XUYÊN KHÔNG TRỞ THÀNH TÊN QUÈ ĂN BÁM - Chương 60

Cập nhật lúc: 2025-04-02 07:09:29
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuy người trước mắt chỉ mặc áo vải thô, tay áo còn có miếng vá lớn, nhưng dáng vóc vẫn nổi bật.

Giọng nói nhỏ nhẹ, khoan thai, làm người ta thấy như gió xuân mơn man.

Tần Tiểu Trúc bỗng thấy hơi ngại, vội đưa chiếc rổ trên tay: “Hái được ít hoa hòe, cha sai ta mang sang cho ngươi.”

“Cảm ơn.”

Đỗ Hành không khách khí nhận lấy.

Tần Tiểu Trúc nhíu mày, không nói gì, quay người chạy mất. Đỗ Hành định mời cậu ta vào uống nước.

Hôm nay nhà Tần Hùng cũng đang bận gieo ngô. Ruộng nhà nhị thúc cũng không ít hơn nhà Tiểu Mãn.

Dù nhân khẩu đông nhưng Lý Vãn Cúc và Tần Tiểu Trúc ít làm ruộng, chủ yếu lo cơm nước, giặt giũ cho cả nhà.

Tần Hùng lại phải đi khắp nơi mổ lợn lên thành bán thịt, không thể rời con trâu nhà mình, vì vậy mấy chục mẫu ruộng phần lớn do anh em nhà họ làm.

Mỗi nhà mỗi cảnh, tuy Tần Hùng và huynh đệ hay nói bận không xuể thì cứ sang nhờ, nhưng Tần Tiểu Mãn vẫn muốn tự lo liệu, không làm phiền đến nhà nhị thúc.

Đỗ Hành mang rổ hoa hòe thơm ngát vào nhà, nghĩ sẽ làm món hoa hòe xào trứng.

Hôm đám cưới Tiểu Mãn, bà con mang biếu rất nhiều trứng gà. Mùa xuân cày cấy vất vả, Tần Tiểu Mãn mỗi sáng đều luộc hai quả ăn, bây giờ vẫn còn kha khá.

Trứng gà, trứng vịt không để được lâu. Ăn hết còn hơn để hỏng.

Gần trưa, Đỗ Hành xắt xong thịt khô thì nghe thấy tiếng nói chuyện rì rầm ngoài ngõ. Biết là mọi người đã về, hắn vội bưng chậu nước ra sân.

“Xong việc rồi à? Mau ra rửa tay đi.”

“Mãn ca, nhà ngươi sướng thật, có tướng công ở nhà lo toan. Không như nhà ta, về nhà y như ông tướng, ngồi ì ra ghế, không gọi ăn cơm chắc không thèm nhúc nhích.”

Làm việc cả buổi sáng, mấy người cũng thân thiện hơn.

Tần Tiểu Mãn cũng không ngại khen Đỗ Hành: “Đúng vậy, tướng công ta đảm đang lắm!”

Đỗ Hành mỉm cười, xoa đầu chàng ca nhi, nhận lấy cái cuốc: “Đừng dùng từ linh tinh.”

Tần Tiểu Mãn cười hích hích, rồi mời mọi người ra rửa tay. Tranh thủ lúc đó, Đỗ Hành múc canh ra bát, bưng vào nhà chính.

Tần Tiểu Mãn rửa tay xong cũng chạy vào phụ dọn cơm, mời mọi người vào nhà uống nước.

Mấy người rửa tay ngoài sân đã ngửi thấy mùi thịt thơm phức, cả năm đôi khi mới được ăn thịt một lần, đã thèm nhỏ dãi từ lâu.

Ở nhà người khác vẫn phải giữ khách khí, nhưng thấy Tần Tiểu Mãn niềm nở, lại chẳng câu nệ nữa.

Lên bàn, thấy một nồi cơm tẻ lớn, không chỉ có thịt khô, mà còn có một đĩa gan lợn, thêm một đĩa hoa hòe xào trứng.

“Tiểu Mãn, nhà ngươi làm lắm món quá!”

“Chỉ vài món đơn giản thôi, mọi người đừng chê. Mọi người vất vả rồi, cứ tự nhiên nhé!”

Lời Tần Tiểu Mãn nói chỉ là xã giao.

Thịt khô là món hiếm, không chỉ vì mùi thịt thơm ngon mà còn vì ướp thịt khô phải dùng muối, coi như hai thứ quý kết hợp thành một món, được một miếng là đã ngon lắm rồi.

Huống chi thịt khô nhà họ Tần lại còn làm rất vừa miệng.

Vài người đều thuộc hộ nghèo trong thôn, bữa nay như ăn Tết.

Bụng có thể chứa ba bát cơm, nhưng ở nhà người khác không tiện ăn lắm, thịt và cơm đều ăn vừa phải.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tro-thanh-ten-que-an-bam/chuong-60.html.]

Một bữa cơm thiết đãi thịnh soạn như vậy, chủ nhà được khen hào phóng, người làm sẽ tận tâm hơn, về nhà lại khen chủ nhà tốt bụng, hiếu khách, sau này có việc lại càng sắn lòng giúp đỡ.

Người khác thấy tiếng tốt đồn xa cũng dễ nhờ vả.

Còn khách đến ăn cũng phải biết ý tứ, ăn nhiều chủ nhà chê cười, tưởng mình tham ăn lần sau không gọi nữa, ăn ít quá thì chủ nhà lại nghĩ mình tiếp đãi chưa chu đáo.

Tóm lại, ăn một bữa cơm cũng lắm điều phải học.

Đỗ Hành chuẩn bị cơm nước tươm tất, khách đến ăn thoải mái, bữa cơm diễn ra vui vẻ, chủ khách đều hài lòng.

Ăn cơm trưa xong, mấy người ngồi nghỉ một lát ngoài sân, chưa đợi Tần Tiểu Mãn mở lời thì họ đã giục cậu xuống ruộng làm việc.

Ăn no rồi, ngại ngồi lâu, chỉ muốn làm thêm chút việc cho bõ.

Tần Tiểu Mãn đành dẫn mọi người ra ruộng. Thật ra cũng chẳng còn việc gì nhiều.

Gieo hạt ngô, trước tiên phải dùng phân chuồng trộn với bùn ẩm, rồi vo thành viên như viên bánh trôi xếp thành hàng, đặt hạt ngô lên trên.

Đợi hạt ngô nảy mầm, dài chừng hai tấc thì đem những “viên bánh trôi” ấy ra ruộng cấy.

Làm như vậy hạt ngô không dễ bị hư hại, lại mau lớn.

Hôm nay chủ yếu là gieo hạt, ruộng của Tần Tiểu Mãn lại rộng nên phải vo nhiều “bánh trôi”.

Mọi người đã lên tiếng, Tần Tiểu Mãn đành dẫn họ ra ruộng.

Đỗ Hành dọn dẹp xong trong nhà cũng ra ruộng làm nốt việc còn lại.

Tối nay không cần tiếp khách, trưa lại còn thừa cơm thịt, chỉ cần hâm nóng lại ăn, không cần vất vả nữa.

Hắn tính bón nốt phân cho hai mẫu ruộng, bón sớm gặp mưa, khô dầu phân hủy ngấm xuống đất, đất sẽ mau màu mỡ hơn.

Đang làm hăng say, bỗng nhiên eo bị ai đó huých nhẹ hai cái. “Sao đệ lại ra đây?”

Tần Tiểu Mãn phun ngọn cỏ đuôi chó trong miệng: “Dĩ nhiên là xong việc gieo hạt rồi mới ra xem chàng chứ.”

“Nhanh vậy?”

“Mọi người làm hăng say lắm, nên xong sớm.”

Tần Tiểu Mãn cầm sọt khô dầu của Đỗ Hành lên ngửi, lúc nãy từ xa cậu tưởng là phân trâu, thầm nghĩ sao nhiều phân trâu thế, nhưng ngửi thấy mùi thơm, mới biết là khô dầu.

“Chàng lấy đâu ra, dùng cái này bón ruộng à?”

Đỗ Hành kể lại chuyện mua khô dầu. Tần Tiểu Mãn tròn mắt: “Chàng mua những năm văn một sọt!”

“Sao vậy?”

Tần Tiểu Mãn nhẩm tính, hình như mua một gánh nước phân cũng phải mười văn, nhưng cái này có nhiều dinh dưỡng như nước phân không.

Nhìn đôi mắt đầy nghi hoặc của cậu, Đỗ Hành nói: “Khô dầu này, bã mè, bã củ cải thì nhiều dinh dưỡng nhất, kế đến là bã cải dầu.”

Tần Tiểu Mãn chưa từng nghe nói cái này có thể bón ruộng, bèn bốc một nắm lên, giũ ra, lập tức thấy vài con giun bò lúc nhúc.

“Chàng nói bón được là bón được, dù sao cũng rẻ hơn nước phân.”

Tuy không quá tin tưởng lý thuyết trồng trọt của Đỗ Hành, nhưng tướng công thì cũng chỉ có một, lại còn đẹp trai như hoa.

Một người thư sinh trắng trẻo nho nhã như vậy, đáng lẽ phải ở thư viện đèn sách, hay là cậu ấm được người ta cung phụng, thế mà lại phải còng lưng bón phân dưới nắng, dù hắn có làm sai, Tần Tiểu Mãn cũng chiều theo.

Tần Tiểu Mãn giúp Đỗ Hành bón nốt cho mẫu ruộng còn lại, dọc đường hết khô dầu, lại phải chạy sang nhà bá Cát vác thêm hai sọt nữa.

Loading...