[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 119
Cập nhật lúc: 2025-12-19 03:38:42
Lượt xem: 55
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Để em tự lau.”
Cô hoảng hốt nhận lấy chiếc khăn, lau vội lên khóe môi . lẽ vì quá căng thẳng nên tay cô lóng ngóng, chiếc khăn tuột khỏi tay rơi xuống bàn. Giang Mỹ Thư cảm thấy nản lòng vì sự vụng về của .
Lương Thu Nhuận chăm chú cô, trong mắt lấp lánh ý . Anh dùng giọng điệu dịu dàng, từng chút một dẫn dắt cô: “Không vội . Chỉ hai chúng , thể thong thả ăn.”
“Và cũng cần căng thẳng. Mỹ Thư , em cứ coi như một bạn của em thôi.”
Giang Mỹ Thư cúi đầu, dám , bởi vì chỉ cần ngẩng lên là sẽ bắt gặp đôi mắt dịu dàng chứa chan ý . Cô sợ sẽ cuốn đó mất. Cô chỉ cắm cúi ăn phở, nhỏ giọng lảng chuyện: “Phở chú Lâm ngon thật đấy ạ.”
Lương Thu Nhuận gật đầu: “Đây là món 'tủ' của chú Lâm mà. Nếu đủ, lấy thêm cho em.”
Giang Mỹ Thư vội cản: “Đủ , đủ ạ, ăn nữa là bụng căng tròn lên mất.”
Lương Thu Nhuận nhịn : “Căng tròn cũng , chút thịt sẽ hơn, vả con gái mập một chút thì sức đề kháng cũng hơn.”
Chủ đề nhạy cảm. Giang Mỹ Thư lén lút sờ lên lớp mỡ nhỏ ở bụng , chút rầu rĩ: “Cũng đúng ạ, nhưng béo lên mặc quần áo .”
Hồi mới đến nhà họ Giang, cô khó khăn lắm mới nhịn đói cho gầy , mà từ khi theo Lương Thu Nhuận và Lương, bữa nào cũng ăn no căng. Cô cảm giác chẳng bao lâu nữa cái bụng mỡ sẽ thôi.
Thấy cô khá bận tâm chuyện , Lương Thu Nhuận ngẫm nghĩ bảo: “Béo cái của béo, gầy cái của gầy. Em cứ ăn cho vui vẻ , chuyện khác tính .”
Nghe , Giang Mỹ Thư kìm ngẩng lên . Cô thầm nghĩ: Ngoại trừ việc “ cử”, thể tiếp xúc thể với phụ nữ , Lương Thu Nhuận thực sự là một hảo. Tính tình ôn hòa, nho nhã, quan điểm sống đúng đắn, và quan trọng nhất là cảm xúc cực kỳ định, bao dung hết mực. Người đàn ông chính là đối tượng kết hôn “trời ban” còn gì.
Thấy Giang Mỹ Thư trân trối, Lương Thu Nhuận đưa tay quơ quơ mặt cô: “Sao thế?”
Giang Mỹ Thư mím môi, khẽ thốt lên một câu chân thành: “Xưởng trưởng Lương, thực sự là một .”
Lương Thu Nhuận cô, đôi mắt cong lên: “Cảm ơn em. Đây quả là một lời khen cao quý.”
Bị đáp một cách nghiêm túc như , đến lượt Giang Mỹ Thư thấy ngượng ngùng. Sau khi ăn xong, Lương Thu Nhuận thu dọn bát đũa định rửa nhưng chú Lâm chịu. Anh : “Chú Lâm, cứ để cháu rửa , cũng chẳng nặng nhọc gì, sẵn tiện cháu chuyện với chú một chút.”
Chú Lâm Giang Mỹ Thư đang dạo trong sân, ý hỏi: “Còn con bé thì ?”
“Mỹ Thư bộ tiêu thực, bảo cháu đừng qua đó.” Thực Lương Thu Nhuận cũng chẳng hiểu tại qua. Nếu qua , sẽ thấy Giang Mỹ Thư lúc chẳng khác nào một con ếch nhỏ: Hít , thở , ộp. Hít , thở , ộp.
Cô đang cố gắng tạo gian cho cái bụng căng cứng của giải phóng, thỉnh thoảng còn “thở phào” một cái cho nhẹ . Tình cảnh cô dám để Lương Thu Nhuận thấy ? Dù cô cũng là giữ thể diện mà.
Trong bếp, Lương Thu Nhuận rửa bát hỏi thăm: “Dạo sức khỏe chú vẫn chứ ạ?” Lần dẫn Mỹ Thư qua may đồ xong cũng bận, lâu sang bầu bạn với chú.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-119.html.]
Chú Lâm gật đầu: “Xương cốt vẫn còn cứng cáp lắm.” “Vậy thì ạ.” Lương Thu Nhuận rửa bát kỹ, hỏi tiếp: “Lâm Ngọc về thăm chú ạ?” (Lâm Ngọc là con gái nuôi của chú Lâm).
Nhắc đến Lâm Ngọc, gương mặt chú Lâm thoáng u ám, chú lắc đầu: “Chắc là bố ruột giữ .” Dù cũng là cha nuôi giữa đường, danh chính ngôn thuận.
Lương Thu Nhuận nhíu mày, vẻ mặt lộ rõ sự đồng tình: “Đáng lẽ lúc chú nên để cô về nhận bố ruột.” Một phút mủi lòng đổi lấy kết quả hiu quạnh như bây giờ.
Chú Lâm khổ: “Đứa trẻ lớn , mặt bố đẻ, chú hiểu .” Chỉ là chú ngờ đứa con nuôi nấng 20 năm rốt cuộc vẫn thắng nổi quan hệ huyết thống.
Lương Thu Nhuận xếp bát tủ, trầm tư một lát: “Hay là để cháu tìm Lâm Ngọc chuyện nhé?” Chú Lâm xua tay: “Thôi. Nó lớn , chủ kiến riêng, cần tìm nữa. Chỗ chú đây, nó về thì về, thì thôi. Chú một cũng quen .”
Lương Thu Nhuận thở dài: “Chú Lâm, chú khổ thế để gì?” Hồi xưa đối với cũng , giờ đối với Lâm Ngọc cũng thế. Cứ nhu nhược, do dự để cuối cùng chẳng giữ gì cho .
Chú Lâm để ý xua tay: “Cái tính từ trong bụng , sửa .” Chú ngoài cửa sổ, thấy Giang Mỹ Thư đang tung tăng: “Cô bé đấy. Có tâm ?” Chú hỏi Lương Thu Nhuận.
Câu hỏi chú hỏi , nhưng khi đó trả lời trực tiếp. Lần , đáp: “Đã định kết hôn với , cháu sẽ cố gắng đối với cô .” Đây là trách nhiệm của một chồng.
Chú Lâm an lòng: “Tốt, lắm, lớn thật . Nào, gọi Mỹ Thư thử xem bộ quần áo chú thế nào.”
Hóa , bộ đồ Giang Mỹ Thư mặc là chú Lâm may cho Lâm Ngọc nhưng cô nhận. Còn bộ là Lương Thu Nhuận đặc biệt dặn chú lấy đo của Mỹ Thư để may riêng một bộ mới. Anh thấy quần áo cô đang mặc đủ ấm nên mới đưa cô đến đây.
“Em đây thử đồ .” Lương Thu Nhuận gọi.
Giang Mỹ Thư dạo một vòng thấy bụng nhẹ nhõm hơn hẳn, gọi liền chạy tới: “Có chuyện gì thế ạ?” Dưới ánh trăng, làn da trắng sứ và gương mặt tràn đầy sức sống của cô khiến trái tim Lương Thu Nhuận khẽ nhịp. Anh bối rối ho nhẹ một tiếng, dời tầm mắt: “Lần lấy đo của em, chú Lâm xong áo , em thử xem.”
Giang Mỹ Thư sực nhớ , cô do dự. Lương Thu Nhuận liền : “Đồ xong , em đừng phụ lòng của chú.” Anh luôn khéo léo như để giảm bớt gánh nặng tâm lý cho cô, dù cô thừa nếu vì thì chú Lâm cô là ai mà may tặng.
“Áo màu đỏ, kích cỡ theo em, em mặc thì chỉ để đó bám bụi thôi.”
Nghe đến đây, Giang Mỹ Thư từ chối nữa. Cô nghĩ bụng: Thôi thì cứ coi như phúc lợi của ông chủ dành cho nhân viên . Cô híp mắt nhận đồ: “Cháu cảm ơn chú Lâm ạ!”
Bộ đồ gồm một chiếc áo khoác màu đỏ dày và nặng, cùng một chiếc quần đen chần bông ba lớp cực kỳ ấm áp. Giang Mỹ Thư tấm rèm đồ. Chiếc áo khoác hợp với cô, kích cỡ vặn như in. Đường may của thợ 40 năm kinh nghiệm đúng là tuyệt đỉnh, hề thấy một sợi chỉ thừa, mặc ấm sực, chắn gió.
Cô soi gương một chút vội vàng vén rèm bước : “Thế nào ạ?”
Dưới ánh đèn, làn da trắng của cô cực kỳ hợp với sắc đỏ rực rỡ, trông cô rạng ngời và kiều diễm như một bông hoa sắp nở.
“Đẹp lắm.” Lương Thu Nhuận khen ngợi chút do dự, “Sau em nên mặc màu đỏ nhiều hơn.”
Giang Mỹ Thư ngượng nghịu mím môi: “Tại tay nghề chú Lâm giỏi quá thôi ạ, mặc ấm và vặn lắm.”
Chú Lâm hiền từ: “Cũng tại cháu xinh xắn, dáng chuẩn nên mặc gì cũng .”