[Xuyên không TN70 - Trọng sinh] 《Trắng tay xuyên về năm 70, gả cho hán tử thô kệch nuôi bánh bao nhỏ》 - Chương 65

Cập nhật lúc: 2026-01-08 07:15:23
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà đầy vẻ đắn đo, chằm chằm Cố Dã, chỉ sợ đối phương một chữ "".

 

“Là thật đấy.”

 

Cố Dã xoa xoa đầu ngón tay thô ráp, giữa mày mang theo nụ rạng rỡ hiếm thấy, nhấn mạnh từng chữ: “Con thích một cô gái, con cưới cô .”

 

Chu Huệ Lan thấy lời , nước mắt liền rơi xuống, cái tát của bà rơi cánh tay Cố Dã, : “Cái thằng nghịch t.ử ! Nếu con câu sớm nửa năm thì mấy, bây giờ con thích ai thì ích gì, tự dưng chịu một trận đòn , mặt mũi cũng mất sạch, con cứ tùy hứng như !”

 

“Vì cô , chịu hàng ngàn hàng vạn trận đòn con cũng cam lòng.”

 

Giọng điệu của Cố Dã khi câu bình thản, khiến Chu Huệ Lan kinh ngạc sững sờ tại chỗ. Xem Cố Dã nghiêm túc thật . Không đàn ông! Không phụ nữ tái giá! Mà là một cô gái thực thụ.

 

Nghĩ đến đây, bà xúc động đến mức chân tay để , đến hở cả lợi. “Tốt ! Mẹ lấy trứng ngay đây!” Chuyện của con gái út thể gác , hôn sự của con trai là quan trọng nhất.

 

Bao nhiêu trứng gà ngày thường chắt chiu dành dụm đều Chu Huệ Lan lôi hết. Cố đội trưởng bước nhà, thấy vợ cầm trứng gà từ trong phòng , ông an ủi: “Huệ Lan, đang cần trứng gà , nhanh lên, luộc cho một quả.”

 

Cố đội trưởng vốn dĩ uy nghiêm đoan chính lúc mắt trái đen như gấu trúc, Chu Huệ Lan chẳng thèm đoái hoài gì đến ông, thậm chí còn ghét bỏ gạt tay ông . Cẩn thận ôm lấy rổ trứng : “Đây là cho con dâu , ông mơ hão .”

 

Cố đội trưởng ngẩn : “Vợ gì cơ? Bà lấy con dâu?!”

 

“Ông Cố , cây vạn tuế ngàn năm sắp nở hoa , con trai chúng , trong mộng .”

 

Cố đội trưởng trợn tròn mắt, thể tin nổi hỏi: “Chuyện từ lúc nào thế?”

 

Cố Dã một bộ quần áo khác, thuận tay lấy một quả trứng từ trong rổ ném bình ủ ấm, thản nhiên : “Không nữa, đúng , mắt bố thế ? Ai dám động thủ với bố?”

 

Cố đội trưởng chẳng thèm để ý đến cái mắt nữa, ông vui mừng nắm lấy cánh tay Cố Dã, truy hỏi: “Con thích cô gái nhà nào, trong thôn ngoài thôn? Bao nhiêu tuổi ?”

 

Trong đôi mắt đen thẫm của Cố Dã chút gợn sóng, từ chối trả lời. Cố đội trưởng chằm chằm vợ, bà cũng ngơ ngác kém.

 

“Cái gì cần , đến lúc con sẽ , hai đừng đến phiền cô .”

 

“Là trong thôn !”

 

Cố đội trưởng là tinh tường, thuận theo đó mà đoán, thấy Cố Dã sa sầm mặt. Ông vội vàng với Chu Huệ Lan: “Nhanh lấy ít nước nóng chườm cho , đều tại cái đầu lợn rừng đó, Trường Hồng suýt nữa đ.á.n.h c.h.ế.t thằng Cố Hòe, can ngăn còn trúng một đ.ấ.m đây , cái thằng ranh con !”

 

Cố Dã lướt qua, lạnh lùng : “Trong bình ủ trứng gà đấy.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tn70-trong-sinh-trang-tay-xuyen-ve-nam-70-ga-cho-han-tu-tho-kech-nuoi-banh-bao-nho/chuong-65.html.]

“Không ăn ăn, để dành cho con dâu.”

 

“...”

 

...

 

Còn thừa nửa miếng gan lợn, Nhị Nha đặc biệt gốc cây cổ thụ đầu thôn hái lá huyết bì thái (lá cẩm tím). Để xào gan lợn. Rau xanh giòn ngọt, gan lợn mềm mướt, ngay cả Tống Ly vốn trọng ăn uống cũng ăn thêm một bát cơm.

 

Kể từ khi nàng đến, bữa ăn trong nhà tăng vọt chất lượng, hầu như bữa nào cũng chút hướng mặn mòi. Nhị Nha là ơn, cô bé sức khỏe Tống Ly nên đổi cách thức nấu đủ món ngon để tẩm bổ cho nàng. Những việc trong nhà trong tầm tay đều do Nhị Nha , nếu Tống Ly đồng ý, ngay cả quần áo lót đối phương cũng thể giặt sạch sẽ cho nàng.

 

Trên chiếc bàn gỗ ngoài sân bày biện những quả dại hái ngoài đồng mà Nhị Nha mang về, trông ngon lành hấp dẫn. Đầu ngón tay trắng nõn của Tống Ly mới chạm thì thấy tiếng gõ cửa ngoài sân. Tầm giờ , ngoài Cố Dã thì ai đến.

 

Cửa mở, nụ của Tống Ly đông cứng nơi khóe môi, nàng chằm chằm Liêu Thúy Thúy đang ở cổng viện, nhíu mày : “Sao là cô?” Xui xẻo!

 

Liêu Thúy Thúy dường như thấy sự chán ghét trong mắt đối phương, nàng xách một túi quả chua đỏ mọng, nịnh nọt đưa tới mặt Tống Ly.

 

“Chị họ, thời gian chẳng chị khẩu vị, ăn ? Anh Tần mua ít sơn tra dại từ trấn, đặc biệt bảo em mang tới cho chị. Chúng là chị em ruột thịt, vì sự hòa hợp giữa các tri thanh, cần thiết náo loạn mãi thế , chút sơn tra đại diện cho tấm lòng của em và Tần Ngộ, chị nhất định nếm thử!”

 

Sơn tra tính hàn lương, là thứ gây sảy thai. Nàng để xem Tống Ly từ chối thế nào!

 

Chương 55 Anh thích là là lợn, thật đúng là ăn!

Tống Ly lấy tay che mũi miệng, nụ chạm đến đáy mắt: “Nói lý, nhưng bây giờ , thứ cô cứ giữ mà tự hưởng thụ .”

 

Liêu Thúy Thúy đầy bụng xa, Tống Ly mới tin nàng thực sự đơn thuần đến tặng đồ. Cái bộ dạng thanh thuần bộ tịch thật sự hỏng cả khẩu vị, chỉ thôi là trong lòng dâng lên cảm giác nôn.

 

Liêu Thúy Thúy dùng tay chặn cánh cửa Tống Ly định đóng , khẽ c.ắ.n môi : “Tại chị họ nhận? Là để tâm đến chuyện của em và Tần, lo ngại gì về đám sơn tra dại ?”

 

thấy đồ của cô là thấy buồn nôn.”

 

Tống Ly dùng sức đẩy tay Liêu Thúy Thúy , rầm một tiếng đóng sầm cửa . Liêu Thúy Thúy khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc nhét đồ trong, nàng lớn: “Nếu chị nhận, ngày nào em cũng đến, ngày nào cũng tặng! Xem chị phiền !”

 

Nói xong Liêu Thúy Thúy rón rén nấp sang một bên, len lén ngóng động tĩnh trong sân. Thấy đống củi xếp cạnh rặng tre, nàng nhẹ nhàng trèo lên, vươn cổ cẩn thận trộm trong sân.

 

Những quả sơn tra hình trứng đỏ mọng lăn lóc đầy đất. Nhị Nha thắt chiếc tạp dề xám xịt ngang hông, sải bước từ trong bếp , giữa mày thoáng qua vẻ xót xa, cúi nhặt những quả tươi tắn lên. Mang bồn nước rửa sạch sẽ, mới ướm thử đưa cho Tống Ly.

 

“Ăn, chị ăn .”

 

 

Loading...