Phong Thiên Dương: "..."
Đù mợ, thằng nào bảo Đường Đường mà tẩy trang thì chắc chắn là qua đường Giáp hả? Còn mày nữa, một thằng đực rựa cao mét chín, thể bớt cái giọng điệu nũng nịu buồn nôn đó ?
Phong Thiên Dương lườm cháy mặt thằng bạn mét chín, chịu nổi nữa liền túm cổ áo lôi xệch nó sang một bên. Sau đó, đút hai tay túi quần, bày vẻ mặt mà tự cho là bảnh bao, quyến rũ nhất, mặt Đường Đường khẽ hắng giọng một cái:
"Cô tới lớp 12A9 đúng ?"
" dẫn cô ."
Đám em còn : "..."
Cả hội đồng loạt câm nín. Là bọn họ quá ngây thơ, cứ ngỡ Phong thiếu là một đại ca học đường lập trường, giới hạn.
Hóa , chẳng những mà còn là một con "cún nhan sắc" chính hiệu, còn là một con "cún l.i.ế.m" đầy vẻ màu, thể hiện mặt gái xinh mà cũng quên tạo dáng màu!
Đỉnh cao của sự "màu mè", thua , thua tập .
Đường Đường liếc thiếu niên vẻ như chẳng mấy tình nguyện , điều mà từ chối: "Không phiền bạn , bạn cứ chỉ đường cho là ."
Phong Thiên Dương ngờ từ chối. Chẳng lẽ do lúc nãy đủ trai?
"Xa lắm," cằm Phong Thiên Dương càng hếch lên cao hơn, hồi tưởng phong thái của công t.ử Vân Hải khi cùng em gái xem phim Cùng ngắm mưa băng, ngạo nghễ : "Cô tìm ."
Nói xong, liếc mắt sang đám em. Cả hội câm nín tòa nhà giảng đường cách đó đầy một trăm mét, đồng loạt gật đầu: " thế, khó tìm lắm, tìm nổi ."
Đường Đường: "..."
Đường Đường danh tiếng hiện tại của đáng ghét, nên việc họ chỉ đường cũng là bình thường. tình nguyện như thế, việc gì khó bản chứ.
Vì cho cả hai bên, Đường Đường sang cao kều mét chín trông vẻ hiền lành, dễ gần: "Thực sự phiền bạn , là... bạn học dẫn nhé?"
Mét chín: "Không vấn đề gì luôn!"
Phong Thiên Dương: "??? Cái quái gì thế ??"
Bình thường mấy đứa con gái trong trường mê cái vẻ của nhất, kể cả Đường Hân cũng thế, giờ chuyện chệch đường ray thế ?
Đường Đường , cũng chẳng rảnh để tìm hiểu. Cô là một trưởng thành với tâm hồn 25+, thực sự thể nào "cảm" nổi cái suy nghĩ của mấy nhóc tì .
Thế là cô từ chối Phong Thiên Dương như đó, dẫn đường đổi thành bạn mét chín hòa nhã dễ mến.
Phong Thiên Dương đả kích đến mức hình mất mười giây, đó phục ấm ức lủi thủi theo .
...
Một phút , Đường Đường cùng nhóm Phong Thiên Dương chân tòa nhà giảng đường. Nghĩ câu "xa lắm, tìm nổi " lúc nãy, Đường Đường im lặng đúng ba giây lời cảm ơn và tự lên lầu.
Tiếng chuông tan tiết vặn vang lên lúc . Phong Thiên Dương bóng lưng Đường Đường, chợt nhớ đến đám bạn cùng lớp đang hừng hực phẫn nộ của chị gái , vội vàng chen lên: " cũng ."
Đường Đường giật : Cái nhóc vẫn còn ở đây?
"Chúng học cùng lớp ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-cung-chieu-nu-phu-trong-long-ban-tay/chuong-23.html.]
"Lớp bên cạnh," Phong Thiên Dương thuận miệng dối.
"Ra ," Đường Đường gật đầu. Hóa là lớp bên cạnh, hèn gì cùng đường.
Mấy lên đến tầng năm, cô Lưu hóa còn nhanh chân hơn, lúc đang ở trong phòng nghỉ giáo viên, thấy Đường Đường liền vẫy tay bảo cô gần.
Đường Đường phòng nghỉ, khuôn mặt Phong Thiên Dương lập tức trở vẻ lạnh lùng như , nghênh ngang bước lớp 12A9 như chính lớp .
Giáo viên , học sinh trong lớp lập tức nháo nhào, từng đứa phấn khích chạy loạn xạ.
"Này , lát nữa đừng mở cửa nhé, nó gõ thế nào cũng mở!"
"Bụi phấn chuẩn xong ? Ít quá, cho thêm ."
"Xem mấy chữ thế nào?"
Phong Thiên Dương đầu thấy bảng đen là mấy chữ to đùng: ĐƯỜNG ĐƯỜNG TRƠ TRẼN, ĐƯỜNG ĐƯỜNG CÚT KHỎI THÀNH ĐẠI!
Mặt Phong Thiên Dương tối sầm , lao lên bục giảng xóa sạch bách còn một vết tích.
Cậu bạn xong định mắng, thấy là Phong Thiên Dương liền nuốt lời trong: "Phong thiếu, cái gì ?"
"Một thằng con trai mà bắt nạt một đứa con gái, rảnh quá ?"
"..." Cậu nam sinh đực mặt , chẳng giờ chơi tiết bàn bạc kỹ lưỡng ? Cậu theo bản năng về phía chỗ của Phong Khinh Dương: "Bọn chẳng là đòi công bằng cho Khinh Dương ?"
"Chị mượn các đòi công bằng chắc? Cậu là cái thá gì của chị mà đòi mặt ?"
"Thiên Dương," Đường Hân bước tới nắm lấy tay áo Phong Thiên Dương, giọng dịu dàng: "Mọi cũng vì yêu quý Khinh Dương nên mới kiềm chế thôi."
Phong Thiên Dương cúi đầu cái tay áo nắm c.h.ặ.t, lạnh lùng lên tiếng: "Tay dính bụi phấn kìa."
Đường Hân ngẩn : "Cái gì?"
" là tay dính đầy bụi phấn," Phong Thiên Dương lặp nữa, "Làm bẩn áo ."
Đường Hân cúi đầu, thấy ống tay áo Phong Thiên Dương vết ngón tay trắng trắng. Thực cũng chẳng gì to tát, nhưng hiểu giọng điệu của Phong Thiên Dương lúc khiến cô thấy sợ hãi.
Mặt Đường Hân tái , vội vàng buông tay áo , nhỏ giọng: "Xin ."
Phong Thiên Dương liếc đống bụi phấn tay Đường Hân, đang định thêm gì đó thì cửa lớp đẩy , cô Lưu : "Cả lớp, chúng cùng chào đón bạn học mới nhé."
Trong phút chốc, tất cả ánh mắt đều đồng loạt đổ dồn về phía lưng cô Lưu.
Đường Đường thản nhiên bước :
"Chào , là Đường Đường."
Ngôi hầu hết đều , nhưng cái giữa thường và ngôi ngoài đời thực chênh lệch bao nhiêu, chỉ những ai tận mắt chứng kiến mới quyền lên tiếng.
Mà Đường Đường là kiểu nhan sắc "h.a.c.k game" trong tiểu thuyết.
Cả lớp cô gái bục giảng trong bộ sơ mi quần jeans đơn giản, trong lòng chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: Thực sự đến mức ?