[Xuyên không TN70 - Trọng sinh] Vợ Chồng Công Nhân Viên Khu Tập Thể Những Năm 70 - Chương 80
Cập nhật lúc: 2026-01-08 09:03:57
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thư Nhiên mắt cong cong cầm lấy bánh Ciba, lăn lộn trong bột đậu nành, đưa cho Thư Dịch , đó mới tự nếm một miếng.
Bánh Ciba mềm dẻo vẫn còn ấm, ăn miệng một vị ngọt thơm.
Cô cảm thấy hương vị tệ, lấy một miếng đưa cho Tịch Sách Viễn.
Anh đang ở trong bếp rửa rau xanh, ép ăn một miếng Ciba, dặn dò cô: "Ăn ít thôi."
"Em mà, lát nữa còn ăn cơm." Thư Nhiên lưng , tỉ mỉ kéo c.h.ặ.t dây buộc tạp dề .
Tịch Sách Viễn vì lý do , nghiêng đầu giải thích với cô: "Thứ ăn nhiều cho tiêu hóa ."
"Dạ."
Thư Dịch theo Thư Nhiên bếp, thấy lời bèn giả tạo một tiếng, chậm rãi : "Lúc chê quản nhiều nữa ?"
Lời chút mỉa mai, Thư Nhiên nhịn tiến lên bộ đ.á.n.h , nhanh tay nhanh mắt khống chế .
Lúc hai đùa giỡn, Tịch Sách Viễn cho rau xanh rửa sạch nồi xào nhanh.
Anh nấu một nồi cháo bí ngô, xào ba món chay, ăn kèm với gà kho, vặn là một bàn cơm trưa.
Đang ăn nửa chừng thì tiếng gõ cửa vang lên, Thư Nhiên đầu Tịch Sách Viễn, nhăn mặt : "Đến ."
Tịch Sách Viễn đặt đũa xuống, lách qua lưng Thư Dịch mở cửa.
"Thứ gì thế?" Thư Dịch em gái.
Thư Nhiên nghiêng ghé tai nhỏ giọng : "Bà bác hôm qua trò cửa nhà , cẩn thận ngã bệnh viện , nhà bà lẽ qua tìm rắc rối đấy ạ."
"Em chịu thiệt ?" Thư Dịch ngước mắt, gương mặt tuấn tú treo nụ nhẹ.
"Không ạ."
Nghe thấy câu trả lời , Thư Dịch mãn nguyện gắp cho cô một miếng đùi gà kho.
Tiếp đó, hai em cùng ló đầu tình hình ngoài cửa.
Đứng ở cửa là Ngô Cương, tay cầm t.h.u.ố.c, xem chừng từ bệnh viện về, vẻ mặt ôn hòa trò chuyện với Tịch Sách Viễn.
Bà lão Mạnh thật với Ngô Cương, nhưng trong lòng hiểu rõ, mở miệng là một câu xin .
"Xin nhé, nhà gây phiền phức cho nhà ."
Điều ngược khiến Thư Nhiên ngờ tới, Mạnh Lệ và bố cô đều dễ chuyện, Ngô Cương đúng là tính tình đến bất ngờ.
Dẫu đối phương chỉ là đầu tiên tới cửa gây sự, theo lý mà hàng xóm láng giềng xảy xích mích đều lấy sự thấu hiểu chính, dù ngẩng đầu thấy cúi đầu gặp, ai cũng cho quá khó coi.
Tịch Sách Viễn lo ngại , đối với , sự thoải mái của Thư Nhiên đặt ở vị trí hàng đầu.
Tịch Sách Viễn đối mặt với sự nhún nhường của Ngô Cương, hề những lời an ủi đại loại như " ", mà trực tiếp thẳng thắn bày tỏ thái độ.
"Ừm, đừng ."
Biểu cảm của Ngô Cương một khoảnh khắc ngây dại, nhanh ch.óng điều chỉnh , vẻ mặt hiền lành yếu đuối, đáp một tiếng .
Thư Dịch thầm, thu hút sự chú ý của Thư Nhiên, đôi mắt hạnh trong veo của cô đầy vẻ thắc mắc, dường như đang hỏi cái gì.
Anh cũng , hất hằm hằm, ý bảo cô tiếp tục .
Sau khi Ngô Cương đáp , bầu khí liền chút quái dị, mấp máy môi hai cái, ôn tồn : "Vậy về đây ạ."
"Đợi một chút." Tịch Sách Viễn gọi , trả chiếc kẹp gắp than và chiếc chậu sứ cho , tiếp tục : "Còn đống than hỏng nữa, xem tính thế nào."
Ngô Cương thấy lời càng thêm ngơ ngác, thấy đống than tưới ướt đập nát trong thùng than xong, lập tức sáng tỏ nguyên do vợ ngã, ngượng ngùng :
"Cậu đếm xem thùng bao nhiêu, lát nữa bồi thường bộ."
"Không cần, bao nhiêu thì bồi thường bấy nhiêu." Tịch Sách Viễn tùy ý quét mắt một cái, báo một con : "40 viên than."
Thùng gỗ đựng than tổ ong cao, một cột xếp 10 viên than tổ ong, bà lão Mạnh tưới ướt đập nát bốn cột.
Sau khi thu, than tổ ong khan hiếm tăng giá, từ chín xu tăng lên một hào ba, bốn mươi viên than tổ ong hơn năm đồng bạc, là lượng dùng trong mười ngày của một gia đình bình thường, tiết kiệm một chút cũng thể dùng nửa tháng.
Ngô Cương khi Tịch Sách Viễn xong thùng than, dường như đang xác nhận.
Những viên than ở mép nát vụn thành một đống, bình thường gì, nhưng Ngô Cương việc ở phòng nồi bảy năm, đối với vụn than là quen thuộc nhất, một cái là đại khái sai lệch.
Ngô Cương gượng : "Người nhà gãy lưng , vợ mới sinh lâu, chăm sóc họ, tiện ngoài mua than, than ở nhà mang qua bồi thường ?"
Tịch Sách Viễn khẽ gật đầu.
"Cảm ơn, về đây, lát nữa mang than qua đưa cho ." Ngô Cương thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi Tịch Sách Viễn bàn ăn, Thư Nhiên một câu: "Tuy nhà vô lý quấy rối, nhưng còn khá hiểu tình đạt lý."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tn70-trong-sinh-vo-chong-cong-nhan-vien-khu-tap-the-nhung-nam-70/chuong-80.html.]
"Hì hì." Thư Dịch đ.á.n.h giá nhiều, liếc thời gian, giục Tịch Sách Viễn ăn nhanh lên.
Thư Nhiên ăn cơm chậm, những khác ăn xong mà cô vẫn kết thúc, Thư Dịch và Tịch Sách Viễn lấy áo khoác bảo hộ lao động chuẩn , mở cửa đúng lúc Ngô Cương bê than qua.
Hai giúp lấy những viên than hỏng trong thùng gỗ xong bèn nhà rửa tay, Tịch Sách Viễn yên tâm dặn dò Thư Nhiên đang vắt chân ăn cơm: "Em ở nhà nghỉ ngơi cho , bát đũa cần rửa, buổi tối về dọn dẹp."
Thư Nhiên đặt thìa xuống, với : "Ở nhà chán quá, lát nữa cũng đây."
Thư Dịch: "Vậy em cùng bọn ."
"Em còn quần áo, hai ạ, nếu lát nữa muộn giờ đấy."
"Không , đợi em." Thư Dịch xuống bên cạnh Thư Nhiên, tựa ghế với Tịch Sách Viễn ở bên cạnh: "Cậu , cùng con bé."
Tịch Sách Viễn nghiêng đầu Thư Nhiên, trưng cầu ý kiến của cô, thấy cô mắt cong cong gật đầu, mới một bước.
Thư Nhiên mất thời gian của Thư Dịch, bưng bát định húp cháo thật nhanh.
Lúc Thư Dịch gõ gõ bàn, hì hì : "Chậm thôi, vội."
Thư Nhiên húp dùng dư quang liếc , phát hiện thực sự vội mới giảm tốc độ, nuốt miếng cơm trong miệng xuống, quan sát sắc mặt một lát, cất tiếng hỏi: "Anh, chuyện với em ạ?"
"Nghe sáng nay em đồn ?"
Thư Nhiên thở dài, gật đầu mạnh một cái.
"Vì Tô Viện Viện ?"
Thư Nhiên nửa cụp mắt, suy nghĩ xem nên trả lời thế nào.
Thư Dịch chỉ coi là cô ngầm thừa nhận, hỏi: "Chuyện sạch sẽ , liên lụy đến em ?"
Thư Nhiên ngước , chần chừ : "Chắc là ạ."
Cô hắng giọng, giải thích đơn giản một hồi.
Trước đó, Thư Nhiên tiên một câu theo cảm xúc: "Tô Viện Viện bắt là cô tự tự chịu."
Rất nhiều trong nhà máy đều Tô Viện Viện công an dẫn , nhưng đa vì chuyện gì, phỏng đoán truyền đủ kiểu, Thư Dịch là do em gái , nhưng cũng rõ nguyên nhân cụ thể.
"Tô Viện Viện đây dùng lý do giúp tìm việc cùng khác lừa Quan Dung Dung một khoản tiền, khoản tiền đó của Quan Dung Dung lai lịch chính cho lắm, nhờ em nhận khoản tiền đó, khi Quan Dung Dung báo án, cho đến tận lúc xuống nông thôn chuyện vẫn kết quả.
Mấy ngày em nhờ bạn giúp em tìm thấy đồng phạm lừa tiền của cô , đó chắc là báo án, kẻ lừa tiền khai Tô Viện Viện, cô liền công an dẫn ạ.
Thư Nhiên , tiếp tục : "Hôm nay công an tìm em liên quan đến lai lịch khoản tiền đó, họ tìm em là vì Tô Viện Viện , cô lừa tiền là nhận chỉ thị của em, nhưng đây rõ ràng là lời dối.
Thấy Thư Dịch , Thư Nhiên nhấn mạnh: "Công an hỏi chuyện xong là cho em về , cần lo lắng, em ạ."
Thư Dịch gật đầu hỏi: "Em giận như , Tô Viện Viện gì ?"
"Vâng." Thư Nhiên đáp một tiếng.
Thư Dịch đưa tay xoa xoa đầu cô, gương mặt tuấn tú treo nụ rạng rỡ: "Tốt lắm, đ.á.n.h trả , lúc ở đây cũng thể yên tâm ."
Nghe , Thư Nhiên ngược thấy bất an: "Anh định ạ?"
Thư Dịch nhéo nhéo má cô lắc lắc, hì hì : "Chẳng cả, nhưng chẳng em lớn độc lập , thể cứ giống như lúc nhỏ ngày nào cũng trông chừng em ."
Thư Nhiên nghĩ đến nội dung cơn ác mộng cách đây lâu, một chút cũng nổi, trong mơ Thư Dịch trong bệnh viện cấp cứu , cô khẽ nhíu mày: "Anh, hình như gầy nhiều quá, bệnh ạ."
"Không , chắc là bận quá thôi."
Tim Thư Nhiên vẫn thể buông xuống , nhớ tới ông hai Tịch là thầy t.h.u.ố.c vườn, định bụng lúc đó để Thư Dịch cùng họ đến xem thử.
Buổi chiều khoa kinh doanh nhà máy cơ khí, Tiền Khiết thấy cô liền hỏi: "Tiểu Thư, công an tìm em chứ."
"Đấy chẳng là nhảm , chuyện thì thể đây ." Trương Huy đ.â.m chọc cô .
Hai thỉnh thoảng sẽ đấu khẩu, trong văn phòng đều thấy quen .
Thư Nhiên mắt trả lời một câu , tiếp tục nốt công việc buổi sáng xong.
Nghiêm Mai bảo cô dọn dẹp chiếc bàn ở góc bên , vài ngày nữa sẽ điều động qua đây.
Trên bàn đặt những mẫu linh kiện máy móc đây, trong ngăn kéo tủ cũng nhét đầy ắp, Thư Nhiên tìm chỗ cất những thứ , dứt khoát chuyển đến phòng lưu trữ hồ sơ.
Lâm Ảnh cầm chìa khóa giúp Thư Nhiên mở cửa, bắt đầu định hỏi chuyện của Tô Viện Viện, tìm hồi lâu mới đầu câu chuyện, lúc sắp đề chính thì Tiền Khiết bê nửa thùng linh kiện máy móc tới.
Linh kiện tuy lớn nhưng trọng lượng hề nhẹ, Tiền Khiết giúp Thư Nhiên bê hai chuyến, bê xong bèn rủ rời , cho Lâm Ảnh cơ hội chuyện riêng.
Khác với Lâm Ảnh luôn tìm cơ hội hỏi thăm tình hình của Tô Viện Viện, nhà họ Tô tuyệt đối nhắc đến chuyện .
Ngày thứ hai khi Tô Viện Viện đồn công an, trong nhà máy tìm thông báo cho nhà cô , vợ chồng nhà họ Tô đồn công an tìm hiểu tình hình, cô là lừa tiền khác xong dám lên tiếng, giấu giếm chuyện một cách kín kẽ, khu tập thể nhà máy dệt cơ bản ai chuyện .
Thư Nhiên đoán chuyện lẽ liên quan đến công việc của bố Tô, bố Tô là nhân viên khoa bảo vệ trong nhà máy dệt, lẽ là sợ chuyện của Tô Viện Viện truyền ngoài ảnh hưởng đến công việc của nhà.