyện ngay. Mẹ vợ mua bông xong áo cho con gái mang sang đây, chắc chắn trong nhà họ Giang sẽ bằng lòng. Anh vì chuyện mà vợ khó xử mất mặt với bên ngoại. Vợ mà lo nổi là của , vợ lo giúp thì ơn và báo đáp. Nếu thì khác gì kẻ bạc nghĩa?
Mẹ Thẩm thở dài: "Thôi, là nghĩ cạn. Con cứ tính toán cho thỏa là ."
Thẩm Chiến Liệt xách nửa túi bông cùng tiền công sang nhà họ Giang. Vừa cửa, nở nụ chất phác: "Mẹ ơi, Mỹ Lan nhận áo ạ. Cô bận bán hàng sang nên bảo con sang cảm ơn ." Anh đưa túi bông : "Để vất vả thế , con thể để chịu thiệt phần bông vải . Số bông giữ áo cho hoặc cho trong nhà nhé."
Vương Lệ Mai thì lòng ấm áp hẳn lên, con rể là điều. Bà xua tay: "Mẹ áo cho con gái là trách nhiệm của , con trả bông gì?" Thẩm Chiến Liệt , đặt túi bông xuống bàn bất ngờ quỳ xuống dập đầu với bà: "Mẹ, con cảm ơn thương xót Mỹ Lan. Sau con khấm khá hơn, nhất định sẽ báo đáp thật chu đáo."
Đây chỉ là lời hứa đối với vợ, mà là hứa chăm lo cho cả vợ nữa. Vương Lệ Mai xúc động, vội đỡ dậy: "Cái thằng , mau lên ." "Là con chăm lo cho Mỹ Lan, con nhận . Mẹ cho con thêm thời gian, cuộc sống của chúng con sẽ khá lên thôi."
Vương Lệ Mai gật đầu. Sau khi Thẩm Chiến Liệt , bà mở gói đồ , bên trong là hơn nửa cân bông cùng một xấp tiền lẻ. Đếm vặn 3 đồng bạc. Bà cầm tiền, mãi mới thốt lên: "Mỹ Lan... cũng hẳn là chọn nhầm ." Cái Thẩm Chiến Liệt tuy nghèo thật, nhưng nghèo mà cốt cách, ơn báo nghĩa.
Bên ngoài, Giang Mỹ Thư và Giang Mỹ Lan cùng rời ngõ. Mỹ Thư hôm nay rảnh nên theo phụ chị bán hàng, nhưng chủ yếu là để chuyện riêng với chị.
Hơn sáu giờ sáng, ngõ Thủ Đăng chìm trong sương giá. Người dân xếp hàng dài ở nhà vệ sinh công cộng. Có những gia đình khá giả thấy Mỹ Lan đẩy xe là ghé mua đồ ăn sáng ngay. Mỹ Lan dừng xe, nhanh nhẹn cắt gan lợn kho, cuộn bánh ngô: "Hai cái mười sáu xu ạ." Khách đưa tiền gọn lẹ.
Mỹ Thư tò mò: "Thế là đường chị cũng bán luôn ?" Mỹ Lan gật đầu: "Đến cổng Chính Dương nếu bán chạy thì cũng chục cái, thì cũng . Chị ở cổng thành, sáng sớm thành đông lắm, đa ăn gì. Đồ của chị rẻ mà vị thịt nên bán chạy. Thường thì ba mươi cái là loáng cái hết sạch."
Nhìn dáng vẻ tràn đầy nghị lực của chị gái, Mỹ Thư thầm nhủ: Chị thật giỏi quá.