"Tới đây!" Đường Đường quăng điện thoại sang một bên, theo chân Minh Thiếu Diễm bếp.
Vì dì Trình chuyện giữa hai , Đường Đường cũng dần bớt ngại ngùng, còn mỗi tối lén la lén lút mò sang phòng nữa.
Buổi tối khi tắm xong, hai cùng tựa đầu giường; Minh Thiếu Diễm sách còn Đường Đường xem kịch bản. Tuy gian yên tĩnh nhưng mang đến một cảm hứng khác biệt. Đường Đường vô cùng hài lòng với cuộc sống hiện tại, dù bình dị nhưng với một tâm hồn của kẻ sắp ba mươi như cô thì đây chính là kiểu cô thích nhất.
Thế nhưng qua hai ngày , Đường Đường đột nhiên phát hiện Minh Thiếu Diễm gì đó .
Thời gian tập gym mỗi ngày của Minh Thiếu Diễm vốn cố định, mà bỗng nhiên kéo dài thêm một tiếng so với bình thường, còn thêm nhiều bài tập cường độ cao khác.
Đường Đường lập tức nhớ đến mấy tấm ảnh trai cơ bắp cuồn cuộn thành từng tảng mà Mễ Việt gửi cho hôm nọ, bất giác rùng một cái.
Chú nhỏ nhà cô... rốt cuộc thế ?
Chương 98
Đường Đường lo lắng. Đường Đường sầu não.
Nghĩ đến mấy gã cơ bắp "cay mắt" , sang múi bụng quá khoa trương nhưng cảm giác chạm cực của Minh Thiếu Diễm, Đường Đường yên nữa.
Minh Thiếu Diễm bây giờ quá hảo , cần tăng cơ luyện tập cường độ cao gì nữa cả! Đường Đường thấy cần thiết chấn chỉnh quan điểm thẩm mỹ sai lệch của .
Đêm xuống, khi Minh Thiếu Diễm tập gym và tắm rửa xong xuôi lên giường, Đường Đường nhắm mắt ngủ say. Anh lặng lẽ cô lâu, ngón tay khẽ lướt qua gò má, vén lọn tóc rối vành tai cho cô, thu dọn kịch bản và điện thoại đầu giường để sang một bên mới tắt đèn.
Từ khi thực sự ở bên Đường Đường, những chuyện đây từng nghĩ tới nay cứ âm thầm len lỏi tâm trí . Minh Thiếu Diễm vốn là cực kỳ tự tin, từng nghĩ những cảm giác như bất an, lo lắng tự ti sẽ chẳng bao giờ xuất hiện .
giờ đây, thừa nhận rằng, cũng những cung bậc cảm xúc cơ bản .
Anh lớn hơn Đường Đường chín tuổi. Bây giờ cô mười chín, hai mươi tám, vẫn còn trẻ. khi cô hai mươi tám, ba mươi bảy . Lúc đó, lẽ đuôi mắt sẽ hằn lên những nếp nhăn, vóc dáng thể xộc xệch, cơ bắp dần lỏng lẻo. Anh sẽ thời gian bào mòn và dần mất sức hút đối với Đường Đường.
Mà Đường Đường khi vẫn còn quá trẻ trung, vẫn rạng ngời xinh .
Đôi khi thấy bất an vì môi trường xung quanh cô. Trong cái giới giải trí đầy rẫy cám dỗ , bao nhiêu con trẻ trung căng tràn nhựa sống, họ hoạt bát và thú vị hơn , trầm mặc nhạt nhẽo như . Đường Đường còn quá trẻ, thậm chí thể là còn quá nhỏ, liệu những sự sống rực rỡ thu hút cô hơn ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-cung-chieu-nu-phu-trong-long-ban-tay/chuong-233.html.]
Sự trưởng thành, chững chạc vốn là niềm tự tin của , giờ đây tình yêu dần biến chất thành sự già cỗi và tẻ nhạt.
Hôm đó vô tình thấy những tấm ảnh màn hình điện thoại của cô. Khoảnh khắc , thừa nhận chút lúng túng. Sau giây phút mất phương hướng ngắn ngủi, nhanh ch.óng định và đưa quyết định trong thời gian ngắn nhất.
Nếu Đường Đường thích, thì sẽ trở thành kiểu cô thích. Hy sinh chút ít vì yêu là chuyện thường tình, huống hồ đây cũng chẳng việc gì quá khó khăn.
Cả ngày vận động quá tải khiến mệt mỏi, nhưng may mắn mai là thứ Bảy, thể ngủ muộn hơn thường ngày nửa tiếng. Minh Thiếu Diễm thả lỏng cơ thể, xoay ôm cô bạn gái nhỏ đang ngủ say lòng. Hương thơm thanh khiết dễ chịu quanh quẩn nơi đầu mũi, mãn nguyện nhắm mắt .
Cơn buồn ngủ kéo đến, cho tới khi một bàn tay mềm mại an phận bắt đầu mơn trớn n.g.ự.c và vùng bụng, thậm chí còn ý định lấn xuống phía .
Minh Thiếu Diễm bừng tỉnh.
Ánh trăng lọt qua khe rèm cửa khép kín, hắt phòng một chút ánh sáng lờ mờ. Bàn tay hư hỏng chậm rãi vẽ một vòng tròn n.g.ự.c , theo đường rãnh cơ bụng từ từ di chuyển xuống .
Minh Thiếu Diễm hít một lạnh, chộp lấy bàn tay đang loạn của cô. "Làm gì đấy?"
Đường Đường chớp chớp mắt trong bóng tối, gì, nhưng ánh mắt như bảo: Anh thừa em đang gì mà.
Vừa hỏi xong Minh Thiếu Diễm cũng thấy hối hận. Anh giữ c.h.ặ.t t.a.y cô: "Ngoan, đừng quậy, ngủ em." "Không ngủ," Đường Đường nhích lên, thì thầm tai : "Chú nhỏ, mai là thứ Bảy..."
Mai là thứ Bảy, đồng nghĩa với việc đêm nay thể "quậy" cỡ nào cũng . Minh Thiếu Diễm vốn đang thấy mệt, nhưng trêu chọc thế thì cơn buồn ngủ sớm bay sạch sành sanh.
Bàn tay "tội ác" thả . Đêm tĩnh mịch phá vỡ bởi những tiếng rên rỉ nghẹn ngào vỡ vụn, mãi cho đến tận đêm khuya.
Trong bồn tắm đầy nước, Đường Đường rã rời sấp, sai bảo Minh Thiếu Diễm chạy vặt. Lúc , con gái là để chiều chuộng mà. Đường Đường uống nước, khoác áo ngủ xuống lầu rót nước phòng tắm.
Đường Đường gối đầu lên thành bồn tắm bằng đá cẩm thạch đen, làn da trắng đến lóa mắt. Cơ thể mệt lả đó mềm mại như xương, Minh Thiếu Diễm yêu c.h.ế.t dáng vẻ của cô.
Đường Đường hừ hừ than mỏi eo, khẽ một tiếng bước bồn tắm, đôi bàn tay mạnh mẽ xoa bóp lên vòng eo mảnh khảnh.
Xoa một hồi vị nó bắt đầu "đổi khác". Đến khi Đường Đường phản ứng thì cô gọn đùi , đôi tay bám víu yếu ớt vai . Cô cúi đầu, thấy những múi bụng đẽ của khi động tình thì căng cứng đầy quyến rũ, làn nước càng thêm gợi cảm. Không nhịn , cô đưa một tay xuống, chậm rãi đặt lên vùng bụng của .
Minh Thiếu Diễm khẽ "suýt" lên một tiếng. Tay Đường Đường khựng một chút, cả bàn tay áp hẳn lên đó.
"Chú nhỏ," Đường Đường đột nhiên lên tiếng, giọng vẫn còn chút khàn đục, "Có định tập cho cơ bắp to ?"