Cố Hòe ngây tại chỗ, lúc thể thốt bất kỳ lời ngụy biện nào, bởi vì mỗi chữ Mã Yến đều là sự thật, thể phản bác.
Những xung quanh đều đổ dồn ánh mắt về phía hai , đặc biệt là Cố Hòe, nhân duyên khá ở đại học, thấp thoáng ít chào hỏi . Cố Hòe nặn nụ gượng gạo, kéo cánh tay Mã Yến lôi rừng trúc bên cạnh.
Mã Yến quẹt sạch nước mắt mặt, cô thu tất cả sự hoảng loạn và đau khổ trong lòng, lạnh lùng chằm chằm Cố Hòe: "Bắt đầu từ khi nào, lúc định về nhà là ở bên cô ."
Cố Hòe giữ im lặng, một hồi lâu mới : "Yến Tử, chuyện với em rõ ràng , là đơn phương thích cô , chuyện với cô ... liên quan..."
Sự thất vọng nhanh ch.óng quét qua đáy mắt Mã Yến. Cô nghĩ tới Cố Hòe hàng ngàn lý do để giải thích, duy chỉ ngờ trong cảnh , điều đầu tiên Cố Hòe cân nhắc vẫn là cô bạn học , nực , đáng thương và bi t.h.ả.m bao.
Nước mắt Mã Yến tuôn rơi trong nháy mắt, ngay khi Tống Ly và tiến gần, thấy cô lời tuyệt tình như tro tàn.
"Nói nhiều cũng vô ích, Cố Hòe, ly hôn ."
Chương 427 sẽ bao giờ tha thứ cho
Trong lòng Cố Hòe, luôn cảm thấy Mã Yến là một phụ nữ nông thôn truyền thống, cho dù chút thông minh vặt nhưng trong nhiều chuyện lớn cô đều theo bản năng dựa dẫm đàn ông. Nói thật lòng, chính là thấy qua sự đời, tính cách chút mềm yếu.
Cố Hòe từng nghĩ đến việc nếu đối phương bắt quả tang thì sẽ thu xếp thế nào. Anh dự tính hàng ngàn trong đầu, duy chỉ ngờ Mã Yến dứt khoát đề nghị ly hôn như .
Ở nông thôn, phụ nữ ly hôn thể nước bọt dìm c.h.ế.t, gần như thể tiến bước.
Cổ họng nghẹn , theo bản năng nắm lấy tay Mã Yến, cố gắng xoa dịu: "Yến Tử, chuyện là của , nhưng em đề nghị ly hôn, nghĩ tới sống thế nào ?
Còn Tiểu Thạch Đầu nữa, nó còn nhỏ như , em nỡ để nó ? Phải, khốn nạn, Yến Tử, em cho thêm một cơ hội nữa, nhất định sẽ gặp cô nữa, Yến Tử, em tin ..."
Vừa nghĩ đến việc chuyện sẽ bố ở quê , da đầu Cố Hòe tê dại, cả rõ ràng là hoảng loạn. Từ nhỏ đến lớn từng chuyện gì quá giới hạn, việc thích Trần Phạn là một ngoại lệ, nhưng mối quan hệ của hai chỉ thể dừng ở đây. Sau khi vợ ở nhà phát hiện, Cố Hòe thực sự can đảm bước tiếp thêm bước nào nữa.
Có lẽ mối quan hệ thật sự đến lúc kết thúc.
Nước mắt Mã Yến sớm cạn, cô đương nhiên trông thấy đám Tống Ly đang đợi ở cách đó xa. Về những lời gan ruột của Cố Hòe, cô một chữ cũng tin. Chỉ dựa việc đến nước mà vẫn bảo vệ đàn bà , Mã Yến yêu sâu đậm thế nào. Cô hất tay thoát khỏi sự khống chế của Cố Hòe, chạy về phía Tống Ly.
Tống Ly thuận thế bảo vệ cô lưng.
Cố Hòe bám sát theo , mặt xanh mét chằm chằm vợ chồng Cố Dã, hạ thấp tư thế giải thích: "Chị dâu, chuyện thật sự là hiểu lầm, em thể thề với trời, bất kỳ qua nào với Trần Phạn nữa. Coi như nể mặt Tiểu Thạch Đầu, chị giúp em khuyên nhủ Yến Tử, cái nhà thể tan ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tn70-trong-sinh-trang-tay-xuyen-ve-nam-70-ga-cho-han-tu-tho-kech-nuoi-banh-bao-nho/chuong-491.html.]
"Khuyên cái gì? Để chú tung tăng cờ phướn bên ngoài ? Cố Hòe, chú thật sự khiến thất vọng, đến giờ phút vẫn thấy sai đúng ?"
Tống Ly lạnh lùng liếc một cái, đó mới dắt Mã Yến rời khỏi nơi khiến cảm thấy khó thở . Cố Dã định cất bước rời thì Cố Hòe túm lấy cánh tay, giọng điệu hèn mọn mang theo khẩn cầu: "Anh, giúp em vài câu ? Em thể ly hôn với Yến T.ử ..."
Đến tận bây giờ, Cố Hòe nếu còn chuyện là do ai đang âm thầm thúc đẩy thì đúng là quá ngu .
Tống Ly rõ ràng đang đòi công bằng cho Mã Yến, với thái độ đó của cô, khéo Mã Yến thật sự thể nhẫn tâm ly hôn với . Có Tống Ly chống lưng phía , đàn bà ngốc nghếch chuyện gì mà chẳng dám , trời sợ đất sợ.
Cố Dã gạt phắt tay , giọng kiên nhẫn: "Yến T.ử ầm lên ở trường là nể mặt chú lắm . Cố Hòe, ban đầu với chú thế nào, đời bức tường nào lọt gió, chú giữ lòng , sớm muộn gì cũng mất trắng."
Đối mặt với em ngốc , Cố Dã cảm thấy thêm câu nào cũng mệt lòng.
Nhìn thấy bóng dáng Cố Dã biến mất ở phía đối diện con phố, Cố Hòe nghiến răng, cuối cùng trường nữa mà chạy băng băng về nhà.
...
Đối mặt với sự phản bội của chồng, Mã Yến còn nỗ lực gượng ép nay khi về nhà sụp đổ. Mọi suy đoán lúc đều thành sự thật, cô rõ ràng thể dễ dàng chấp nhận, gục xuống giường như mưa.
Tống Ly đẩy lùi công việc buổi chiều, thầm lặng ở bên cạnh cô trong phòng. Nhìn thấy Mã Yến đến c.h.ế.t sống , nhưng cuối cùng vẫn đối mặt với sự thật, ánh mắt Tống Ly phức tạp, hỏi lời trong lòng: "Yến Tử, nghĩ kỹ ? Thật sự quyết định ly hôn?"
Mã Yến chằm chằm một góc tường với ánh mắt mờ mịt, cô khịt khịt mũi: "Chị dâu, em ."
"Điều duy nhất thể khẳng định là, em thể tha thứ cho ."
Mã Yến từ nhỏ cũng bố nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa mà lớn lên, đối mặt với sự phản bội của chồng, cô lòng tự trọng của riêng , thứ chỉ là vấn đề thời gian. Tống Ly vỗ vỗ vai cô: "Em cứ bình tĩnh tâm trạng , chị ngoài hỏi xem em thế nào."
Vừa nãy dáng vẻ Cố Hòe kéo Cố Dã vội vàng giải thích, Tống Ly hề bỏ lỡ. Mấy gã đàn ông thối , bao giờ cũng thích bao che cho . Ngay cả thật thà như Cố Hòe còn thể nảy sinh tâm tư khác, thì như Cố Dã chẳng hạn, cũng ý đồ khác cũng nên, đều là họ Cố cả, Tống Ly thừa nhận chút giận lây.
Khi cô bừng bừng nổi giận , Cố Dã đang ở trong bếp nấu nước đường đỏ. Trông thấy Tống Ly bước , hỏi thẳng: "Sao ? Tâm trạng Yến T.ử khá hơn chút nào ?"
Tống Ly đưa tay véo tai , giọng thiện cảm: "Đàn ông các , một khi đổi lòng là lời giữ lấy lời. Cố Dã, ở trường trúng cô bạn học nào ?
Em hy vọng một ngày giống như Yến Tử, xông trường bắt quả tang . Nếu dám phản bội gia đình, hai đứa con, một đứa cũng đừng hòng . Tống Ly em, tuyệt đối ăn cỏ cũ."