Tiểu Lâm nghĩ bụng, là cứ đợi Đường Đường xong mới để cô gọi .
Đáng tiếc là phim trời mưa thực sự hề dễ dàng, độ khó tăng lên gấp bội so với bình thường, đạo diễn cảm thấy cảnh đang phom nên nhất quyết dừng. Minh Thiếu Diễm gọi một cuộc thông, lát gọi cuộc thứ hai, trợ lý vẫn dám . Đến khi cuộc thứ ba gọi tới, Tiểu Lâm đang đắn đo nên bắt máy , thì mới thấy đây của Đường Đường.
Lúc cô mới luống cuống lôi điện thoại của chính . Khỏi , sếp tổng tìm thấy Đường Đường nên gọi thẳng máy cô .
Lúc hơn mười một giờ đêm, Minh Thiếu Diễm thức khuya ngủ chỉ để chờ tra điểm thi đại học cho Đường Đường. Hôm qua cô hôm thể đêm, còn dùng giọng điệu nũng nịu bảo: "Thế thì đành phiền chú Út ạ."
hôm nay xem dự báo thời tiết ở thành phố B, thấy mưa lớn bắt đầu từ buổi tối, Minh Thiếu Diễm vốn tưởng rằng cảnh đêm chắc chắn sẽ hủy, khi Đường Đường tự tra điểm . Kết quả là chằm chằm bảng điểm gần mười phút, ngay cả Dana cũng gọi điện xác nhận với , mà phía Đường Đường vẫn phản ứng gì.
Minh Thiếu Diễm bấy giờ mới cảm thấy , bèn gọi điện cho cô. Gọi máy cô , cuối cùng liên lạc với trợ lý mới Đường Đường lúc vẫn đang ở phim trường.
Minh Thiếu Diễm yên tâm dùng máy tính bảng xác nhận nữa, lúc thành phố B đang mưa bão to, nhiệt độ xuống mười độ: "Bây giờ mà vẫn ?"
"Dạ ạ," Tiểu Lâm đối diện với Minh Thiếu Diễm thì vô cùng thật thà, "Đạo diễn bảo khó lắm mới đợi trời mưa, hôm nay tranh thủ cho xong."
Minh Thiếu Diễm: "..." "Quay bao lâu ?" "Gần hai tiếng ạ," Tiểu Lâm , "Lúc nào mưa ngớt thì nghỉ, mưa to tiếp."
Minh Thiếu Diễm thực sự kìm mà c.h.ử.i thề. Đang định gì đó thì từ đầu dây bên vang lên một hồi tạp âm, đó giọng quen thuộc của Đường Đường lọt ống : "Nhanh, nhanh lên, lạnh c.h.ế.t em ."
Qua điện thoại, Minh Thiếu Diễm dường như thể cảm nhận Đường Đường đang lạnh đến mức răng môi đ.á.n.h lập cập. Tiểu Lâm vội vàng giúp cô quấn c.h.ặ.t áo khoác, đưa chiếc điện thoại ngắt kết nối cho cô: "Của Chủ tịch Minh ạ."
Mắt Đường Đường sáng lên, cô cầm lấy điện thoại, giọng lộ rõ vẻ vui mừng: "Sao chú vẫn ngủ thế?" Cô thời gian, "Đã quá mười hai giờ ."
Minh Thiếu Diễm thực sự xót xa. "Hôm nay đến mấy giờ?" "Dạ... chắc còn hơn hai tiếng nữa." "... Mai mấy giờ bắt đầu?" "Dạ... tám giờ."
Tám giờ bắt đầu , nghĩa là sáu giờ dậy để chuẩn , trang điểm, nhưng Đường Đường dám thật. Cô cảm nhận luồng "áp suất thấp" từ đầu dây bên , giọng bất giác càng trở nên mềm mỏng hơn: "Đây là công việc mà chú, vói cả ngày nào cũng muộn thế ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-cung-chieu-nu-phu-trong-long-ban-tay/chuong-176.html.]
Hơn nữa cô còn trẻ mà. Ngược là Minh Thiếu Diễm, Đường Đường chân thành khuyên : "Chú mau ngủ , nếu mai đau đầu đấy." "Không điểm thi ?"
Điểm thi. Điểm gì cơ? Đường Đường ngẩn một hồi đột nhiên phản ứng . !!! ĐIỂM THI ĐẠI HỌC !!!
Hôm nay là ngày 25, tối qua cô còn nhờ Minh Thiếu Diễm tra điểm hộ, bảo một luôn ngủ đúng mười một giờ như mà giờ vẫn thức. kịp cảm động nữa, Đường Đường hiện tại lo lắng, cô rón rén hỏi : "Có 500 chú..."
"Chỉ chút chí khí thế thôi ?" Lẽ nào cô còn thể mơ cao hơn? "Vậy, 550 ạ..." Minh Thiếu Diễm trêu cô nữa: "Thiếu một điểm..." "549 ạ?" "Thiếu một điểm là tròn 600."
Đường Đường: "!!!!!" 599 điểm!
Kiếp cô chỉ thi hơn 560, cô nhớ rõ là 567 điểm. Kết quả cao hơn hẳn ? Trời ơi trời ơi, tại nhỉ? Hình như hồi lớp 12 kiếp cô mải đóng phim nên thực sự bận, còn cô dốc sức học tập suốt hơn nửa năm trời.
Sau khi cúp máy, Đường Đường như tiêm m.á.u gà, đang mà thấy buồn ngủ giờ thì tỉnh táo hẳn. Đạo diễn lờ mờ đoán chuyện gì, liền hỏi cô điểm . Việc Đường Đường đạt điểm cao ngất ngưởng 599 khiến Mễ Việt và hội "học tra" câm nín.
Thế là cả đoàn phim bỗng dưng hưng phấn hẳn lên, đội mưa việc thêm nửa đêm. Hôm , điểm 599 của Đường Đường trực tiếp bùng nổ Weibo, nhưng nhân vật chính là cô, vì dầm mưa cả đêm mà sốt cao lên tới 39 độ.
Cô đưa bệnh viện trong tình trạng mê man, lúc tỉnh thì về tới khách sạn, bên cạnh là một "niềm vui bất ngờ" ngoài sức tưởng tượng. Minh Thiếu Diễm đang ghế cạnh giường sách. Đường Đường thò tay khỏi chăn, khẽ kéo ống quần của .
Người kéo quần giây tiếp theo xuống cạnh giường, bàn tay ấm áp đặt lên trán cô, thấy hạ sốt: "Còn khó chịu ?" Thực đầu vẫn còn váng vất, Đường Đường lắc đầu: "Không khó chịu, chỉ thấy mệt ạ." "Mệt thì ngủ tiếp ."
là ngủ tiếp, nhưng Đường Đường nắm c.h.ặ.t lấy tay Minh Thiếu Diễm, nhỏ giọng : "Ngủ một thích, cháu thể xin phép chú 'ngủ cùng' ?"
Chương 073
Thiếu nữ đang bệnh, gương mặt vốn trắng trẻo giờ đây càng thêm xanh xao, nhưng do cơn sốt mà đôi môi vốn hồng hào lúc trông càng thêm đỏ mọng. Khi cô chằm chằm , trong đôi mắt màu nâu nhạt chỉ in bóng hình duy nhất. Trên mu bàn tay đang nắm lấy áo vẫn còn để dấu kim tiêm nhỏ khi truyền dịch.
Khoảnh khắc , trong lòng Minh Thiếu Diễm chỉ duy nhất một ý nghĩ: cả đời cũng bất kỳ ai khác ngoài thấy bộ dạng của Đường Đường.
Dù trong phòng nhiệt độ thấp, Minh Thiếu Diễm vẫn mặc bộ âu phục chỉnh tề chút nếp nhăn. Anh vòng sang phía bên giường, cởi áo khoác âu phục, lật chăn . Đợi cơ thể dần ấm lên một chút, mới vươn tay kéo Đường Đường – vẫn đang ngẩn ngơ – lòng.