[Xuyên không TN80 - Trọng sinh] Pháo Hôi Nữ Phụ Đổi Thân Sai Gả Cho Đại Lão Văn Thập Niên - Chương 118

Cập nhật lúc: 2026-01-08 05:16:35
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 76 Hội nghị vận động phụ nữ bạo hành gia đình – Chị Triệu vả mặt (Phần 3)

Trần Tiểu Hoa bước cửa đón nhận vô ánh chú mục của cả căn phòng.

 

Giữa thanh thiên bạch nhật, cô dám thẳng thắn ly hôn, điều khiến bằng con mắt khác, lập tức khơi dậy sự tò mò của đám đông.

 

Mọi quan sát kỹ lưỡng, phát hiện cô ngoại hình tuấn tú, bộ quần áo gọn gàng xinh , kiểu dáng và chất liệu đều là thứ dân quê gọi tên nổi, cũng từng thấy bao giờ.

 

Những thứ đó còn là gì, thần thái ung dung tự tại, ánh mắt lấp lánh sự tự tin của cô toát lên vẻ một từng trải, qua thế giới rộng lớn và nắm giữ thứ trong tầm tay.

 

Những phụ nữ mặt ở đó, trong lòng lập tức dâng lên sự ngưỡng mộ.

 

Họ thầm nghĩ, nếu bản cũng thể tiền đồ như thế , thì cũng chẳng sợ việc công khai chuyện ly hôn.

 

Chỉ Vương Hỷ nở nụ rạng rỡ, với : " xin giới thiệu một chút, đây là Tổng giám đốc Trần Tiểu Hoa, là giám đốc điều hành của bộ dự án hàng đặc sản núi rừng của chúng . Việc đối nối, điều phối giữa các trạm thu mua quê với các quầy hàng thành phố đều do Tổng giám đốc Trần quản lý."

 

Trần Tiểu Hoa mỉm : "Là Tổng giám đốc Lâm, Lâm Tuyết Mai, vì công việc quá bận rộn nên mới thuê quản lý mảng nghiệp vụ ."

 

Trong lời của Vương Hỷ là những từ ngữ mới mẻ, khiến cả phòng mà mờ mịt, nhưng câu của Trần Tiểu Hoa thì họ hiểu rõ.

 

Đây rõ ràng là một cô gái thành phố lá ngọc cành vàng, mà hiện giờ thuê cho Lâm Tuyết Mai – chỉ mới rời khỏi nông thôn hai tháng.

 

Vừa thấy nhân vật lớn từ thành phố đến, cái vẻ lưu manh, ngang ngược của Tống Quế Chi lập tức thu , bà rụt cổ dám ho một tiếng.

 

Lại nhân vật lớn cư nhiên là thuê cho đứa con chồng Lâm Tuyết Mai, nghĩ đến những chuyện ác đây và hình phạt gánh chịu gần đây vì đối xử tệ bạc với Lâm Tuyết Mai, bà sợ đến mức mất vía.

 

Cái phòng , bà còn dám ở ?

 

Thừa lúc ai chú ý, bà lùi , nép sát vách tường chuồn mất dạng.

 

Ngưu Lão Thật thấy trong phòng cuối cùng cũng mất một kẻ gây họa, ông thở phào nhẹ nhõm một dài, đưa mắt liếc Lâm Tuyết Diễm một cái.

 

Vợ của cháu trai là một kẻ gây họa khác, bao giờ cô mới chịu bước khỏi căn phòng đây?

 

Chuyến về quê của Trần Tiểu Hoa là nhận sự chỉ phái của Lâm Tuyết Mai, kiểm tra qua một lượt các trạm thu mua hàng núi rừng để quen tình hình. Cô gặp Vương Hỷ, còn với Uông Nhụy thì đây là đầu tiên gặp mặt.

 

Vương Hỷ giới thiệu hai với : "Đây là đại lý của trạm chúng , Uông Nhụy."

 

Vương Hỷ Lâm Tuyết Diễm, dù trong lòng khó chịu đến mức nào thì đây cũng là vợ cưới hỏi đàng hoàng, vẫn giới thiệu: "Đây là vợ , Lâm Tuyết Diễm."

 

Lâm Tuyết Diễm và Trần Tiểu Hoa quan sát một lượt, ánh mắt mỗi đều sự dè chừng, tự giác dời tầm mắt .

 

Hai phụ nữ cùng việc khi quan sát thì nảy sinh ba phần hảo cảm, trong lòng Uông Nhụy còn thêm ba phần tò mò đối với Trần Tiểu Hoa.

 

Nói về chuyện ly hôn, cô cũng từng kiên quyết lùi bước, bởi vì theo một đàn ông nghiện rượu còn bạo hành thì đó là cuộc sống cho con . vì chuyện , cô chịu đựng bao lời đàm tiếu và cái khinh khi.

 

, đối với Uông Nhụy mà , nếu đến mức bất đắc dĩ, cô tuyệt đối sẽ chủ động nhắc chuyện cũ.

 

Vậy thì, vị Tổng giám đốc Trần mặt , tại gặp một đám lạ, chuyện gì cũng nhắc, cứ chủ động nhắc đến chuyện ly hôn chứ?

 

Trần Tiểu Hoa từ trong ánh mắt của Uông Nhụy hiểu sự nghi hoặc của cô .

 

Vô tình hữu ý, cô nhịn liếc Lâm Tuyết Diễm một cái.

 

Lúc rời thành phố, Lâm Tuyết Mai đặc biệt dặn dò cô rằng, gặp chị họ Lâm Tuyết Diễm thì hết sức đề phòng, tránh xa cô .

 

Cho nên khi Vương Hỷ giới thiệu Lâm Tuyết Diễm, trong lòng Trần Tiểu Hoa lập tức dấy lên sự cảnh giác.

 

Trong mắt Trần Tiểu Hoa, Lâm Tuyết Mai là thế nào? Là vị Bồ Tát sống từ trời rơi xuống, là Quan Thế Âm cứu khổ cứu nạn.

 

Người mà Lâm Tuyết Mai bảo là tâm địa xa thì là loại gì? Chắc chắn tương đương với ác quỷ đến từ địa ngục. Cô ước chừng nhân phẩm và tính cách của chắc cũng chẳng khác gì chồng cũ của .

 

Hôm nay phòng, quả nhiên ngoài dự đoán, Lâm Tuyết Diễm đang ăn ngượng, khoe khoang sự ưu việt của kết hôn gia đình, cũng chẳng là đang dẫm mặt ai.

 

Lúc đó cô bước chân cửa nhịn , lập tức lên tiếng phản bác khiến cô á khẩu trả lời .

 

Đợi Vương Hỷ giới thiệu xong mối quan hệ của mấy trong phòng, tinh tế như Trần Tiểu Hoa chỉ cần sắc mặt mỗi là hiểu hết.

 

Lập tức ngay là Lâm Tuyết Diễm đang ghen tuông, dẫm mặt Uông Nhụy, lo sợ đàn ông của sẽ phụ nữ xinh hợp tác cùng cướp mất.

 

Lúc , Trần Tiểu Hoa thấy thần sắc của Uông Nhụy mang theo vẻ nghi hoặc, cô dứt khoát hy sinh sự riêng tư của , ủng hộ những phụ nữ ly hôn một .

 

Sau khi Trần Tiểu Hoa hạ quyết tâm, ánh mắt cô mang theo vài phần thâm trầm về phía : "Vừa chủ đề trong phòng về việc phụ nữ gia đình . cũng giấu giếm , cũng chẳng sợ chê, là một phụ nữ ly hôn. Lúc quen Tổng giám đốc Lâm, chính là lúc gã đàn ông tồi tệ đuổi đ.á.n.h khắp phố."

 

Mọi xong đều sững sờ.

 

Một phụ nữ như thế mà cũng từng lúc t.h.ả.m hại như ?

 

Uông Nhụy xong, nội tâm chấn động, khơi dậy ký ức đau thương của chính , trong mắt ầng ậng nước mắt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tn80-trong-sinh-phao-hoi-nu-phu-doi-than-sai-ga-cho-dai-lao-van-thap-nien/chuong-118.html.]

Trần Tiểu Hoa Uông Nhụy, ánh mắt chứa đựng sự an ủi và thấu hiểu, tiếp: "May mắn là Tổng giám đốc Lâm cứu phố, nếu gặp cô , đêm hôm đó thực sự nhảy sông ."

 

Đám đông lập tức bàn tán xôn xao.

 

Vốn dĩ họ đến để xem náo nhiệt ngày khai trương, ăn chực hạt dưa, ngờ còn một câu chuyện chấn động tâm can đến thế.

 

Thấy dù là cô gái thành phố nhưng cư nhiên cũng từng chịu khổ sở vì đàn ông, từng đàn ông đ.á.n.h, thím Hai đ.á.n.h bạo hỏi: "Chồng cô vì đ.á.n.h cô?"

 

Thím Hai hỏi xong liền cảm thấy câu hỏi của thật thừa thãi. Đàn ông đ.á.n.h đàn bà thì cần gì lý do? Đều là để trút giận mà thôi.

 

Quả nhiên, Trần Tiểu Hoa trả lời: "Cái cớ tìm là cháy cơm, nhưng thực tế là vì mất việc , dựa để kiếm miếng ăn, nên dễ bắt nạt."

 

Những phụ nữ mặt ở đó xong lời đều cúi đầu, nhịn mà soi chiếu chính bản .

 

Họ đ.á.n.h đập, chịu nhục nhã, chẳng lẽ cũng là vì dựa đàn ông để ăn cơm, cho nên mới dễ bắt nạt ?

 

Thím Hai câu đầu tiên với "tiên nữ" thành phố, trong lòng thật sự vui mừng, cũng ngại câu thứ hai, hỏi Trần Tiểu Hoa: "Sau đó thì ?"

 

Trần Tiểu Hoa nhớ đêm tối bao giờ quên đó: " chạy phố, cầu xin cứu mạng, khác thấy gã đàn ông đó to cao thô kệch đều dám quản, chỉ Tổng giám đốc Lâm, một cô gái nhỏ nhắn, che chắn cho ở phía ."

 

Đám đông vang lên những tiếng trầm trồ kinh ngạc.

 

Vốn dĩ họ Lâm Tuyết Mai là một tài giỏi, giờ , cô còn là một nữ hùng ? Nghe cứ như trong truyện Tam Hiệp Ngũ Nghĩa Thủy Hử ?

 

Ngưu Lão Thật im lặng lắng ở một bên, đến mức đôi mắt sáng rực lên, ông thích nhất là kể chuyện cổ như Tam Hiệp Ngũ Nghĩa.

 

Không ngờ tới nha, cô gái suýt chút nữa đính hôn với cháu trai bản lĩnh lớn đến thế!

 

Nhìn đứa cháu dâu hiện tại , ông thở dài cho cháu trai. Không hiểu nó đ.á.n.h mất một báu vật rước về cái thứ gì thế .

 

Thím Hai càng lúc càng phấn khích, dứt khoát truy vấn: "Sau đó thì nữa?"

 

"Gã tồi tệ đó đe dọa , ai cho một miếng cơm ăn , chỉ thể theo về để tiếp tục đ.á.n.h đập nhục nhã. Lúc đó, dù là núi đao biển lửa cũng , chỉ cần thể thoát khỏi đàn ông đó. Thế nhưng đều lùi bước, ai thể giúp . lâm đường cùng, thực sự c.h.ế.t quách cho xong."

 

Nỗi đau thương chảy tràn trong lời của Trần Tiểu Hoa khiến đều cảm nhận chân thực, đặc biệt là những phụ nữ mặt, hiện trường vang lên những tiếng thở dài xót xa.

 

"Chính là Tổng giám đốc Lâm hứa cho công việc ngay tại chỗ, cứu khỏi biển khổ."

 

Khi Trần Tiểu Hoa đoạn , giọng cô ngày càng thấp xuống, trong mắt lấp lánh lệ.

 

Những phụ nữ thấy cũng đều rơm rớm nước mắt theo.

 

Trong phòng im lặng hồi lâu, bỗng nhiên một phụ nữ rụt rè hỏi: "Cô gái , đến chỗ nào mới thể tìm ... công việc mà cô ?"

 

Trần Tiểu Hoa sang, thấy thần sắc phụ nữ mang theo vẻ sợ hãi, đây là bình thường đ.á.n.h đến sợ , cô ôn tồn an ủi một câu: "Chị , chị đừng vội, từ từ cái gì cũng sẽ thôi."

 

Người phụ nữ với khuôn mặt sợ hãi thấy lời , dường như thêm hy vọng sống, đôi mắt sáng bừng lên.

 

đàn ông nhà chị bên cạnh gì đó .

 

Vốn dĩ là đến xem náo nhiệt, c.ắ.n hạt dưa, một hồi vợ dường như thêm nhiều chuyện quá ?

 

Người đàn ông định theo thói quen hằng ngày mà quát mắng vợ về nấu cơm, nhưng cô gái thành phố sáng loáng, rực rỡ đối diện, rốt cuộc rụt cổ , dám thốt lời nào.

 

Từ lúc Trần Tiểu Hoa phòng, Lâm Tuyết Diễm đến giờ, càng càng khó chịu.

 

hiểu, chuyện là thế nào.

 

vốn dĩ là để thoát khỏi phận ly hôn, cái kết bi t.h.ả.m nhảy sông tự t.ử nên mới cưỡng ép đổi hôn sự với em họ, kết quả là em họ mượn cái thang , những trở thành quý nhân trong mắt dân làng, mà còn trở thành nữ hùng trong mắt phụ nữ, giờ còn chuyên giải cứu những phụ nữ ly hôn định nhảy sông tự t.ử.

 

Nếu như lúc bắt đầu trùng sinh đổi mệnh, cô là cướp đàn ông của em họ, cướp đoạt vận mệnh của em họ, mà là chung sống hòa thuận với cô thì ?

 

Liệu chuyện khác ?

 

Nói chừng, cô cũng thể cứu chính ?

 

Tiếc là đến bây giờ, cái gì cũng muộn .

 

Thân hình Lâm Tuyết Diễm lảo đảo hai cái, trong lòng mang theo dự cảm thất bại t.h.ả.m hại, gượng ép với Vương Hỷ một câu: "Có thể đưa về ?"

 

Vương Hỷ Ngưu Lão Thật, gọi một tiếng: "Cậu?"

 

Ngưu Lão Thật mừng rỡ mặt, vội vàng đồng ý: "Để đ.á.n.h xe bò đưa nó về."

 

Ngưu Lão Thật vung tay chân già nua chạy thật nhanh, trong lòng ông hận thể tống khứ cái thứ gây họa mà cháu trai cưới về đến tận chân trời.

 

Lâm Tuyết Diễm rời khỏi căn phòng , đến cửa, cô đầu một cái, cả căn phòng đầy , một ai thèm liếc lấy một cái.

 

 

Loading...