[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 117

Cập nhật lúc: 2025-12-19 03:37:12
Lượt xem: 78

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gã đàn ông lập tức giả c.h.ế.t, hé răng lấy một lời.

Phía nhà gái còn cách nào khác, đành mặt dày lời xin một nữa. Giang Mỹ Thư do dự một chút, vốn định mặc kệ, nhưng cô gái khổ sở như mà gã đàn ông vẫn cứ giả c.h.ế.t, cô nhịn nữa, nhỏ giọng :

"Đồng chí , đối tượng của chị . Chưa đến việc rạp phim nơi phép hôn hít , chỉ riêng việc gặp chuyện là gã giả c.h.ế.t, đẩy chị giải quyết thế ."

Nhìn việc nhỏ thấy việc lớn. Chuyện cỏn con gã còn giả c.h.ế.t, giải quyết, thì tưởng tượng xem khi kết hôn gã còn "c.h.ế.t lâm sàng" đến mức nào nữa.

Gã đàn ông vốn đang giả c.h.ế.t thấy thì phục, lập tức xù lông bật dậy, vẻ mặt hung hăng: "Cô cái kiểu gì thế hả?"

Thế nhưng, ngay giây tiếp theo khi gã dậy, Lương Thu Nhuận cũng lên theo. Anh vốn cao lớn, ở bậc cao hơn nên tạo một sự áp đảo tự nhiên từ xuống .

"Cậu định gì?" Giọng vốn luôn ôn hòa giờ lạnh nhạt, còn lặng lẽ che chắn cho Giang Mỹ Thư lưng .

Nếu là chuyên môn , sẽ thấy tư thế của Lương Thu Nhuận thuộc kiểu dù ở bất kỳ góc độ nào cũng thể bảo vệ Giang Mỹ Thư đầu tiên.

Giang Mỹ Thư diễn tả nổi cảm giác trong lòng. Ban đầu cô còn hối hận vì lo chuyện bao đồng, nên mở miệng. khi thấy Lương Thu Nhuận chắn mặt , cô đột nhiên cảm thấy chẳng gì sai cả. Cô đang xem phim t.ử tế thì đối phương phiền, cô quyền lên tiếng yêu cầu.

Sự xuất hiện của Lương Thu Nhuận khiến gã đàn ông hung hăng lúc nãy lập tức nhụt chí, chỉ còn thói "chó cậy gần nhà": "Chuyện của và đối tượng của liên quan đến các . Quản cho vợ ."

Lương Thu Nhuận đáp: "Đối tượng của , cần quản. Còn ..." Anh sang cô gái bên cạnh: "Đồng chí, chị chắc chắn đàn ông thể gửi gắm cả đời ?"

Lúc gặp chuyện thì , nhưng khi lợi ích cá nhân đe dọa thì lập tức nhảy dựng lên. Hóa bảo vệ, chỉ là gã phân chia rõ ràng: bảo vệ đối tượng mà thôi.

Cô gái tên Hồ Miêu xong thì bắt đầu d.a.o động. Gã đàn ông lập tức : "Hồ Miêu, cô nghĩ cho kỹ , cô định tin lời lạ ? Hay là cô nghĩ hôn , ôm , thì còn thằng nào thèm lấy cô nữa?"

Nghe câu , Hồ Miêu suýt nữa thì bật . Giang Mỹ Thư thấy gã đúng là "hạng rẻ rách" hết chỗ . Cô lập tức mắng: "Anh còn là đàn ông hả?"

Như một trái ớt nhỏ, cô chẳng còn thấy sợ hãi nữa: "Anh là đàn ông mà lấy chuyện đó đe dọa con gái nhà ? Anh nhục ?"

"Cô nữa xem!"

"Nói một trăm cũng vẫn thế. Bất luận lúc nào," cô thẳng gã, giọng bình tĩnh, "một đàn ông lấy chuyện đe dọa phụ nữ, thì hạng đó tuyệt đối thứ lành gì."

Trương Hồng Đông tức đến đỏ cả mắt: "Hồ Miêu, theo !"

Hồ Miêu im tại chỗ, . Thực cô cũng hiểu cô gái đúng, Trương Hồng Đông thể phó thác đời .

"Cô chứ gì?" Trương Hồng Đông định loạn lên.

Bên ngoài tiếng vọng : "Có chuyện gì thế? Trong rạp phim ồn ào. Tất cả đây cho !"

Thế là xong, cả bốn cùng mời văn phòng bảo vệ.

"Có chuyện gì?"

Trương Hồng Đông theo bản năng tố cáo : "Chúng đang hôn trong rạp phim thì cô đột nhiên phá đám."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-117.html.]

Lời còn dứt, trưởng ban bảo vệ ngắt lời: "Đồng chí, xác nhận là hai hôn trong rạp phim ?"

Xung quanh im phăng phắc. Trương Hồng Đông mới nhận "lạy ông ở bụi ". Thân mật nơi công cộng là vấn đề vi phạm tác phong nam nữ, nghiêm trọng là đưa nông trại cải tạo như chơi. Hồ Miêu cũng nhận , cô lắc đầu lia lịa: "Chúng cháu hôn ạ."

"Thật ?" Trưởng ban bảo vệ Giang Mỹ Thư: "Hai ngay lưng họ, họ hôn hai là rõ nhất."

Giang Mỹ Thư kịp trả lời thì Hồ Miêu cô bằng ánh mắt van nài. Nếu bảo vệ kết luận là chuyện đó, đời cô coi như xong. Giang Mỹ Thư hiểu câu trả lời của ảnh hưởng đến cả đời .

Như cô đang lưỡng lự, Lương Thu Nhuận bước lên một bước, ngăn cách tầm mắt ép của đám đàn ông . Giang Mỹ Thư đang bảo vệ . Cô mím môi, im lặng hồi lâu đáp: "Không hôn ạ."

Hồ Miêu và Trương Hồng Đông thở phào nhẹ nhõm.

"Chúng cháu chỉ vì mâu thuẫn cá nhân nên mới tranh cãi thôi ạ, liên quan đến chuyện khác." Trương Hồng Đông vội vàng bao biện.

Trưởng ban bảo vệ gã một cái: "Tốt nhất là như . nữa, rạp phim cấm hành vi mật. Đây là nơi xem phim chứ nhà các , còn thế sẽ báo lên phường xử lý tội vi phạm tác phong."

Trương Hồng Đông vội vã hứa: "Chắc chắn ạ."

Bước khỏi văn phòng bảo vệ, bốn làn gió lạnh tê tái. Hồ Miêu tết hai b.í.m tóc, : "Đồng chí, chuyện hôm nay cảm ơn cô nhé." Cô cũng là Trương Hồng Đông dụ dỗ, lúc đó suýt nữa thì giữ , nếu vượt qua ranh giới đó cô sẽ hối hận khôn nguôi. Giang Mỹ Thư lên tiếng tỉnh thức cô đúng là kịp thời.

Giang Mỹ Thư lắc đầu: " cũng là do nóng nảy quá nên mới phiền hai ." Thực lúc đó rạp phim quá yên tĩnh, cô xem phim t.ử tế mà hai phía cứ "chùn chụt" liên hồi, nước miếng kêu vang, chẳng còn chỗ nào khác để chuyển . Bên cạnh cô là Lương Thu Nhuận, cứ để họ hôn tiếp thì cô và chắc "nổ tung" mất, nên mới nhịn mà lên tiếng.

Thực tế lúc cô cũng thấy hối hận, tự trách bao đồng. Thà xem nữa, kéo Lương Thu Nhuận về còn hơn.

Nghe cô , Trương Hồng Đông cũng thấy nguôi ngoai đôi chút: "Thôi, chấp nữa." Gã sợ đàn ông cạnh cô, ít nhưng tỏa áp lực lớn, cứ như đang trấn giữ hiện trường . Trương Hồng Đông chuồn lẹ khỏi đây, gã kéo tay Hồ Miêu theo bản năng: "Đi thôi."

Không ngờ Hồ Miêu hất tay : "Trương Hồng Đông, chia tay !" Nói đoạn, cô một chạy biến mất. Lần rõ, gã đối tượng kết hôn phù hợp. Trương Hồng Đông ngẩn tò te cũng vội vàng đuổi theo.

Chỉ còn Giang Mỹ Thư và Lương Thu Nhuận giữa cơn gió lạnh. Bốn mắt .

Giang Mỹ Thư mím môi: "Xin , em gây rắc rối ." Cô tính của , cũng cố sửa nhưng đôi khi nóng đầu lên là quên sạch.

Lương Thu Nhuận đưa tay lên xoa đầu cô, giọng ôn hòa: "Tại xin ?"

"Lẽ em thể nhịn, hoặc nhường họ để xem tiếp, hoặc bỏ ngoài xem nữa, nhưng em chọn cách bốc đồng nhất." Giọng cô chút buồn bực.

Lương Thu Nhuận dường như hiểu cô đang trăn trở điều gì, nghĩ một lát: "Muốn suy nghĩ của ?" Giọng quá đỗi dịu dàng, như biển cả thể bao dung thứ, khiến cô vô thức gật đầu.

" thấy em đúng, xin cả. Mọi đều bỏ tiền mua vé xem phim, họ mật phía , lấn chiếm gian của em, em lên tiếng nhắc nhở là em đang bảo vệ quyền lợi chính đáng của ."

Dưới ánh trăng, Lương Thu Nhuận cô đắm đuối, ánh mắt tràn đầy sự bao dung: "Đồng chí Giang, thấy em . Em dũng cảm. Không ai cũng dám lên bảo vệ quyền lợi của khi xâm phạm . Hơn nữa, cũng ai cũng thể phân tích và nhắc nhở cô gái rằng đối tượng của cô ."

Lương Thu Nhuận khẽ : "Đồng chí Giang Mỹ Thư, thấy em dũng mưu, ưu tú lắm đấy."

Giang Mỹ Thư ngẩn . Dưới ánh trăng bạc, trông thanh tao, tuấn tú lạ thường. Lời khen thực sự khiến cô cảm thấy rung động. Một lúc lâu cô mới lên tiếng: " lúc bình tĩnh , em nghĩ cách xử lý hơn. Ví dụ như đổi chỗ..."

Lương Thu Nhuận dịu dàng: "Lúc đó còn chỗ nào khác ?" "Dạ , rạp kín chỗ ạ." "Vậy đấy thôi." "Hoặc là em kéo ngoài luôn, phiền họ nữa."

Lương Thu Nhuận hỏi: "Vậy tại em vì sai lầm của khác mà tổn hại quyền lợi của ? Vé xem phim chúng cũng bỏ tiền mua, thời gian cũng dành , tại chúng trả giá cho cái sai của khác?"

Loading...