[Xuyên không TN70 - Trọng sinh] 《Trắng tay xuyên về năm 70, gả cho hán tử thô kệch nuôi bánh bao nhỏ》 - Chương 96
Cập nhật lúc: 2026-01-08 07:23:21
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bức thêu tay là chuẩn gửi cho trạm thêu đầu tháng, Tống Ly vốn ngoài tán gẫu với , cô tập trung công việc thêu thùa tay, ngờ trực tiếp xông phòng, ngay cả cửa cũng gõ.
Tống Ly nhíu mày, một tia vui.
Mã Yến quanh bốn phía, chiếc máy may mới tinh đặt ở góc tường, cái nghiêng mặt trắng trẻo như sứ của Tống Ly, cô dùng giọng điệu chua ngoa : "Chị dâu, ngày đó ở đầu thôn lời của em nhiều mạo phạm, xin nhé, em tuyệt đối ý gì khác , chỉ là hâm mộ cả thể mua cho chị "ba vòng một vang", hâm mộ nhiều tiền hơn Cố Khuê thôi."
Tống Ly nhướn mí mắt: "Nếu trong lòng thoải mái, lúc đầu gả cho Cố Dã ?"
"Anh chỉ là một tên tàn..." Lời đến cửa miệng đột ngột chuyển hướng, Mã Yến đanh mặt đáp: "Em dám mơ tưởng đến cả , chị dâu rộng lượng, hy vọng chị đừng chấp nhặt với em."
Tống Ly đặt cây kim trong tay xuống, đầu cô , nheo mắt hỏi: "Rộng lượng nghĩa là gì? Để bản chịu ấm ức để cô vui vẻ ?"
Cô đột ngột dậy, mang theo khí thế khó giấu giếm từng bước ép sát, Mã Yến theo bản năng lùi hai bước.
Ánh mắt Tống Ly lướt từ xuống một lượt, thẳng thắn : "Cô từ trong thâm tâm coi thường Cố Dã, ngờ thể áp chế Cố Khuê về mặt. Cô cảm thấy , một thanh niên tri thức mỏng manh , sẽ là vết nhơ của nhà họ Cố, cho nên giẫm lên để leo lên ? Rốt cuộc ai mới là cái loại ngu ngốc đại não phát triển, tiểu não phát triển thiện!"
Chỉ là gia đình hai công nhân viên chức mà thôi, mà cũng khiến cô thể hiện sự ưu việt .
Mã Yến sững sờ, cơn giận dữ vì vạch trần tâm tư lập tức ập đến, cô nghiến răng : " là đến để xin đấy, chị dám mắng ."
"Xin nhé, xin , hai huề ."
Giọng điệu Tống Ly đầy vẻ khinh thường, cô thời gian để diễn trò tình chị em dâu thâm trọng với , dứt khoát xé rách mặt cho xong, lười ứng phó.
Mã Yến tức đến run rẩy, cô đỏ bừng mặt : "Đắc ý cái gì? Có vài đồng tiền bẩn thì chứ, gả cho cái tên tàn phế vô dụng nhất thôn, chị chỉ phòng đơn gối chiếc thôi! Ai mà chẳng Cố Dã chỉ thích Thẩm Vọng, chị trong mắt cũng chỉ giống như con cóc ghẻ trong ao mà thôi!"
Lời cô mới dứt, Tống Ly khẽ nhướn mày về phía cửa, nụ đầy ẩn ý: "Cố Dã, em trong mắt giống như con cóc ghẻ ?"
"..."
Mã Yến nghẹt thở, một luồng khí lạnh trực tiếp xông lên gáy, cô cứng đờ xoay , thấy Cố Dã đang ở cửa.
Sắc mặt xanh mét, những ngón tay nắm c.h.ặ.t khung cửa dùng lực đến mức trắng bệch.
Rõ ràng là giận đến cực điểm.
Chương 81 Quá khứ của và Thẩm Vọng, thiếu niên bí ẩn như sương mù.
"Cút!"
Giọng điệu của Cố Dã vô cùng mất kiên nhẫn.
Những thớ cơ bắp căng cứng cánh tay đang kêu gào một sự hoang dại khó thuần phục, dường như giây tiếp theo sẽ vung nắm đ.ấ.m tới.
Trong lòng Mã Yến cực kỳ ghét cả nhà họ Cố , lúc bắt quả tang, đối phương đang cách cô chỉ ba bước chân, cảm giác sợ hãi ập đến khiến tim đập loạn nhịp, ngay cả mồ hôi lạnh cũng thi vã .
Cô nuốt nước bọt định giải thích: "Anh... cả, em..."
Mã Yến vốn định vài câu , nhưng khi chạm đôi mắt đen nhánh của Cố Dã, cô thấy sự hung hãn và chán ghét ẩn sâu bên trong, chẳng dám gì nữa. Cô gượng một cái, định lách qua Cố Dã, cẩn thận chui khỏi cửa phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tn70-trong-sinh-trang-tay-xuyen-ve-nam-70-ga-cho-han-tu-tho-kech-nuoi-banh-bao-nho/chuong-96.html.]
Hà Tường Anh vẫn còn ở trong bếp, Cố Dã chắc dám động thủ mặt lớn trong nhà .
Cho dù cô câu đó thì , đó chính là sự thật.
Nụ nơi khóe môi còn kịp giấu thì b.í.m tóc rũ bên vai đột nhiên Tống Ly nắm lấy, cô chậm rãi bước tới, mân mê b.í.m tóc tết của Mã Yến hỏi: "Cố Dã, giả điếc là mù thật , em dâu bảo thích đàn ông đấy, giải thích chút ?"
Trước đây nhắc đến chủ đề là vì cô can thiệp quá khứ của Cố Dã.
Bây giờ chuyện cũ nhắc , cô đương nhiên thuận nước đẩy thuyền, nhất định ép Cố Dã bày tỏ thái độ mặt nhà.
Nếu , những chuyện như thế sẽ diễn dứt.
Cố Dã liếc Mã Yến một cái, thái độ thờ ơ, thậm chí mang theo chút chán ghét, ngũ quan tuấn tú, mũi cao môi mỏng, là một gương mặt khí chất đàn ông.
Chỉ khi về phía Tống Ly, trong mắt mới chút ấm.
"Giải thích cuối cùng, Thẩm Vọng là em trai , A Ly là trong lòng , cô nếu còn nhảm nữa, sẽ đ.á.n.h Cố Khuê."
Tống Ly thấy lời vẻ mặt đổi, nhưng ngón tay động đậy.
Mã Yến thấy da đầu đau nhói, gần như kéo nghiêng về phía Tống Ly.
"Nghe thấy ? Còn nghi vấn gì nữa , hỏi cho rõ một luôn , nếu còn ăn hồ đồ, sẽ tát mồm cô đấy."
Tống Ly từ đến nay bao giờ là kẻ hiền lành, ngay cả đối với Cố Dã cũng là lợi dụng, huống hồ là những kẻ ngoài lề .
Cô ngay cả giả vờ cũng thèm.
Mã Yến từ nhỏ nâng niu trong lòng bàn tay, từng chịu ấm ức như , cô khẽ rên lên vì đau, mở miệng mắng nhiếc: "Tống Ly, cái con đàn bà độc ác sinh con lỗ đ.í.t , buông !"
Cái bóng in cửa sổ tiến gần, Tống Ly kịp thời buông tay, đồng thời ấn lấy nắm đ.ấ.m đang siết c.h.ặ.t của Cố Dã, khẽ lắc đầu.
" quản thích đàn ông thích đàn bà gì, liên quan nửa đồng tiền nào đến ? Cái loại đồ vật thì mà dùng thì cũng chỉ cô mới dùng tạm thôi!"
Mã Yến hung hăng, trút hết những lời giấu kín trong lòng sạch sành sanh.
"Rầm!" một tiếng động lớn, Chu Tuệ Lan trực tiếp ném cái mẹt đang cầm trong tay qua, bà xanh mặt quanh tìm chổi: "Cái đồ hổ nhà cô, dám mắng đến tận nhà !"
"Đại tẩu! Đại tẩu! Đừng kích động, chuyện nhất định hiểu lầm..."
Hà Tường Anh đầy vẻ lo lắng, nhưng ngăn ý định đ.á.n.h của Chu Tuệ Lan, ánh mắt Tống Ly khẽ động, vội vàng tiến lên can ngăn.
Hà Tường Anh thở phào nhẹ nhõm, giây tiếp theo thấy Mã Yến trực tiếp đá văng ngoài sân trong lúc hỗn loạn, ngã nhào như ch.ó ăn cứt.
Tống Ly kéo lấy cánh tay Chu Tuệ Lan, ân cần khuyên nhủ: "Mẹ, đừng chấp nhặt với đám nhỏ, đ.á.n.h vài roi là , chẳng lẽ thật sự g.i.ế.c c.h.ế.t cô ?!"
"Bây giờ g.i.ế.c c.h.ế.t nó luôn!!" Chu Tuệ Lan m.á.u nóng bốc thẳng lên đỉnh đầu, con trai bà mới cuộc sống bình , cái con vợ thằng Cố Khuê còn dám tới gây chuyện.
Thật sự là quá đáng lắm !