[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 108
Cập nhật lúc: 2025-12-19 03:26:02
Lượt xem: 71
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9Kbg131uwE
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Mỹ Thư đang dọn dẹp đồ đạc, cô dự định khi xuất giá sẽ thu dọn hết đồ cá nhân của . Đến ngày cưới, cô sẽ mang tất cả một lượt.
Cô , căn phòng mới thể để trống cho những khác trong nhà họ Giang dọn ở. Dù bất lực và thực tế, nhưng Giang Mỹ Thư còn phản kháng quyết liệt như lúc đầu nữa. Cô chọn cách bình thản đón nhận.
Mẹ đối với cô, nhưng là của riêng cô. Khi nhận rõ điều , lòng cô cũng còn quá buồn bã. Vì cô từng sở hữu 100% tình yêu thương của , nên cô tự nhủ rằng giờ còn 70% 80% thì cũng lắm .
Thấy bước , Giang Mỹ Thư ngước mắt lên, gương mặt trắng trẻo đầy vẻ điềm tĩnh: "Mẹ, đây?" Cô vỗ vỗ xuống giường, bảo Vương Lệ Mai xuống.
Vương Lệ Mai hỏi với giọng dè dặt: "Giận ?"
Kể từ cãi vã , hai con dường như còn giữ sự tự nhiên, chuyện gì cũng như xưa nữa. Thay đó là một chút khách sáo, cả hai đều đang cố gắng nhường nhịn đối phương.
Giang Mỹ Thư lắc đầu: "Không ạ. Con đang tính toán cho chị cả, còn chị dâu thì tính toán cho con của chị . Ai cũng sai cả." Chỉ là cái nhà nghèo quá, nghèo đến mức một miếng vải, một mớ bông cũng tranh giành .
Nghe , Vương Lệ Mai chút xót xa: "Lớn thật ... chẳng là chuyện nữa."
Giang Mỹ Thư mỉm , đáp lời.
"Còn năm ngày nữa nhà họ Lương sẽ sang dạm ngõ, con xem còn thiếu thứ gì nữa ? Cứ với , mấy ngày tới định chạy qua các chợ xem thế nào."
Giang Mỹ Thư lắc đầu: "Không thiếu gì , cơ bản là đủ cả ." Những thứ lớn lao nhà họ Lương chuẩn hết, cô chỉ cần yên tâm chờ gả thôi.
Vương Lệ Mai bỗng nhiên im lặng, thốt lên: "Mỹ Thư, con cần khách sáo với như thế." Mỹ Thư của bà đây từng như .
Giang Mỹ Thư định cố mỉm nhưng nổi. Cô chỉ cúi đầu, gục vai , những món đồ quen thuộc xa lạ trong phòng, lẩm bẩm: "Mẹ ơi, con còn gả mà sắp còn nhà để về ."
Căn phòng từng thuộc về riêng cô, nay đang dần dần nhồi nhét bởi đủ thứ đồ đạc của cô của chị gái.
Vương Lệ Mai sững sờ, bà im lặng hồi lâu: "Mẹ xin , Mỹ Thư." Ngoài lời xin , bà chẳng gì hơn. Mỹ Thư và Mỹ Lan gả , phòng nhường cho Đại Lạc và Nhị Lạc, đợi chúng lớn thêm chút nữa, đến tuổi thằng út lấy vợ thì căn phòng dọn trống để phòng tân hôn cho nó.
Nghe lời xin của , Giang Mỹ Thư c.ắ.n môi im lặng.
"Phụ nữ chúng đều như cả, nhà đẻ là nhà, nhà chồng mới là nhà." Vương Lệ Mai xoa tóc cô, nhỏ giọng : "Ngày xưa bà nội con cũng thế, cũng thế, và ngay cả chị dâu con cũng thôi." Đó là cái nếp xưa nay.
Giang Mỹ Thư định , cô rằng ở "đời " cô như thế, cô kết hôn thì phòng cũ vẫn giữ nguyên, thậm chí bố còn mua cho cô một căn hộ nhỏ mới. cô , dù thì Vương Lệ Mai cũng hiểu . Cô chỉ đành khổ: "Chắc là ạ."
Tại nhà họ Lương.
Sau khi về nhà, bà Lương liền huy động hết các mối quan hệ để tìm cho cô con dâu tương lai một công việc nhàn hạ lương cao. Thế nhưng, loại việc đó dễ tìm.
Sau khi bà xong, Thẩm Minh Anh chồng một hồi lâu: "Mẹ ơi, rửa mặt ngủ cho sớm . Trên đời mà việc gì nhàn lương cao thì con cũng đổi việc , đến lượt giới thiệu cho Mỹ Thư?"
Bà Lương vẫn bỏ cuộc: "Chưa chắc , để đợi Thu Nhuận về hỏi xem đơn vị nó chỗ nào để đổi việc cho con bé. Làm công nhân tạm thời gì, thấy đồng nghiệp cô lập nó đấy, tụ tập ăn uống với , nó thui thủi bên cửa sổ, thấy mà thương."
Thẩm Minh Anh thầm nghĩ: Thế thì quá, chồng cứ khó em chồng , miễn đừng khó là .
Lúc chuẩn , Thẩm Minh Anh sực nhớ điều gì đó, lấy từ trong túi hai tờ vé xem phim: "À đúng , trung tâm bách hóa của con chia hai vé xem phim, đưa cho Thu Nhuận , bảo chú đưa Mỹ Thư xem."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-108.html.]
Lần bà Lương từ chối mà nhận lấy ngay lập tức. Theo bà, con trai và con dâu tương lai đúng là cần bồi đắp tình cảm. Bà ăn cơm xong liền sang nhà con trai ở ngay bên cạnh. Nhà tivi mà Lương Thu Nhuận chẳng buồn xem, bà Lương bèn bưng một đĩa hạt dưa sang, c.ắ.n hạt xem tivi, sẵn tiện đợi con trai về.
Chỉ là bà đợi từ 7 giờ rưỡi đến tận 10 giờ rưỡi mới thấy bóng dáng con trai. Bà quen với việc , tivi nên thấy buồn ngủ. Ngay khi Lương Thu Nhuận bước , bà lập tức dậy: "Thu Nhuận, con về đấy ."
Lương Thu Nhuận gật đầu.
"Chỗ con công việc nào lương cao mà nhàn hạ , đổi cho Mỹ Thư một cái ?"
Lương Thu Nhuận: "?" "Mẹ ơi, đang gì ?"
"Mẹ rõ chứ!" Bà Lương lý sự: "Mẹ con tìm một việc lương cao, nhàn hạ, hợp để lười biếng cho Mỹ Thư, tìm ?"
Lương Thu Nhuận đáp gọn: "Không ." Trên đời gì chuyện như thế.
Bà Lương con trai đầy thất vọng. Anh thở dài: "Mẹ , con là xưởng trưởng, chức vị đủ cao ? Lương đủ cao ? Mẹ thấy con nhàn ?"
Bà Lương dỗi: "Mẹ cần , tóm con tìm cho bằng . Mẹ đành lòng thấy con bé tạm thời bài xích, đáng thương lắm. Nếu con tìm, ngày nào cũng lên văn phòng đòi con chơi với ."
Lương Thu Nhuận: "..."
Lúc bà Lương định về thì sực nhớ việc chính, bà lấy hai tờ vé xem phim đưa qua: "Chị dâu hai của con cho đấy, bảo là mai xưởng phim mới chiếu bộ 'Những đứa con của thảo nguyên', hợp cho thanh niên các con xem. Nhớ đưa Mỹ Thư ."
Lương Thu Nhuận tờ vé, nhận.
Bà Lương hỏi: "Sao con cầm?"
Lương Thu Nhuận sờ mũi, gương mặt thanh tú hiện rõ vẻ kháng cự: "Mẹ, ngày mai con Thiên Tân công tác . Không thời gian."
Vừa dứt lời, bà Lương lập tức nổi giận: "Bảo con tìm việc nhàn lương cao cho vợ, con . Bảo con xem phim với vợ, con cũng . Lương Thu Nhuận!" Bà lạnh: "Con đừng ép thuê đàn ông khác xem phim với vợ con đấy nhé. Chắc con cũng cưới mà đầu mọc sừng nhỉ?"
Lương Thu Nhuận: "..." Anh rơi một sự im lặng đầy quái dị.
"Sao? Không phục ?" Bà Lương tiếp tục: "Vợ mà cùng thì giác ngộ là sẽ thằng đàn ông khác . Đến chút giác ngộ mà cũng thì con xưởng trưởng cái gì?"
Lương Thu Nhuận mím chặt môi, giọng trầm xuống: "Mẹ, ngày mai xưởng trưởng của ba nhà máy cùng Thiên Tân bàn chuyện ăn. Nếu thành công, cuối năm nay xưởng thịt của chúng sẽ thêm thịt lợn, chỉ giữ việc cho công nhân mà dân cả thủ đô cũng thêm thịt ăn tết."
"Thế thì liên quan gì đến ?"
Khoảnh khắc , bà Lương cực kỳ lạnh lùng, chẳng giống chút nào với chồng hiền hậu, hài hước mặt Giang Mỹ Thư. Bà tỉnh táo hơn bao giờ hết.
"Thu Nhuận, công việc con đang chẳng qua cũng chỉ là để nhận đồng lương, nhưng đồng lương đó bắt con bán rẻ bộ thời gian, thậm chí là sự gắn kết với và tương lai của chính . Con hiểu rằng con chỉ sống một , tương lai con còn bạn đời, con bao giờ nghĩ đến cảm nhận của ? Kể từ giây phút con đồng ý kết hôn, Lương Thu Nhuận, con trách nhiệm với đối phương. Nếu , con đừng đồng ý cưới ."
Lương Thu Nhuận lặng . Hồi lâu mới : "Con bàn bạc với đồng chí Giang ." Anh bận công việc thời gian chăm sóc con cái, nên hy vọng cô giúp đỡ, đổi sẽ nộp bộ tiền lương.
Bà Lương thất vọng: " Thu Nhuận , giữa với chỉ cần bàn bạc là quyết định tất cả . Những gì con ngay từ đầu công bằng với Mỹ Thư . Nếu con thể chịu trách nhiệm với hôn nhân thì con nên kết hôn, con hiểu ?"
Bà đến mệt mỏi, đợi cũng đến mệt mỏi . Về chuyện hôn nhân và tình , bà và con trai út tranh cãi bao nhiêu . Con trai bà năng lực giỏi, IQ cao, dốc hết tâm sức cho công việc, nhưng đứa trẻ vẫn "khai khiếu", nó trái tim. Trong lòng nó, công việc mãi mãi đặt lên tình và tình yêu.