[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 101
Cập nhật lúc: 2025-12-19 03:14:10
Lượt xem: 93
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảm giác cứ như một chiếc búa nhỏ đang gõ liên hồi trái tim cô .
Cô thể rõ tiếng tim đập, tiếng to hơn tiếng . Không chỉ , gương mặt cô nóng bừng, vành tai cũng như thiêu đốt. Giang Mỹ Thư theo bản năng ngẩng lên Lương Thu Nhuận. Anh cao, cao hơn cô cả một cái đầu, từ góc độ cô chỉ thể thấy đường xương hàm sắc sảo, nam tính.
Trắng trẻo và tuấn tú.
"Lương... xưởng trưởng." Cô siết chặt tay, vô thức thầm thì.
Lương Thu Nhuận hạ mắt cô, đồng t.ử đen sâu thẳm mang theo vài phần ý : "Chẳng em gọi là lão Lương ?"
Giang Mỹ Thư chịu nổi cái cách gạt bỏ bao nhiêu xung quanh, chỉ chăm chú thẳng như thế. Điều khiến tim cô đập nhanh một cách lạ lùng. Cô vốn quen với việc ẩn trong góc tối, biến thành kẻ mờ nhạt. Lương Thu Nhuận kéo cô khỏi chỗ tối , đặt cô ánh của vạn như thể đang lễ đài.
Sự chú ý khiến cô tự nhiên, tay chân để . Cô cụp đôi lông mày xinh xuống, khi nhận hai bàn tay đang đan , cô khựng một chút lý nhí: "Lão Lương, bây giờ mới tới?"
Giọng mang theo vài phần tủi , còn vẻ "ớt hiểm" lúc nãy. Tuy nhiên, tiếng "lão Lương" càng khẳng định chắc chắn mối quan hệ của hai .
Sắc mặt kế toán Hứa biến đổi liên tục như thể đổ cả bảng màu lên mặt. Anh mơ cũng ngờ tùy tiện khó là phu nhân xưởng trưởng! Phen thì còn ăn gì nữa. Kế toán Hứa bủn rủn chân tay, chỉ quỳ xuống, nhưng mặt bao nhiêu lãnh đạo thế thì đến lượt .
Anh lắp bắp gần như mất giọng: "Xin... xin . đồng chí Giang là nhà của ngài." Đây là với Lương Thu Nhuận.
Lương Thu Nhuận chỉ liếc một cái, đáp lời. chỉ một cái hờ hững cũng đủ khiến lời giải thích của kế toán Hứa nghẹn nơi cổ họng. Anh từng một xưởng trưởng Lương vốn nổi tiếng ôn hòa ánh mắt sắc lẹm và lạnh lùng đến thế. Kế toán Hứa thức thời ngậm miệng.
Đám lãnh đạo bên cạnh cũng giả vờ như thấy gì, bắt đầu trêu chọc Lương Thu Nhuận: "Xưởng trưởng Lương, kết hôn lúc nào thế? Đã bà xã cơ đấy."
Lương Thu Nhuận thần sắc đổi, khí chất thanh sạch, giọng ôn hòa: "Hai bên gia đình gặp mặt đính hôn, và cả hai chúng —" Anh cúi xuống Giang Mỹ Thư, ánh nhạt hiện lên trong đôi mắt đen: "Chúng cũng đều công nhận đối phương. Cô vợ thì là ai?"
Lời thốt , Giang Mỹ Thư đang ngẩn ngơ bỗng giật tỉnh sáo. Gương mặt trắng trẻo như ngọc của cô đỏ bừng lên như tôm luộc. Cô thấy sắp nóng đến nổ tung . Lương Thu Nhuận đang cái gì ?! Cả hai đều công nhận đối phương? Cô công nhận tiền và nhà của ? Anh công nhận sự hiền thục của cô? Hay là... công nhận con cô?
Giang Mỹ Thư , cô chỉ bàng hoàng , thở cũng trở nên gấp gáp: "Lão Lương."
Ánh mắt Lương Thu Nhuận tràn đầy ý , gương mặt thanh tú tuấn lãng: "Vẫn gọi là lão Lương , bà Lương?" Giọng cưng chiều vô cùng.
Giang Mỹ Thư cảm thấy sắp "thả thính" đến hỏng mất. Người quá đáng thật, từ xưởng trưởng Lương sang lão Lương vẫn lòng, còn bắt cô đổi cách gọi nữa. Gọi gì bây giờ? Chẳng lẽ gọi là "Lương lão đăng" (Lương già khú)?
Thấy Lương Thu Nhuận cứ chằm chằm, Giang Mỹ Thư c.ắ.n môi, hạ quyết tâm gọi khẽ một tiếng: "Nhà em." (Anh/Ông xã). Giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu, mặt đầy vẻ thẹn thùng.
Lúc Lương Thu Nhuận mới hài lòng. Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y cô từ đầu tới cuối buông. Anh hướng về phía , giới thiệu một cách vô cùng trân trọng: "Vợ , cũng là thương của , Giang Mỹ Lan. Sau mong giúp đỡ nhiều hơn."
Lời cho các vị lãnh đạo , cho cả phòng Tài vụ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-101.html.]
Kế toán Hứa xong thì rụng rời chân tay, suýt thì quỳ rạp xuống: "Xưởng... xưởng trưởng, ... cố ý khó nhà của ngài." Sợ đến mức lắp bắp.
Lương Thu Nhuận nâng mắt bình thản: "Ừm, nhưng nếu theo cách của , thì hôm nay ba mươi hai chúng uống nước, e là nhờ dùng tay hứng nước đút cho từng ."
Câu từ miệng Giang Mỹ Thư thì buồn , nhưng từ miệng Lương Thu Nhuận thì như "án tử". Kế toán Hứa hận thể tìm miếng đậu phụ đ.â.m đầu c.h.ế.t cho xong. mặt bao nhiêu , chỉ lí nhí giải thích: "Xưởng trưởng Lương, đây là quy định của phòng Tài vụ, lấy phiếu mới mua ạ."
Anh tuyệt nhiên nhắc đến việc mỉa mai Giang Mỹ Thư là nhân viên công nhật, chỉ lôi quy định lá chắn.
Lương Thu Nhuận , hiếm khi tỏ chi ly như : "Vậy theo quy định, hôm nay ba mươi mấy chúng đều chịu khát đúng ? Việc cung ứng cuối năm của xưởng thịt đều trông cậy xưởng trưởng Chu đây nương tay giúp đỡ. Các để ông khát, đắc tội ông , cung ứng cuối năm của xưởng mất sạch thì xưởng thịt cũng sắp đóng cửa đến nơi . Một khi xưởng thịt đóng cửa, còn cần phòng Tài vụ các ? Quy định của các còn tác dụng gì ? Hay là, quy định của phòng Tài vụ các còn quan trọng hơn cả tương lai của xưởng thịt ?"
Căn phòng lặng ngắt như tờ. Kế toán Hứa mồ hôi đầm đìa, chân run cầm cập. Cái mũ quá lớn, đội nổi, nhưng khổ nỗi nó từ mà .
Giữa lúc đó, Lục Tiễn Viễn lên tiếng. Anh bước lên phía một bước, chống đỡ áp lực khổng lồ từ Lương Thu Nhuận, cứng cỏi giải thích: "Xưởng trưởng Lương, nếu quy định nội bộ phòng Tài vụ vấn đề, chúng sẽ mở cuộc họp chấn chỉnh từ xuống . Nhất định sẽ cho ngài một lời giải thích và phương án hợp lý."
Lương Thu Nhuận "ừm" một tiếng. Anh hề liếc kế toán Hứa thêm cái nào, chỉ giơ tay xem đồng hồ, giọng lạnh nhạt: "Muộn nhất là chiều mai, thấy báo cáo chấn chỉnh và kết quả thực hiện."
Mồ hôi Lục Tiễn Viễn lập tức rơi xuống, cúi đầu: "Rõ."
Lương Thu Nhuận thu hồi tầm mắt, sang Giang Mỹ Thư, giọng điệu trở nên dịu dàng hẳn: "Em cùng chúng về Công đoàn ?"
Giang Mỹ Thư ngẩn : "Em ạ? Em vẫn lấy phiếu thanh toán, Chủ nhiệm bảo em mua chén tráng men, mà chén vẫn mua . Các về đó lấy gì uống nước?"
Lúc Lương Thu Nhuận , nhưng xưởng trưởng Chu béo bên cạnh rộ lên, vẻ mặt hiền hòa: "Tiểu Giang , bọn bác uống nữa, cháu cùng bọn bác ." Khi đây là vợ tương lai của xưởng trưởng Lương, thái độ của họ còn nghiêm nghị như .
Giang Mỹ Thư do dự: "Cháu cùng các bác ạ?" Cô bé hỏi một cách dè dặt nhưng thẳng thắn đến đáng sợ. Trước mặt những "lão làng" , suy nghĩ của cô như tờ giấy trắng, thấu ngay lập tức.
Xưởng trưởng Chu tò mò: "Cháu với bọn bác thì gì?"
Giang Mỹ Thư giơ tay chỉ thẳng kế toán Hứa: "Cháu lấy phiếu thanh toán ."
Cô là bướng, chuyện gì định mà xong là sẽ cho bằng . Bị cô chỉ tay, kế toán Hứa sợ đến phát điên: "Đưa, đưa ngay đây!" Anh do dự chút nào, ký tên phần duyệt "lăn xả" dâng bằng hai tay cho cô: "Đồng chí Giang, phiếu của cô đây, xin cô kiểm tra."
Mọi chứng kiến đều thầm thấy hả . Trước giờ là thanh toán nịnh nọt kế toán Hứa, đây là đầu tiên khúm núm như .
Giang Mỹ Thư cầm lấy phiếu: "Còn cả đồng chí lúc nãy nữa, quát đến phát mà vẫn duyệt cho ." Cô nghiêm túc : "Kế toán Hứa, nếu đơn từ của vấn đề, chuyện khai gian, khai khống thì cần thiết khó lao động như ."
Kiếp cô cũng kế toán, nhưng bao giờ cô thế. Đều là thuê cả, khổ , giỏi thì khó ông chủ !
Cô nghiêm túc, kế toán Hứa cũng chăm chú, im lặng một lát: " sẽ xác minh , nếu đúng sự thực sẽ duyệt cho ngay."
Giang Mỹ Thư gật đầu: "Lần —" Kế toán Hứa: "Không ạ! thề, đồng chí Giang, tuyệt đối !" Anh mà còn như thế nữa thì thà móc mắt cho xong.