[Xuyên không TN70 - Trọng sinh] Vợ Chồng Công Nhân Viên Khu Tập Thể Những Năm 70 - Chương 47
Cập nhật lúc: 2026-01-08 08:56:38
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Kj8p7C4Ba
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi đông lên, cần câu của Thư Nhiên cũng ngừng động tĩnh, chỉ là trong một thu cần nữa, cô tài nào kéo nổi dây câu.
Lão ông thường xuyên đến câu cá ở bên cạnh bước tới : "Chắc là cá diếc lớn , cái cần và dây của các cháu , ước chừng là sắp đứt đấy."
Sau đó quả nhiên đúng như lời ông lão , dây câu đứt ngay giữa chừng khi đang thu cần.
Thư Nhiên cũng thất vọng, dù thì cũng câu mấy con , chuyến hề uổng công.
Ông lão giỏ cá đầy ắp của họ, với Tịch Sách Viễn: "Kỹ thuật của đối tượng cháu đấy chứ, chắc là đến đây lắm nhỉ, đây bác từng thấy hai đứa?"
Tịch Sách Viễn nhếch khóe môi: "Cô mới đến đầu ạ."
"Hồ!"
Thư Nhiên gió thổi chút lạnh, cô tựa sát bên cạnh ngáp một cái. Hôm nay cô ngủ trưa, bây giờ cảm thấy buồn ngủ.
Tịch Sách Viễn mặc thêm áo cho cô, dựng cổ áo lên để chắn gió, thấp giọng hỏi: "Có về nhà ?"
Thư Nhiên nghĩ thầm vẫn câu con cá nào, sợ chuyến mà trải nghiệm câu cá, nên nán thêm một chút, tựa mà ngủ .
Tịch Sách Viễn tay trái ôm Thư Nhiên, tay cầm cần câu, tiếng thở khẽ của cô, chuyên chú chằm chằm mặt sông.
Nói cũng lạ, dùng mồi giống hệt Thư Nhiên, vị trí cũng xấp xỉ , nhưng cá cứ như chịu c.ắ.n câu .
Muỗi bay lượn quanh hai , Thư Nhiên cảm thấy mặt ngứa, lấy mu bàn tay dụi dụi.
Lúc Tịch Sách Viễn đặt cần câu xuống, cảm thấy cần câu động đậy, nhưng màng tới, dùng bàn tay trái sạch sẽ bôi cho cô một ít nước hoa hồng.
Đến lúc cầm cần câu thì cá ăn sạch mồi trốn mất.
Anh thu cần , Thư Nhiên mơ màng mở mắt: "Câu ?"
"Chưa, về nhà thôi."
Thư Nhiên giỏ cá, giọng mềm mại: "Thả mấy con cá nhỏ ."
Tịch Sách Viễn gật đầu, thả lũ cá nhỏ về sông, giữ ba con lớn, rửa tay xong liền xách đồ đưa Thư Nhiên rời .
Xung quanh tối đen rõ đường, Tịch Sách Viễn một tay xách đồ, một tay dắt Thư Nhiên.
bãi sông đá sỏi vụn, cách đến chỗ lên cầu còn một đoạn dài, Thư Nhiên ghế xếp nhỏ đến mức tê cả chân, đế giày mỏng giẫm những viên đá sắc nhọn, mỗi bước đều mang theo cảm giác tê dại đau nhói.
Nghe tiếng hít hà của cô, Tịch Sách Viễn dừng , để cô nghỉ một lúc mới tiếp tục về phía .
Hơn mười giờ tối, khi về khu tập thể nhà máy dệt, Thư Nhiên đặc biệt bảo Tịch Sách Viễn dừng ở cổng chính một lát, thấy đàn ông đen khỏe bế đứa trẻ ở đó, cô mới lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Thư Dịch đang thẩn thờ băng ghế dài lầu, thấy hai về thì dậy.
Khi xe đạp chạy đến mặt, Thư Nhiên xoa xoa mặt lấy tinh thần hỏi: "Việc ở nhà thuận lợi chứ ?"
Thư Dịch ừ một tiếng, đó khều khều mấy con cá trong giỏ: "Kiếm ở thế?"
"Em câu sông đấy." Thư Nhiên ưỡn n.g.ự.c tự hào .
Thư Dịch khẽ: "Xem là phúc lợi cho mới ."
"Hửm?" Thư Nhiên cảm thấy lời cứ kỳ kỳ.
"Đang khen em đấy."
"Ồ, tin."
Thư Dịch nhướng mày, định gõ đầu cô, Thư Nhiên nghiêng trốn lưng Tịch Sách Viễn, hì hì mặt quỷ với trai.
Thư Dịch thấy buồn , bước tới hai bước, gạt Tịch Sách Viễn , bộ dữ dằn véo véo má cô: "Tưởng là cách nào trị em ."
Biết là trai trêu chọc em gái, Tịch Sách Viễn thường sẽ can thiệp.
Đùa giỡn một hồi, Thư Dịch liền đưa Thư Nhiên lên lầu, Thư Nhiên để cá cho Tịch Sách Viễn, là mai sang nhà ăn.
Lúc lên lầu, Thư Nhiên chút khổ sở hỏi: "Anh ơi, mai em mang gì sang nhà đây?"
Thư Dịch lấy chìa khóa mở cửa: "Không cần em lo, mua cả ."
"Ở thế ?"
Thư Dịch mở ngăn tủ cạnh cửa , bên trong mười hai cái hộp bọc giấy đỏ, trông cao cấp.
Thư Nhiên sờ sờ, chẳng sờ là cái gì: "Đây là gì thế ?"
"Trà, t.h.u.ố.c lá, rượu các thứ, tóm là tồi ."
Sáng hôm đường , Thư Nhiên mới nhớ với Thư Dịch chuyện cô chuyển sang phòng tiêu thụ.
Thư Dịch tùy tiện khen cô vài câu.
Đến lúc nhiệt độ ngoài trời tăng cao, Thư Dịch ném cho Tịch Sách Viễn một chai nước ngọt.
Tịch Sách Viễn chợt nhớ điều gì, một tiếng cảm ơn xong, nước ngọt cũng uống mà ngoài luôn.
Trong văn phòng chỉ còn hai , khí bắt đầu ngưng trệ.
Lưu Vĩnh , máy móc ở phân xưởng ba vấn đề, bảo Quý Vân Tranh qua xem thử.
Quý Vân Tranh cứng đờ bước khỏi văn phòng, Lưu Vĩnh lưng , phát hiện lưng áo ướt đẫm một mảng, thầm lẩm bẩm trong lòng, nãy chẳng quạt vẫn đang bật đó .
Thư Nhiên đang sự hướng dẫn của Nghiêm Mai học cách sử dụng máy fax, thấy tiếng gõ cửa thanh thúy, ngẩng đầu lên thì thấy Tịch Sách Viễn đang ở cửa.
Thấy , Thư Nhiên chút bất ngờ, dùng ánh mắt hỏi : Sao tới đây?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tn70-trong-sinh-vo-chong-cong-nhan-vien-khu-tap-the-nhung-nam-70/chuong-47.html.]
Nghiêm Mai Tịch Sách Viễn, hì hì cố ý hỏi: "Cậu tìm ai?"
"Cháu tìm Thư Nhiên, cháu ạ?"
"Được chứ."
Thư Nhiên hào phóng giới thiệu với : "Đối tượng của em ạ."
Tịch Sách Viễn xách nước ngọt và kem , chia đồ cho trong văn phòng.
Mọi ở đây cũng đều , trong lòng quá hiểu rõ mục đích đến, nhận đồ xong, ai nấy đều trêu chọc: "Yên tâm , bọn chị chắc chắn sẽ chăm sóc cô bé thật ."
Thư Nhiên xinh , tính tình , thái độ việc nghiêm túc trách nhiệm.
Sau một buổi sáng tiếp xúc, ngay cả Trương Huy vốn chút thành kiến với Thư Nhiên cũng nguôi giận, dù Tịch Sách Viễn đến chuyến thì ở phòng tiêu thụ cũng chẳng ý kiến gì với Thư Nhiên.
Thư Nhiên tiễn Tịch Sách Viễn xuống lầu, cảm khái : "Em cứ tưởng sẽ mấy việc cơ."
"Việc ?" Anh nghi hoặc cô.
"Chính là cái kiểu... đối nhân xử thế ." Trong ký ức của Thư Nhiên, Tịch Sách Viễn dường như thích suy tính chuyện nhân tình thế thái, luôn tập trung công việc, cuối cùng sự nghiệp cũng đạt chút thành tựu.
Hôm nay đến tặng đồ uống, Thư Nhiên thực sự ngờ tới.
Ánh mắt Tịch Sách Viễn thâm trầm, cô và thành thật : "Trước đây thấy cần thiết, nên thạo lắm."
Trong lòng Thư Nhiên còn vướng bận công việc nên cũng nghĩ ngợi nhiều, mãi đến tối khi Tịch Sách Viễn đến đón cô sang nhà ăn cơm, chợt nhớ câu , nội tâm cô vô cùng xúc động.
Cô chạy nhanh mở cửa, cả lao lòng .
Tịch Sách Viễn hiểu đỡ lấy cô, sợ cô ngã xuống nên nắm tay thành nắm đ.ấ.m đỡ lấy m.ô.n.g cô, bế cô nhà tiện tay đóng cửa .
Trong nhà họ Thư chỉ hai bọn họ.
Hai chân Thư Nhiên kẹp lấy thắt lưng , vòng tay qua cổ , nghiêm túc hỏi câu hỏi muộn màng: "Có đang vì em mà học cách đối nhân xử thế ?"
Tư thế khiến cô cao hơn thanh niên một đoạn, thể từ cao xuống .
Tịch Sách Viễn ngước cô, quanh tỏa khí chất lạ chớ gần, gương mặt lãnh đạm, khẽ "ừ" một tiếng.
Thư Nhiên cong mắt , giọng mềm mại: "Cảm ơn , hình như em thích thêm một chút xíu nữa ."
Cô dùng tay dấu một đoạn mặt : "Bây giờ nhiều chừng ."
Tịch Sách Viễn khẽ rũ mi mắt, hôn lên đầu ngón tay cô đang đưa .
Thư Nhiên đỏ mặt, rụt ngón tay , leo xuống khỏi : "Anh mang đồ trong tủ , em phòng quần áo, lát nữa là sang nhà luôn."
【Lời tác giả】 Vẫn đang tăng ca, về sẽ tiếp.
45
Trần Vi đang bận rộn chuẩn trong bếp, mùi thơm xào nấu bay ngoài, Tịch Trường Minh lau lau những đồ đạc sạch bong trong phòng khách.
Bốn chiếc ghế xếp gọn gàng quanh bàn, bên bày biện bảy tám đĩa thức ăn tươi ngon.
Thư Nhiên mặc một chiếc váy Bragi màu trắng kem, cổ áo, cửa tay và chỗ thắt lưng điểm xuyết bằng vải kẻ caro đỏ trắng, chân một đôi giày da mũi tròn, mái tóc mềm mại dày dặn tết thành hai b.í.m đuôi tôm rũ bên cạnh cổ.
Tay cô xách hai chiếc hộp nhẹ nhàng, hớn hở bên cạnh Tịch Sách Viễn đang ôm một đống quà cáp.
Ai cũng thấy đây là một cô bé hoạt bát xinh , đáng yêu.
Trước khi gõ cửa, Tịch Sách Viễn với Thư Nhiên: "Đừng căng thẳng, chỉ là ăn bữa cơm thôi."
Thư Nhiên nhanh nhảu đáp: "Em căng thẳng mà, chú dì chắc chắn sẽ thích em, mới là đừng căng thẳng quá đấy."
Trần Vi đặt món ăn lên bàn, động tác cởi tạp dề khựng : "Hình như tiếng động."
Bà cùng chồng cửa, mở cửa thì thấy Thư Nhiên đang chuyện với con trai.
Cửa đột ngột mở, Thư Nhiên phản ứng nhanh, tươi chào một tiếng: "Cháu chào chú dì ạ."
"Nhiên Nhiên tới , mau cháu."
Trần Vi định đưa tay , chợt nhớ tay bếp rửa, vội vàng rụt lau lau tạp dề: "Đi về chắc đói , mau rửa tay ăn cơm."
Thư Nhiên tự nhiên khoác lấy tay bà: "Vất vả cho dì nấu cơm quá ạ, cháu mang chút quà cho dì và chú Tịch."
"Không vất vả gì , thấy cháu là dì vui ." Trần Vi hớn hở kéo Thư Nhiên trong, thuận tay đưa đồ cô đang cầm cho chồng xách.
Hai cha con nhà họ Tịch đều chen lời nào , lẳng lặng một cái, đặt đồ xuống cùng bàn.
"Món cá chua ngọt là dùng con cá sông cháu câu hôm qua đấy, cháu mau nếm thử xem."
"Đây là canh gà mái già, dì hầm với rượu vàng suốt hai tiếng, hề ngấy chút nào, thêm nhân sâm bổ dưỡng, cháu uống nhiều nhé."
"Vâng, cảm ơn dì, dì cũng ăn ạ."
Lúc ăn cơm, Trần Vi chăm sóc Thư Nhiên chu đáo đến từng chút một, gạt luôn cả Tịch Sách Viễn sang một bên.
Còn thì lẳng lặng bóc tôm.
Trong bát Thư Nhiên cả nhà họ gắp đầy ắp, cô cũng cố gắng ăn thật nhiều.
Tịch Sách Viễn sức ăn bình thường của cô, thấy cô ăn cũng gần đủ , liền ghé tai với cô: "Ăn hết thì đừng cố."
" mà sẽ lãng phí lắm, dì vất vả nấu mà." Thư Nhiên nhỏ giọng .