"Dì Trình, con đói bụng ", Đường Đường nũng nịu một câu. Dì Trình lập tức lau nước mắt: "Ăn cơm ngay đây, là món con thích thôi."
Nói xong dì liền lao bếp. Đường Đường thở phào, theo bản năng sang Minh Thiếu Diễm. Thấy cô , Minh Thiếu Diễm đột nhiên : " vai vế ."
Đường Đường nhất thời hiểu: "Cái gì sai vai vế cơ ạ?"
" gọi là dì Trình, cô cũng gọi theo là dì Trình, chẳng lẽ sai vai vế ?"
Đường Đường: ... Cô gọi cả bao nhiêu ngày nay , tự dưng giờ chú mới khó chứ?
"Mọi đều gọi như mà", Đường Đường tới xuống sofa cạnh Minh Thiếu Diễm, định bụng giải thích một cách nghiêm túc. Vừa ngẩng đầu lên, cô bỗng thấy khóe môi Minh Thiếu Diễm khẽ động đậy.
Tuy nhanh đến mức gần như thể thấy rõ, nhưng Đường Đường vẫn bắt gặp !
Minh Thiếu Diễm mà đang !
Trời ạ, phản ứng đầu tiên của Đường Đường là kinh ngạc, kinh ngạc vì Minh Thiếu Diễm cũng ; phản ứng thứ hai mới hiểu , Minh Thiếu Diễm mà đang... đùa.
Cái kiểu đùa nhạt nhẽo gì thế , Đường Đường âm thầm gào thét trong lòng. Nếu cô mắt sắc, chắc chắn sẽ tưởng là Minh Thiếu Diễm đang giáo huấn !
Đường Đường thực sự chỉ thẳng mặt Minh Thiếu Diễm mà tố cáo chú dọa , nhưng rốt cuộc vẫn gan đó, chỉ đành thở dài: "Chú út, con lên lầu quần áo ."
"Đi ", tâm trạng Minh Thiếu Diễm hiếm khi như : "Thay xong xuống ăn cơm."
"... Vâng ạ", Đường Đường lên lầu, tới góc rẽ tầng hai thì khựng , đầu xuống một cái, đột nhiên thấy buồn .
Trẻ con thật đấy.
Sau khi quần áo xong xuống lầu, trong bếp bày biện xong xuôi, dì Trình hớn hở kéo cô xuống ăn.
Minh Thiếu Diễm thích chuyện bàn ăn nên Đường Đường cũng dại gì chạm vảy ngược của chú . Trong phòng chỉ còn thấy tiếng bát đũa va chạm khẽ khàng.
Trước đây khi đóng phim, cô hình thành thói quen ở đoàn phim là ăn nhanh, đôi khi mải lùa cơm mà quên cả gắp thức ăn. Minh Thiếu Diễm ngước mắt lên thấy Đường Đường ăn vèo cái hết nửa bát cơm trắng.
Mấy ăn chung gần đây, Minh Thiếu Diễm để ý thấy Đường Đường thói quen ít gắp thức ăn, thế là gắp một miếng sườn đặt bát cô.
Đường Đường ngẩng đầu, Minh Thiếu Diễm thản nhiên : "Ăn nhiều thức ăn ."
"Vâng", Đường Đường gật đầu, thầm nghĩ hôm nay Minh Thiếu Diễm đúng là tâm trạng cực , chỉ đùa mà còn gắp thức ăn cho cô nữa!
Mà tay nghề của dì Trình thực sự đỉnh, Đường Đường kìm mà ăn chậm để thưởng thức. Vừa gặm xong miếng sườn, trong bát xuất hiện thêm một con tôm.
"... Cảm ơn chú út ạ."
Minh Thiếu Diễm "ừ" một tiếng, đợi cô ăn xong tôm gắp thêm rau xanh.
"Phải ăn uống cân bằng", Minh Thiếu Diễm mà còn giải thích thêm một câu.
Ăn xong một bát cơm, Đường Đường cảm thấy ăn gấp đôi bình thường. Thấy Minh Thiếu Diễm định gắp tiếp, cô vội vàng lắc đầu: "Chú út, con no !"
Dì Trình vẻ mặt xót xa: "Mới ăn tí thế no ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-cung-chieu-nu-phu-trong-long-ban-tay/chuong-45.html.]
"Ăn nữa là béo đấy ạ."
"Có 45kg, béo cái gì mà béo", Minh Thiếu Diễm liếc cô một cái, "Nếu thực sự ăn nổi nữa thì uống hết bát canh ."
Dì Trình nhanh tay múc một bát canh đặt mặt Đường Đường.
Đường Đường: "... Chú út, con là nghệ sĩ mà..." Với , chú con nặng bao nhiêu?
Minh Thiếu Diễm thở dài: "Lát nữa cùng tập gym."
Thôi , Đường Đường bưng bát canh lên. Thực vẫn còn ăn , chỉ là do thói quen đây nên cô dám ăn quá no.
Vừa ăn xong thể tập ngay, đặc biệt là khi ăn nhiều thế . Đường Đường về phòng sách gần một tiếng đồng hồ mới xuống phòng gym ở tầng hai.
Minh Thiếu Diễm đến từ một lúc. Không giống trang phục của đàn ông trong phòng gym thông thường, mặc một bộ đồ thể thao thư giãn dáng rộng, vẫn chỉnh tề, nếu thì chẳng ai đến để tập luyện.
Không phiền Minh Thiếu Diễm, Đường Đường tới khu dụng cụ bên trái, chuẩn thực hiện vài động tác giãn cơ.
Hai chú cháu mỗi một góc, ai phiền ai tập luyện một lát. Minh Thiếu Diễm bước xuống từ máy chạy bộ, vô thức về phía Đường Đường.
Đường Đường mặc một bộ đồ thoải mái, áo ngắn, nhưng lúc cô đang gập sang bên, cánh tay giơ cao khiến vạt áo kéo lên, để lộ một đoạn eo thon thả xinh .
Thực chẳng gì to tát, nhưng đây là cháu gái , Minh Thiếu Diễm lập tức khỏi phòng gym.
Đường Đường đang cúi thì thấy tiếng cửa mở mạnh. Ngẩng lên thì thấy Minh Thiếu Diễm vì ngoài.
Cô tưởng việc bận nên nghĩ ngợi nhiều. Kết quả hai phút , Minh Thiếu Diễm . Đường Đường định hỏi ngoài gì thì thẳng về phía cô, đưa tay nhét lòng cô một chiếc áo khoác thể thao:
"Đi, cái áo khác ."
Chương 21
Đây là... gì ? Đường Đường hình.
Cô cúi đầu kiểm tra quần áo của , ngắn cũng bó, chẳng hề gợi cảm hở hang. Đường Đường im lặng một lúc : "Con mặc bộ là mà..."
Minh Thiếu Diễm mặt cảm xúc nhét áo tay Đường Đường: "Sợ cô lạnh."
Bây giờ là tháng 11, nhiệt độ ở thành phố S vẫn duy trì ở mức gần 20 độ C. Tuy đến mức quá nóng nhưng tuyệt đối liên quan gì đến chữ "lạnh", hơn nữa đang vận động thế mà lạnh ?
Thấy Đường Đường vẫn nhúc nhích, Minh Thiếu Diễm dứt khoát giũ chiếc áo , khoác lên vai cô:
"Dạo cúm đang nghiêm trọng, mặc dày một chút kẻo cảm lạnh."
Đường Đường: ... Cô Minh Thiếu Diễm đang ăn mặc kín cổng cao tường, chiếc áo thể thao to sụ , dài gần che hết cả m.ô.n.g.
Thật sự đấy, chú thấy ấm là , con cần !
rốt cuộc cô cũng chẳng dám cởi . Đây dù cũng là đích Minh Thiếu Diễm khoác cho cô.
Đường Đường xỏ tay tay áo, kéo khóa lên, lưng về phía Minh Thiếu Diễm tiếp tục bài tập giãn cơ của .