[Xuyên Không - Trọng Sinh] Cưng Chiều Nữ Phụ Trong Lòng Bàn Tay - Chương 160

Cập nhật lúc: 2026-01-02 08:45:11
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chú đừng dọa cháu, cháu đây dạng .

“Hì hì, bác khéo đùa quá.”

“Cháu đùa . Lúc bác sĩ Trần nhiều lý do cháu thể ở bên chú Út, nhưng dường như bác quên mất điểm quan trọng nhất.”

Trong lòng bác sĩ Trần dâng lên một dự cảm chẳng lành: “... Lý do gì?”

“Tất nhiên là vì chú Út căn bản thích cháu . Chỉ cần chú thích cháu, cháu gì cũng vô dụng, tình cảm thể cưỡng cầu. Thế nhưng bác dường như nhắc tới điều .”

Bác sĩ Trần: “...”

“Vậy nên bác sĩ Trần , khi cháu tỏ tình, bác điều trị cho chú Út bao lâu ?”

Bác sĩ Trần: “...”

chẳng lời nào nữa.

Là một bác sĩ tố chất chuyên môn cao, nhưng lúc bác sĩ Trần chỉ c.h.ử.i thề. Đây mà là chỉ thông minh và khả năng thấu thị của một đứa trẻ mười tám tuổi nên ? Ông chú hai mươi tám tuổi của cháu cửa luôn! Giờ thì tin sái cổ chuyện hai chú cháu ruột . Về khoản , Minh Thiếu Diễm và Đường Đường đúng là một trời một vực.

“Ba tháng.” Bác sĩ Trần cuối cùng cũng uể oải đầu hàng.

Đã... ba tháng ?

Đường Đường sững sờ. Sau cơn kinh ngạc, đó là một nỗi xót xa âm ỉ. Minh Thiếu Diễm là trầm mặc nhất thế gian, những chuyện dù nghẹn c.h.ế.t trong lòng cũng tuyệt đối . Tâm trí đè nén đến mức nào mới khiến buộc tìm đến bác sĩ tâm lý?

Thậm chí ngay cả khi cô trực tiếp với rằng cô thích , vẫn cố nhịn cho bằng . Sao thể đến thế, mà cũng thể bướng bỉnh đến cơ chứ?

Bác sĩ Trần giờ lộ tẩy nên cũng chẳng còn gì kiêng dè, ông thở dài với Đường Đường: “Minh luôn nghĩ cho cháu thôi, dù cháu còn trẻ, sợ cháu sẽ hối hận.”

Cháu đáng tin tưởng đến thế ?

“Minh thực vẫn luôn vất vả.”

Cháu mà, nhưng tại để bản vất vả như ? Ích kỷ một chút ?

“Bác sĩ Trần,” Đường Đường , “Về việc cháu chuyện , bác thể đừng cho chú ạ?”

“... Chú .”

“Cảm ơn bác sĩ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-cung-chieu-nu-phu-trong-long-ban-tay/chuong-160.html.]

Sau khi cúp máy, bác sĩ Trần thẫn thờ một lúc lâu mới bấm gọi cho Minh Thiếu Diễm.

“Chủ tịch Minh,” Bác sĩ Trần cân nhắc mở lời, “Đường tiểu thư gọi điện cho , hỏi thăm một việc.”

Ánh mắt Minh Thiếu Diễm đanh , im lặng một lát hỏi: “Con bé gì?”

“Điều thể tiết lộ, nhưng vài lời thấy cần thiết với ngài.”

“Anh .”

“Ngài luôn miệng bảo Đường tiểu thư còn quá nhỏ nên thể chịu trách nhiệm cho tình cảm hiện tại, lo lắng sẽ hối hận. Về điểm , thực Đường tiểu thư hề thiếu chín chắn như ngài tưởng. Cô phân biệt rõ thích gì, thích gì, thậm chí kế hoạch chi tiết cho cuộc sống tương lai. Khi giao tiếp với cô , thường xuyên quên mất cô thực chất chỉ là một cô bé mười tám tuổi.”

Minh Thiếu Diễm nhíu mày. Đường Đường rốt cuộc gì mà bác sĩ Trần đổi thái độ như ?

“Thay vì cứ đoán Đường tiểu thư đang nghĩ gì, đề nghị ngài nên thực sự thử tìm hiểu cô , hiểu những suy nghĩ của cô . Có lẽ cô đang xử lý đoạn tình cảm một cách nghiêm túc chứ mơ hồ trêu đùa với ngài. Tuy rằng đây là một kiểu quan tâm của ngài dành cho cô , nhưng đối với Đường tiểu thư mà , đó chẳng khác nào một sự tin tưởng.”

Minh Thiếu Diễm sững sờ. Anh bao giờ nghĩ đến điều . khi bác sĩ Trần , tìm lý do để phản bác. Tại nhất định chịu tin cô chứ?

“Chủ tịch Minh, Đường tiểu thư mới mười tám tuổi, nhưng một cô gái mười tám tuổi thu hút ánh của ngài, chứng tỏ bản đủ điểm để ngài yêu thích. Nói một câu khó , cho dù ngài tin Đường tiểu thư thì cũng nên tin mắt của chính . Cô ngài thích, đủ sức khiến ngài rung động, chẳng lẽ đáng để ngài tin tưởng ? Giả định của ngài đều dựa việc cô còn nhỏ, phân biệt yêu đương và sẽ hối hận. nếu cô phân biệt cũng hối hận thì ? Lúc đó ngài sẽ mất những gì, nghĩ cần thêm nữa.”

Anh sẽ mất những gì, đương nhiên là rõ nhất. Sống gần hai mươi tám năm đời, rung động duy nhất, lẽ là đầu tiên, mà cũng thể là cuối cùng.

bác sĩ , quên mất điểm quan trọng nhất , chúng là chú cháu.”

Bác sĩ Trần ngẩn : “ Đường tiểu thư bảo cô và ngài thực chẳng quan hệ huyết thống gì cả.”

cũng tại con bé khẳng định chắc nịch như thế, nhưng năm xưa chính tay bảo lấy mẫu m.á.u của con bé, kết quả giám định là quan hệ.”

Bác sĩ Trần: “...”

“Cho nên mới con bé còn trẻ, trẻ đến mức ngông cuồng tới nỗi vì tình cảm mà ngay cả mối quan hệ cũng thèm thừa nhận.”

Làm thể to gan đến thế? Làm thể chút cố kỵ như thế?

Thế gian sự ác ý dành cho con gái luôn lớn hơn đàn ông. Nếu họ thực sự ở bên , lẽ sẽ chẳng ai , nhưng còn Đường Đường thì ? Cô thậm chí còn là một nghệ sĩ.

Minh Thiếu Diễm cuối cùng bắt đầu tin tình cảm của Đường Đường, nhưng thích thì chứ? Huyết thống mãi mãi là một vực thẳm ngăn cách giữa hai . Anh bước qua , mà Đường Đường cũng chẳng thể bước sang.

Chương 066

Đường Đường đến đoàn phim sớm hơn một ngày khiến đạo diễn vô cùng vui mừng, dù lúc ông đang bận rộn cảnh của những khác. Vì vướng kỳ thi đại học nên Đường Đường tham gia tiệc khai máy. Lúc đó, buổi lễ do nam chính, nam thứ và nữ thứ cùng thực hiện, và đoàn phim cũng chính thức khởi từ hai ngày .

Loading...