Đường Đường khẽ nhíu mày.
Bình thường cô tự gọi "chú Út" thì chẳng thấy , thế nào mà từ miệng Phong Thiên Dương thốt hai chữ "chú Minh" thấy kỳ cục đến thế. Hai chữ "chú bác" vốn để gọi những tuổi, mà Minh Thiếu Diễm năm nay mới hai mươi tám — , là hai mươi bảy chứ.
Chào tạm biệt bước lên xe, chờ xe khởi động, cô tò mò hỏi: “Chú Út, hôm nay chú tan sớm thế ạ?”
“Chín giờ tối nay chú bay sang Mỹ,” Minh Thiếu Diễm giải thích, “Về nhà lấy chút đồ.”
Đường Đường ngẩn : “Đi công tác ạ?”
“Ừ.”
“Ồ,” Đường Đường gật đầu, một lát hỏi, “Đi mấy ngày ạ?”
“Năm ngày.”
Bác Lý cầm lái, trong lòng thấy kỳ lạ tả xiết. Có món đồ gì quan trọng đến mức đích về nhà một chuyến? Cho dù thật sự để quên đồ gấp, cứ bảo Jason chạy về lấy là . Vậy mà Minh Thiếu Diễm nhất định tự vòng một chuyến, sẵn tiện đón Đường tiểu thư về nhà.
Bác Lý thấy lạ, nhưng bác Lý cũng chẳng dám hỏi.
Vừa về đến nhà, Minh Thiếu Diễm lên lầu một lát xuống ngay. Trước lúc rời , còn dặn dò: “Hai ngày tới ăn đồ lạnh, đụng nước lạnh, buổi tối cũng đừng thức khuya mà hãy nghỉ ngơi sớm. Nếu thấy khỏe thì cứ bảo Dana xin phép cho nghỉ ở nhà.”
Bác Lý một bên, vị sếp vốn dĩ chẳng bao giờ thừa một chữ nay biến thành "bà già" lẩm bẩm, thật sự vẫn thể thích nghi nổi. Trái là dì Trình, từ hồi Đường Đường tham gia chương trình “Chuyến du lịch rực rỡ” chứng kiến thuộc tính “ cha hiền” của Minh Thiếu Diễm, nên mặt mày vẫn vô cùng bình thản.
Minh Thiếu Diễm gì, Đường Đường đều ngoan ngoãn hết.
Cô cảm thấy chút lạ lùng. Minh Thiếu Diễm lải nhải một tràng, cô những chẳng thấy phiền mà còn sẵn lòng lắng . Cô vẫn luôn sống kiêu hãnh như một phụ nữ độc lập, nhưng từ khi trở thành Đường Đường và quen Minh Thiếu Diễm, lẽ vì quen cháu gái nên giờ đây cô thấy tự nhiên, thậm chí chút thích thú khi lời .
Đường Đường tự nhủ bây giờ cứ như một cô vợ nhỏ — , ngay cả vợ nhỏ cũng chẳng bằng.
Trời ạ, mất trí ?
Đường Đường lắc lắc đầu, xua tan những ý nghĩ hỗn loạn trong tâm trí. Buổi tối định sách thêm một lát, bỗng nhớ tới lời Minh Thiếu Diễm dặn thức khuya, cô đấu tranh tư tưởng đúng năm giây dứt khoát vứt sách sang một bên, tắm ngủ.
Minh Thiếu Diễm sang Mỹ xử lý công việc, bận xong cũng sẽ nhắn tin cho cô, nhưng đa tin nhắn đều là hỏi cô chú ý sức khỏe .
[Thức khuya ?] [Ngủ ?] [Có ăn uống linh tinh ?]
Ba ngày trôi qua, kỳ kinh nguyệt của Đường Đường sắp kết thúc mà Minh Thiếu Diễm vẫn còn hỏi cô thấy khó chịu . Cô dùng đũa chọc chọc bát cơm mặt, lòng chút lơ đãng.
Mãi cho đến khi Đổng Ngọc đột nhiên lên tiếng: “Đường , hôm nọ đến đón bạn là chú của bạn thật ?”
“Hả,” Đường Đường ngẩng đầu, chậm nửa nhịp mới gật đầu, “ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-cung-chieu-nu-phu-trong-long-ban-tay/chuong-148.html.]
“Đẹp trai quá mất! Mình cứ tưởng chú bạn ba bốn mươi tuổi cơ, ngờ trẻ thế.”
Đường Đường gật đầu. là trẻ, và tất nhiên, cũng trai.
Phong Thiên Dương cau mày, hỏi Đổng Ngọc: “Cậu thấy sợ ?”
“Sợ gì?”
“Thần thái ! Đáng sợ cực kỳ. Mỗi thấy chú Út của Đường Đường là thấy cả cứng đờ. Chỉ cần chú Minh liếc mắt một cái là quỳ xuống luôn, quá là hung dữ. Đường Đường, ngày nào bạn cũng đối mặt với chú mà sợ ?”
Chẳng sợ chút nào.
Đường Đường lắc đầu: “Chú Út của thì vẻ dữ thôi, chứ thật chẳng dữ tí nào .”
Anh lắm mà.
Phong Thiên Dương chẳng tin chút nào. Dù là Minh Thiếu Diễm mà thấy là Minh Thiếu Diễm trong lời kể của khác, đều vô cùng đáng sợ: “Mình nhiều ai thấy chú bạn bao giờ, lúc chú nổi giận mắng thì cứ gọi là hồn xiêu phách lạc. Trước cô minh tinh định quyến rũ chú bạn, mắng đến phát ngay tại chỗ, chẳng nể nang mặt mũi tí nào. Dù cũng là phụ nữ mà chú chẳng thương hoa tiếc ngọc gì cả...”
Đường Đường nhíu mày: “Mấy hạng phụ nữ dùng thủ đoạn tà môn ngoại đạo để tiến thì gì mà thương hoa tiếc ngọc? Vả , chú Út của bao giờ mắng .”
Minh Thiếu Diễm thực sự mắng , nhất là với hạng lọt nổi mắt xanh của thì càng đáng để mở miệng. Dana từng , Minh Thiếu Diễm căn bản cần lên tiếng, chỉ một ánh mắt thôi cũng đủ khiến c.h.ế.t khiếp , việc gì dùng đến lời mắng nhiếc. Mắng phù hợp với hình tượng "tổng tài bá đạo" của .
Sao đ.á.n.h giá về Minh Thiếu Diễm như chứ, là thế mà.
Nói xong, Đường Đường nhịn mà bổ sung thêm: “Chú Út cũng chứ, gặp chuyện vui chú vẫn mà. Tết về nhà, thấy chú vui. Chú còn chu đáo, đáng tin cậy, ngay cả...”
Ngay cả việc kỳ kinh nguyệt của là ngày nào chú cũng nhớ rõ. Tim Đường Đường bỗng đập lệch một nhịp, cô nuốt ngược câu đó trong cổ họng.
Câu cuối cùng Đường Đường , nhưng đám bạn cùng đều im lặng, những im lặng mà còn cô chằm chằm.
“Sao thế?” Cô thắc mắc.
Một hồi lâu , Đổng Ngọc mới “chậc” một tiếng: “Đường , bạn và chú Út thực sự sống chung hòa hợp nhỉ.”
“ .”
“Hì hì, thật tụi cứ lo mãi. Cái đó... bạn mới về , tụi cứ lo chú Út đối xử với bạn , giờ thì yên tâm ...”
Mọi chuyển sang chuyện khác. Nhóm Phong Thiên Dương ăn xong rời , Đường Đường đồng hồ, mười hai giờ năm mươi phút.
Bên San Francisco bây giờ là mười giờ đêm, chắc Minh Thiếu Diễm cũng bận xong sắp nghỉ ngơi . Trước khi ngủ thường sẽ nhắn tin cho cô...
Tính ba ngày . Đường Đường rũ mi mắt.
Lát xung quanh trở nên yên tĩnh. Đổng Ngọc tuy tính tình bộp chộp nhưng thực chất là một cô gái tinh tế. Nhìn Đường Đường ăn cơm một cách lơ đãng, thỉnh thoảng điện thoại, dáng vẻ chẳng khác nào một cô gái đang yêu, cứ thấp thỏm mong chờ trong nỗi mơ hồ. Cuối cùng, cô bạn nhịn mà...