XUYÊN KHÔNG TRỞ THÀNH TÊN QUÈ ĂN BÁM - Chương 62
Cập nhật lúc: 2025-04-02 07:10:03
Lượt xem: 6
Hai người cùng nhau đi chọn quà tặng mừng cưới cho con trai cả nhà họ Tần. Ví dụ như chăn đệm, bộ đồ ăn,… vân vân.
Nhưng Tần Tiểu Mãn nghĩ hình như anh trai cả của cậu chưa có ý định phân gia nên tặng chăn đệm hay bộ đồ ăn có vẻ không thích hợp.
Nhưng khi nhà người khác cưới mà một mình cậu lại mang đồ riêng đến cũng không hay lắm, ít nhất phải tự sắm một món đồ gì đó cho đôi vợ chồng son.
“Chăn đệm có khả năng là được cô cậu nhà Tứ thúc tặng rồi.” “Vậy chàng định tặng gì?”
Tần Tiểu Mãn nhất thời khó xử.
Đỗ Hành bảo: “Nàng dâu này mới gả về đây, lần đầu tiên đến nhà chồng mới, trong lòng chắc chắn sẽ có chút sợ hãi và bỡ ngỡ. Mua đồ rồi tặng nàng ấy sao cho đúng ý, như vậy cô ấy sẽ hiểu được rằng cùng thế hệ nhà họ Tần đều tốt tính.”
Tần Tiểu Mãn vỗ đùi nói: “Vẫn là chàng nghĩ chu đáo.”
Hai người liền đến cửa hàng vải, mua bốn miếng vải tốt, hai miếng màu sắc tươi sáng dành cho nam, hai miếng màu sắc nền nhã hơn dành cho nữ.
Ngoài ra, họ còn đặt mua một chiếc gương lược, bên trong có kèm theo một số đồ trang điểm dành cho phụ nữ.
Tần Tiểu Mãn chưa từng sử dụng gương lược, cậu chưa từng thấy thứ này, mặc dù Tần Tiểu Trúc có một chiếc.
Cậu lật xem một lúc, thấy có nhiều loại gương lược như lược gỗ, dây cột tóc, trâm gỗ,…và còn có mấy hộp son phấn.
Dù gì thì bốn miếng vải tốt và một chiếc gương lược cũng tốn gần 400 đồng.
Đỗ Hành tính toán, tuy chưa đủ trả nợ từ hồi hai người họ nừng tiệc, nhưng hai người biểu huynh đệ kia cũng ba đứa con, sau này cưới vợ chắc chắn cũng phải mừng.
Tính đi tính lại thì đưa vậy là ổn rồi.
Kiếm được mấy chục đồng nhưng lại tiêu hết mấy trăm đồng, Tần Tiểu Mãn không muốn mua thịt để làm hoành thánh nữa.
Cậu định mấy ngày này sẽ ăn uống tiết kiệm để đến lúc đãi tiệc sẽ đỡ thèm hơn.
Trưa đó, hai người mua hai chiếc bánh lớn, vừa lái xe bò ra khỏi thành vừa ăn trưa.
“Để ta đánh xe nhé, đệ hét to cả buổi sáng rồi, đệ thấy xanh xao đi rồi.”
Tần Tiểu Mãn kéo dây dắt trâu, nhìn thấy cả hai tay Đỗ Hành đều tê cóng nên cậu nghĩ chắc Đỗ Hành muốn đánh xe lắm rồi.
Thực ra cậu cũng thấy loại việc thô thiển này không cần Đỗ Hành phải làm, nhưng nếu Đỗ Hành muốn, cậu cũng không cản.
Vì thế, cậu và Đỗ Hành đổi chỗ cho nhau.
Đỗ Hành nắm dây cương, lập tức cảm nhận được một sức mạnh kéo mạnh lao về phía trước, hắn vội vã buộc chặt sợi dây thừng hơn vì sợ trâu sẽ giật đứt dây cương và chạy mất.
Không ngờ chú trâu to mạnh kia không hề nhúc nhích.
Hắn thuận tay cầm lấy cành trúc bên cạnh đánh nhẹ vào m.ô.n.g con trâu, nhưng nó vẫn đứng yên không nhúc nhích.
“Có phải nó đói rồi không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tro-thanh-ten-que-an-bam/chuong-62.html.]
Tần Tiểu Mãn nhìn Đỗ Hành bối rối lại buồn cười.
“Chàng đánh nhẹ như vậy thì nó đâu có biết là chàng muốn nó đi chứ!”
Đỗ Hành đỏ mặt, thế là hắn giơ cây roi tre lên quất mạnh một cái, rồi từ miệng con trâu phát ra một tiếng “mu”, con trâu vung đuôi, dang chân, rồi chạy ào về phía trước.
Hắn bị sức mạnh của con trâu giật lùi về phía sau một bước, may mà có vòng eo ngăn lại nên không bị ngã xuống khỏi xe kéo.
Tần Tiểu Mãn vừa cười vừa nói: “Nhìn xem đi, trâu đâu có nghe lời chàng.”
Đỗ Hành thấy Tiểu Mãn cười đến mức ngã trước ngã sau, hắn đưa tay che miệng Tiểu Mãn: “Không được cười.”
Lòng bàn tay chạm vào một sự mềm mại, cảm giác tê dại lan tỏa khắp người, hắn giật mình rồi vội vàng dịch mắt đi chỗ khác, không dám nhìn Tiểu Mãn.
“Có đau không?”
Tần Tiểu Mãn thấy Đỗ Hành không nhúc nhích, còn quay đầu làm ngơ với cậu thì cậu vội kéo tay Đỗ Hành ra nhìn.
Trên lòng bàn tay hắn có một vết răng hằn sâu, làn da trắng nõn hơi ửng hồng. Cậu vội vàng vuốt ve bàn tay Đỗ Hành.
“Ta chỉ cắn nhẹ thôi, mà da chàng sao lại mỏng thế này, trước kia dùng sức bóp mạnh cũng đâu có thấy thô ráp đâu.”
Tần Tiểu Mãn thì thầm nửa ngày trời nhưng Đỗ Hành không nghe thấy một chữ nào.
Đến tận khi nghe giọng nói mềm mại của Tiểu Mãn, giọng nói nhỏ nhẹ hỏi hắn rằng: “Giận à?”
Đỗ Hành l.i.ế.m môi dưới một cách vô thức: “Ừ.” “Ta nói đùa tí thôi mà, đừng giận nhé.”
Tần Tiểu Mãn ôm tay Đỗ Hành vào lòng mình, dịu dàng dỗ dành Đỗ Hành. Đỗ Hành mới nói: “Thế thì đệ dạy ta đánh xe, ta sẽ không giận nữa.”
“Được thôi, chàng cũng được đấy. Con trâu này rất ngoan ngoãn, dễ đánh lắm, chỉ là không như ngựa hay la hung dữ thôi, đừng sợ, cứ mạnh tay đánh là được.”
Hai người đánh xe trâu, cọ xát trên đường mất một lúc lâu, đến lúc mặt trời sắp lặn, Đỗ Hành cũng có thể tự đánh xe trâu một mình.
Hắn rất vui mừng, có một chút cảm giác thành tựu, hắn kéo dây cương nói với Tần Tiểu Mãn: “Bây giờ ta đã hiểu tính tình của con trâu rồi, sau vụ thu hoạch, ta cũng có thể xuống đồng cày bừa.”
Tần Tiểu Mãn dựa vào thân xe kéo, không nói gì.
Đỗ Hành không thấy vẻ hốt hoảng của Tần Tiểu Mãn, hắn còn tưởng Tiểu Mãn tự hào về mình.
“Sao thế?”
Đỗ Hành duỗi tay nhẹ nhàng chọc vào eo Tần Tiểu Mãn: “Ta đánh xe có tốt không?”
“Tốt, chàng học nửa tiếng là có thể đánh xe rồi, tốt lắm.”
Hai người cười nói về đến nhà, thời gian cũng không còn sớm nữa.
Họ dỡ hàng, Đỗ Hành mang số măng bán còn lại đi chế biến. Măng hôm qua hắn đặt trên bếp hấp giờ đã mềm và thoát hết hơi nước, chỉ cần đem đi phơi nắng thêm hai, ba ngày là có thể cất đi được.
Hôm nay, khi đi qua tiệm tạp hóa nhỏ, Đỗ Hành có hỏi giá, hiện tại măng khô được bán với giá sáu, bảy đồng một cân, đến lúc đó hắn có thể mang măng khô đi bán.
Buổi tối, Đỗ Hành xào một đĩa măng xuân, dù không có thịt nhưng rau xào cũng đủ làm người ăn hết mấy bát cơm.