XUYÊN KHÔNG TRỞ THÀNH TÊN QUÈ ĂN BÁM - Chương 115

Cập nhật lúc: 2025-04-04 11:04:43
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VAIg9BsRg

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đỗ Hành nghe thấy tiếng động liền cầm sách ra ngoài, thấy kể cả lão nông đã tiếp xúc hôm qua, tổng cộng có sáu người đến, ngoài lão nông ra, năm người còn lại cũng đều là nam giới, nhìn thân hình còn cao lớn.

Lão nông hôm qua nói muốn tìm người tốt đến, chắc là cũng đã chọn lọc những người khỏe mạnh siêng năng đến để chủ nhà xem xét.

Mắt Tần Tiểu Mãn đảo qua đảo lại trên người mấy tá điền, ngạc nhiên khi trong nhóm tá điền lúc nào lại có nhiều thanh niên trai tráng như vậy, trước khi kết hôn thật sự chưa từng đến xem.

Đương nhiên, cậu chỉ đơn thuần là tò mò.

(Đến xem thật thì cụ Hành mất phần =))

Đỗ Hành bê hai chiếc ghế dài ra, ho khan một tiếng đưa quyển sách trong tay qua: “Giúp ta để vào trong nhà.”

Tần Tiểu Mãn nheo mắt, quyển sách gì mà còn phải bê vào trong nhà cho hắn, Đỗ Hành chỉ vào tên Tần tiên sinh trên trang bìa, Tiểu Mãn ngoan ngoãn cầm vào.

Đỗ Hành mới nói: “Ngồi đi.”

Mấy người đứng rụt rè một bên, lần lượt chào hỏi Đỗ Hành, lão nông ngồi xuống rồi họ mới dám ngồi theo.

Đỗ Hành tuy khách sáo, nhưng vẫn thể hiện khí thế của chủ nhà, hắn ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế mây tre thường thấy trong làng, nghiêm túc nói: “Ruộng nhà chúng ta cho thuê ra trừ khi có tình huống đặc biệt, sẽ không dễ dàng thu hồi, kế hoạch là xác định được người rồi sẽ cố gắng không thay đổi nhiều lần. Theo giá thị trường, sau khi thu thuế nộp cho triều đình vào mùa thu, phải nộp ba phần mười sản lượng cho chủ nhà, số còn lại tự giữ lại sử dụng; một mẫu ruộng được phân biệt thành đất bạc màu và đất tốt, có tiêu chuẩn sản lượng lương thực tối thiểu.”

“Nhị Đàm thúc đã nói với các vị rồi chứ, ta có ba mươi mẫu ruộng trong tay. Các vị đã bàn bạc xong sẽ lấy bao nhiêu chưa? Bây giờ có thắc mắc hoặc vấn đề gì có thể nói ra.”

Mấy người đàn ông quay sang nhìn nhau, cuối cùng ánh mắt đổ dồn về phía lão nông, rõ ràng cảm thấy ở đây chỉ có Nhị Đảm thúc mới có tư cách nói chuyện với Đỗ Hành.

“Những chuyện khác thì không có gì, chỉ là…” Lão nông ngập ngừng một chút rồi vẫn nói hết ra: “Chúng ta chưa chuẩn bị nhiều hạt giống như vậy, e là, e là phải mượn của Tần tiên sinh trước.”

“Việc này không thành vấn đề, mượn bao nhiêu thì ghi chép lại ký tên đóng dấu, sau khi thu hoạch mùa thu thì bổ sung lại đủ là được.”

Đây là điều quan trọng nhất trong lòng mọi người, trong nhà vốn chỉ có vài miệng ăn, đủ lúa gạo để ăn qua ngày, trước Tết thuê được bao nhiêu mẫu ruộng đã chuẩn bị sắn sàng trước mùa xuân cày bừa, ruộng đất này đột nhiên đến đương nhiên không chuẩn bị nhiều hạt giống trước, lúa gạo loại kém trong nhà dù có nỡ lấy ra thì chất lượng cũng không đủ để làm hạt giống.

Bây giờ nghe nói chủ nhà không có yêu cầu gì khác mà trực tiếp đồng ý cho mượn, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Vì vậy, không còn vấn đề gì khác, Đỗ Hành đã sớm xin từ lý trưởng mẫu ký tên đóng dấu thuê tá điền, sau đó tự mình điền vào theo điều kiện của nhà mình là được.

Đỗ Hành lần lượt đọc điều khoản ra, sau khi cả hai bên đều không có vấn đề gì thì viết số mẫu thuê, sau đó ký tên đóng dấu.

“Cảm ơn Đỗ đồng sinh cho chúng tôi thuê ruộng đất, chúng tôi nhất định sẽ chăm sóc ruộng đất của Đỗ đồng sinh như ruộng đất của nhà mình, đến mùa thu sẽ đúng hạn nộp sản lượng lương thực.”

Đỗ Hành nói: “Như vậy thì tốt lắm. Chỉ cần các vị chăm sóc ruộng đất tốt, sản xuất nhiều lương thực, ta và Tiểu Mãn sẽ không bạc đãi mọi người.”

“Vâng, vâng, chúng tôi nhất định sẽ tận tâm tận lực.”

Tần Tiểu Mãn đứng trước cửa, khẽ dựa vào khung cửa, nhìn Đỗ Hành ngày thường trước mặt cậu hiền lành chất phác, khi xử lý công việc lại khá oai phong, đúng là giống đường thúc của cậu.

Sau khi tá điền đi rồi, Đỗ Hành lại đến nhà lý trưởng một chuyến để làm thủ tục, đến đây ba mươi mẫu ruộng của nhà đã được sắp xếp ổn thỏa, từ nay về sau cũng coi như là một nửa địa chủ nhỏ.

Nói ra thì cũng coi là thiên thời địa lợi nhân hòa, nhiều đồng sinh mới đỗ, thi đỗ cũng chỉ là hư danh, bởi vì trong nhà căn bản không có ruộng đất dư thừa để thực hiện đặc quyền; Còn có những gia đình có nhiều đất đai mà con cháu không ra gì, có muốn nhồi nhét vào hàng ngũ đồng sinh cũng không được, lãng phí nhiều ruộng đất của gia đình, không thể thuê tá điền với chi phí thấp, mà phải bỏ ra giá cao thuê người cày cày cấy.

Nhà bọn họ vừa có nhiều ruộng đất, bản thân lại thi đỗ, đúng là điều kiện tốt mà

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tro-thanh-ten-que-an-bam/chuong-115.html.]

nhiều người hâm mộ.

Tần Tiểu Mãn mím môi cẩn thận cất giấy tờ đóng dấu hôm nay, đây chính là thứ quan trọng có thể cất cùng với giấy tờ đất đai và bạc. Mấy tờ giấy mỏng manh nhưng giá trị không nhỏ, cậu nhìn thấy mà vui mừng trong lòng.

Đỗ Hành cũng biết cậu vui vẻ, hắn cũng cùng tâm trạng.

Nhà trừ bỏ ba mươi mẫu ruộng giao cho tá điền quản lý, trong tay còn lại mười mẫu ruộng tốt, bốn mẫu ruộng lúa và sáu mẫu ruộng cạn. Những ruộng này không trồng thì cũng chẳng áp lực gì, cứ theo mùa trồng một ít lúa và rau củ, đủ cho gia đình ăn và nuôi một ít gia súc là được.

Chẳng mấy chốc, dân làng phát hiện trên ruộng nhà họ Tần xuất hiện bóng dáng tá điền, những người dân trong làng đang làm việc trên ruộng không khỏi bàn tán: “Mãn ca nhi và Đỗ Hành làm việc thật nhanh, mấy hôm trước còn nói muốn thuê tá điền, hôm nay đã có người ra ruộng rồi, đúng là có phúc.”

“Phải đó, trong làng chúng ta có mấy ai đọc sách đâu, giờ nhà họ Tần lại chiếm hai người.”

“Còn có một người không phải đã mất rồi sao, còn tính nữa hả? Hơn nữa chỉ là đồng sinh thôi, chỉ là hiếm lạ trong làng chúng ta, ra ngoài huyện thành người ta còn chẳng thèm nhìn, các ngươi đúng là ít thấy nhiều lạ.”

Dân làng nghe vậy quay đầu lại, thấy là Triệu nương tử.

“Nói vậy cũng không đúng, đồng sinh ở huyện thành không được coi trọng là do mua danh mà, người ta thi đỗ hẳn hoi vẫn được người kính trọng.”

Triệu nương tử khịt mũi coi thường: “Hừ, bây giờ thi đỗ đồng sinh xem các ngươi cứ bợ đỡ người ta, người ta còn chưa chắc đã coi trọng chúng ta đâu. Thi đỗ đồng sinh gì mà chẳng thèm bày tiệc, không phải rõ ràng muốn rũ bỏ quan hệ với bà con xóm giềng sao.”

Dân làng nghe vậy trong lòng cũng hơi khó chịu, theo lẽ thường thi đỗ đồng sinh, thành tích còn tốt như vậy, nên bày tiệc để thông báo một phen, vậy mà mấy hôm nay nhà họ Tần lại không có động tĩnh gì.

Tuy không nhất định trông chờ vào người ta làm gì, nhưng dù sao cũng là người cùng làng, nếu thật sự thi đỗ rồi lại coi thường dân làng, ít nhiều cũng khiến mọi người chạnh lòng.

“Nhà ta có bày tiệc hay không thì có liên quan gì đến Triệu nương tử đâu, cho

dù có làm cũng không mời ngươi, sao lại vội vàng muốn giúp nhà ta lo liệu như vậy? Nếu ngươi muốn bày tiệc thì kêu Triệu Kỳ nhà ngươi thi đỗ công danh rồi hãy nói, đến lúc đó bày ba ngày ba đêm cũng được.”

Một giọng nói chen vào, mọi người vô thức nín thở, ngẩng đầu lên thấy Tần Tiểu Mãn đang mang thai to tướng vác cuốc đi ra.

Mang thai vẫn xuống ruộng không phải là chuyện lạ trong làng, không xuống ruộng ngược lại còn bị coi là đỏng đảnh, trước đây lúc Tiểu Mãn dưỡng bệnh, trong làng cũng bàn tán ít nhiều, nhưng bây giờ nhà người ta đã thuê được tá điền, cũng như nhà có thêm một đám người làm không công, giờ lại còn đích thân xuống ruộng.

Triệu nương tử thấy mình đang nói xấu người ta ngay lập tức bị bắt gặp, da mặt dày đến đâu cũng có chút không giữ được, nhưng dù sao cũng là người từng trải, không đến nỗi luống cuống như cô của Tần Tiểu Mãn.

“Ta chỉ nói sự thật thôi, cứ lôi Triệu Kỳ nhà ta ra, làm sao, còn nhung nhớ trong lòng sao?”

Tần Tiểu Mãn trợn trắng mắt: “Đi tè mà soi gương xem, thằng con cưng nhà ngươi nằm ì trong nhà lâu như vậy, không nhắc tới ta còn tưởng trong làng không còn người này.”

Cả hai bên đều mắng chửi khó nghe, dân làng muốn khuyên cũng khó khuyên.

“Phì! Đừng tưởng nhà ngươi thi đỗ đồng sinh là ghê gớm, cứ thích khoe khoang đi, khoe khoang nữa thì cũng chỉ là một…”

“Ồn ào cái gì.”

Triệu nương tử đang định mở miệng mắng, thì từ con đường chính trong làng truyền đến tiếng nói, mọi người thấy là Tần Hùng đang lái xe bò.

“Tiểu Mãn, chuyện tá điền nhà ngươi đã xong chưa?”

Tần Hùng liếc mắt nhìn tá điền đang làm việc trên ruộng nhà Mãn ca nhi ở đằng xa, mặt hơi sượng, dân làng có thể nhận ra ngay.

Tần Tiểu Mãn đang cãi nhau với bà vợ nhà họ Triệu, bị Tần Hùng cắt ngang, cậu bĩu môi. Nếu cậu tiếp tục mắng mỏ, Tần Hùng chắc chắn sẽ thấy Đỗ Hành rồi mách lẻo, lại không tránh khỏi bị giáo huấn.

Loading...