Đới Na cố tình hỏi thừa: "Tại ạ?"
"Một phần trăm."
Chỉ một con thốt từ miệng Minh Thiếu Diễm khiến Đới Na lập tức ngậm miệng. Vì để trở thành một trong những cổ đông của Thánh Ngự, Đới Na quyết tâm ôm c.h.ặ.t lấy đùi lớn của Minh Thiếu Diễm: "Vâng, em hiểu ."
Chẳng là bảo em đưa Tiểu Lâm chỗ khác, đừng kỳ đà cản mũi hai yêu đương ? Hiểu, em hiểu hết mà!
Tiểu Lâm suốt dọc đường cứ đấu tranh tư tưởng, chẳng lẽ cũng theo Đường Đường lên xe của Minh Đổng? Như cho lắm, cô dám, vả một cái bóng đèn sáng trưng thế ...
Kết quả đến sân bay, cô thấy Minh Đổng vẫn phong thái lạnh lùng như cũ bên chiếc Maybach, cùng với trợ lý Tiểu Trần của Đới Na cũng vội vã chạy tới.
Tiểu Lâm cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Cô yên tâm lo lắng Đường Đường lên xe của Minh Thiếu Diễm. Trước khi còn nhịn ngoái thêm một cái, đèn xe lóe lên, cô dường như thấy hai bóng đang quấn quýt lấy trong xe.
Sợ đến mức dám thêm nào nữa.
Nói là "quấn quýt" thì thật là đổ oan cho Đường Đường và Minh Thiếu Diễm , chỉ đơn giản là hôn một cái mà thôi.
Minh Thiếu Diễm nàng bận rộn cả ngày còn đáp chuyến bay về, trong lòng thực sự xót xa: "Mệt ?" Đây là đầu tiên trong đời Minh Thiếu Diễm tự tay thắt dây an cho khác.
"Mệt ạ." Đường Đường túm lấy cổ áo Minh Thiếu Diễm, đầu tựa lưng ghế: "Hôn một cái là hết mệt ngay."
Minh Thiếu Diễm khẽ trong bóng tối, một nụ hôn lành lạnh đặt xuống. Chỉ như chuồn chuồn lướt nước, in nhẹ lên khóe môi.
Rõ ràng từng những tiếp xúc mật hơn, nhưng Đường Đường vẫn một nụ hôn đơn thuần thế cho xao xuyến. Chỉ bởi vì đó là Minh Thiếu Diễm mà thôi.
Người đàn ông khi việc nghiêm túc quyến rũ, khi lái xe cũng mê . Tấm lưng thẳng tắp, đôi tay mạnh mẽ đặt vô lăng, những đường nét góc cạnh mà đẽ gương mặt Minh Thiếu Diễm ẩn hiện trong bóng tối, khiến trái tim nàng ngứa ngáy khôn nguôi.
Gần về đến nhà, trong khoang xe tối lờ mờ bỗng sáng lên một tia sáng, là điện thoại của Minh Thiếu Diễm.
Đường Đường theo bản năng liếc một cái, kết quả thấy tên gọi đến nhịn thêm cái nữa. Minh Thiếu Diễm vẫn phía , giọng điệu hờ hững: "Ai ?"
"Tưởng Dung."
"Không cần quản."
Đường Đường chớp chớp mắt: "Em ?"
Khóe môi Minh Thiếu Diễm dường như nhếch lên một chút: "Dĩ nhiên là ."
Tưởng Dung hiếm khi gọi cho Minh Thiếu Diễm giờ . Minh Thiếu Diễm hình như nghỉ ngơi muộn, nhưng hôm nay cô uống chút rượu, thật sự nhịn nên mới gọi. Cô từng nghĩ lẽ Minh Thiếu Diễm sẽ máy, nhưng tuyệt đối ngờ bắt máy là một phụ nữ.
Sắc mặt Tưởng Dung trắng bệch, gắt giọng: "Minh Thiếu Diễm !"
"Minh Đổng ?" Đường Đường liếc Minh Thiếu Diễm một cái: "Minh Đổng ngủ ."
Đầu dây bên bỗng nhiên im bặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-cung-chieu-nu-phu-trong-long-ban-tay/chuong-182.html.]
Ba giây , Tưởng Dung tức tối cúp máy. Đường Đường híp mắt Minh Thiếu Diễm: "Minh Đổng chắc để ý chứ?"
Minh Thiếu Diễm đỗ xe xong, xuống xe vòng qua mở cửa cho Đường Đường, bên ngoài hỏi nàng: "Đường tiểu thư để ý ?"
Đường Đường bước , từ phía ôm chầm lấy : "Tất nhiên là để ý ! Hồi đó vì cô Tưởng Dung mà em ăn giấm chua bao lâu đấy."
Minh Thiếu Diễm đột nhiên cúi , trong tiếng kêu khẽ kinh ngạc của Đường Đường, cõng nàng lưng. Đường Đường vội vàng vòng tay ôm lấy cổ .
Xung quanh tối mịt và yên tĩnh, Minh Thiếu Diễm cứ thế cõng Đường Đường về phía biệt thự. Đường Đường gối đầu lên vai : "Chú út."
"Ừ."
"Chú thích em ?"
"Thích."
"Ngoài em thì ?"
"Không ai cả." Giọng Minh Thiếu Diễm trầm thấp mà khẳng định: "Chỉ em."
Hai mươi tám năm, đầu tiên khiến rung động và yêu thương, chỉ duy nhất một . Chỉ nàng.
Chương 76
Đường Đường lưng Minh Thiếu Diễm, chút xuống. Được cõng thế , nàng cảm thấy vững chãi. Cánh tay quàng qua cổ , nàng thể ghé sát tai mà thì thầm.
Hôm nay Đường Đường mới phát hiện tai của Minh Thiếu Diễm hình như nhạy cảm. Nàng cố ý ghé sát tai chuyện, thở phả bên tai khiến Minh Thiếu Diễm tự chủ mà nghiêng mặt .
Đường Đường lấn tới, nghiêng đầu c.ắ.n nhẹ lên vành tai một cái. Tay Minh Thiếu Diễm run lên, suýt chút nữa thì rơi Đường Đường xuống. May mà nàng nhanh trí, hai tay ôm càng c.h.ặ.t hơn, thở nóng hổi phả cái tai đặc biệt nhạy cảm của :
"Chú út, hai mươi tám năm chú từng thích ai khác, chú từng... chạm ai ?"
Minh Thiếu Diễm: "..."
Câu hỏi thực sự hóc b.úa. Câu trả lời Đường Đường chắc chắn là , mà đó cũng là sự thật, quả thực là từng. chẳng khác nào thừa nhận rằng hai mươi tám tuổi mà vẫn còn là "trai tân".
Cái cô nhóc rõ ràng là cố ý.
"Rốt cuộc là nào..."
"Không ."
Đường Đường khúc khích, nhưng kịp xong Minh Thiếu Diễm buông tay thả xuống. Lại một tiếng kêu khẽ, Minh Thiếu Diễm xoay nàng , bế bổng lên.
Đường Đường nâng lên, đôi chân thon dài quấn c.h.ặ.t lấy thắt lưng . Vừa ngước mắt lên chạm đôi đồng t.ử đen thẫm như mực đang trào dâng cảm xúc kìm nén của Minh Thiếu Diễm. Tim nàng đập thình thịch, theo bản năng gọi một tiếng: "Chú út..."
Nụ hôn của "chú út" mãnh liệt rơi xuống.
Biệt thự của Minh Thiếu Diễm là căn độc lập view hướng thủy. Từ bãi đỗ xe đến biệt thự một đoạn đường dài với cảnh trí khá . Ánh trăng nhàn nhạt phản chiếu mặt nước xung quanh lấp lánh. Đường Đường bên thành bể phun nước lành lạnh, Minh Thiếu Diễm hôn lâu. Hôn sâu đến mức nàng thậm chí chống đỡ thế nào.