Màn đêm đen kịt, gần như giơ tay thấy năm ngón.
Cố Hoài sợ hãi theo lưng Cố Dã, lẩm bẩm hỏi: “Anh, em vệ sinh, lôi em đây gì, vạn nhất kho nhỏ chuyện gì...”
“Suỵt!” Cố Dã một động tác im lặng, nhướng mày : “Cả thôn đều chúng canh gác ở kho nhỏ, chỉ kẻ ngốc mới đến trộm lương thực, nhưng nơi lương thực trong thôn chỉ một chỗ ...”
Câu Cố Hoài ngẫm nghĩ một hồi mới phản ứng : “Ý của là...”
“Có , xem là ngay...”
Cố Dã bước chân cực nhanh, hướng về phía ruộng Đại Loan...
...
Trăng bạc như móc câu, treo cao lửng lơ bầu trời.
Trên ruộng lúa mấy bóng , đeo gùi lưng, liềm trong tay xoèn xoẹt xoèn xoẹt cắt phăng những bông lúa đang rủ xuống, nhanh ch.óng ném gùi lưng.
Trong khí là mùi thơm của gốc lúa cắt đứt, Cố Dã mới đến phía ruộng Đại Loan thấy tiếng động đó, Cố Hoài sát phía đồng t.ử co rụt , thất thanh : “Anh...”
Trên ruộng Đại Loan, những bóng di chuyển như ốc sên, chỉ hai ba .
Họ đeo gùi, nhanh ch.óng thu hoạch lúa chín tới, động tác thuần thục và gấp gáp.
Trái tim Cố Dã nhanh ch.óng rơi xuống đáy vực, ấn vai Cố Hoài đang định dậy, hạ thấp giọng : “Bây giờ lập tức kho nhỏ, bảo Từ An dẫn canh giữ c.h.ặ.t đường thôn, những còn tất cả đều qua đây, để bọn chúng mang một hạt lương thực nào...”
“Được ...”
Lòng Cố Hoài nóng như lửa đốt, khi lệnh của Cố Dã, lập tức cắm đầu chạy thục mạng, chỉ sợ chậm một giây lương thực sẽ chia chác hết, mất lương thực dự trữ thì mùa đông dễ sống .
Gã đàn ông cầm đầu thẳng dậy, hô hoán: “Tương đối , chúng thôi.”
Cố Dã khom , từng chút từng chút tiếp cận ở ngoài rìa nhất.
Người đàn ông vóc dáng gầy gò mảnh khảnh mắt sắp phát tia xanh, ngay cả trong đêm tối cẩn thận liềm cắt trúng tay gã cũng chẳng buồn quan tâm, chỉ hái thêm thật nhiều bông lúa, cái thôn Cây Đa quả nhiên danh bất hư truyền, sản lượng lúa bùng nổ, nhiều hơn thôn bọn gã mười .
Cho dù chỉ là nửa gùi lúa cũng đủ để vợ con gã yên vượt qua nửa tháng, vết m.á.u nhỏ tong tỏng xuống , động tác của gã hề dừng , thậm chí còn gấp gáp hơn, mang theo sự khao khát khó tả...
Bất thình lình, gã ai đó vỗ vai.
Người đàn ông nhổ một bãi nước bọt, vội vàng : “Cắt thêm hai nắm nữa, đợi đến ngày mai là còn cơ hội như thế ...”
Bên cạnh động tĩnh, động tác của gã khựng , lúc mới phân tâm sang bên cạnh, luồng gió mạnh ập xuống đỉnh đầu, gã còn kịp phản ứng Cố Dã quật ngã xuống ruộng lúa, bóng tối che lấp hai .
Những ngón tay lạnh lẽo của Cố Dã cong , đặt lên động mạch của gã.
“Nói, các là ở thôn nào?”
Chương 255 Trong thôn trộm, bông lúa thu hoạch sạch
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tn70-trong-sinh-trang-tay-xuyen-ve-nam-70-ga-cho-han-tu-tho-kech-nuoi-banh-bao-nho/chuong-333.html.]
Gùi lưng chất đầy ắp.
Động tác thuần thục là kẻ tái phạm, đàn ông gầy gò lóe lên một tia u ám trong mắt, trong khoảnh khắc Cố Dã vật ngã, gã siết c.h.ặ.t liềm trong tay, lập tức nghiêng c.h.é.m về phía thắt lưng Cố Dã.
Cố Dã khom lùi , bàn tay to như kìm sắt siết c.h.ặ.t cổ tay gã, tước đao khống chế đối phương.
Người đàn ông đau đớn hừ hừ, cách đó năm mét lập tức ngẩng đầu hỏi: “Hầu Tam, thế?”
Mũi d.a.o sắc lẹm kịp thời chắn ngang cổ đàn ông, mang đến lạnh thấu xương, Cố Dã khom , trầm giọng đe dọa: “Dám sai một chữ thì đừng trách lỡ tay.”
Yết hầu của gã đàn ông trung niên tên Hầu Tam lăn lăn, gã khó khăn nuốt nước bọt, đột nhiên lên tiếng: “Không gì, cắt trúng tay thôi.”
“Cậu đúng là vội vàng, thấy cũng hái hái hòm hòm , chúng rút thôi.”
Đã ít thu liềm chuẩn rời , ánh mắt Cố Dã trầm xuống một phần, đầy giây lát mất sạch kiên nhẫn, lưỡi liềm sắc bén lập tức vô tình rạch một đường m.á.u cổ Hầu Tam, Cố Dã đe dọa dụ dỗ: “Bảo bọn chúng cắt thêm hai phút nữa.”
Chân Hầu Tam run cầm cập, đến nước gã Cố Dã đang tính toán gì, là đang đợi đến bắt bọn gã.
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, Hầu Tam khó khăn mở miệng: “Anh em, chuyện gì chúng thương lượng, cái năm tháng quỷ quái ai cũng chỉ cầu một con đường sống, thế , lương thực hôm nay chia cho một nửa...”
“Cho dù thôn các chia lương thực công chắc cũng chia nhiều lương thực thế , trừ mấy nhà đội trưởng ch.ó đẻ thì nhà ai còn gạo nấu cơm?
Anh việc gì tận tụy vì thôn đến mức , chia cho một nửa lương thực, hoặc trực tiếp cắt một gùi cũng , đầu đổ tội cho bọn , thần quỷ , năm nay mất mùa, chút lương thực thể cứu mạng đấy...”
Lời nịnh nọt của gã còn dứt, Cố Dã mất kiên nhẫn nhướng mày: “Anh !”
“...”
“ ...”
Hầu Tam cẩn thận dùng ngón tay cái đẩy lưỡi d.a.o của , mặt đầy vẻ nịnh, đó gã hắng giọng, hét lớn: “Chạy ! Thôn ch.ó đẻ đến kìa...”
Động tác của tất cả như nhấn nút tạm dừng, đồng loạt về hướng Cố Dã.
Giây tiếp theo.
Gần như là giấu liềm bắt đầu chạy thục mạng.
Cố Dã tung một cú đá, đạp bay Hầu Tam xa, ngay đó khi còn kịp bò dậy, liềm trong tay chút do dự đ.â.m đùi Hầu Tam, tiếng kêu thét như mổ lợn x.é to.ạc màn đêm, m.á.u b.ắ.n thậm chí còn ướt lúa bên cạnh.
Cố Dã dẫm một chân lên lưng gã, vẻ mặt vô cùng âm hiểm: “Đứa nào dám bước khỏi ruộng lúa một bước thì đây là kết cục, bỏ hết đồ lưng xuống cho tao!”
“Mau cứu Hầu Tam!” Gã đàn ông chuyện nghiến răng, bộ xông qua đây.
Hầu Tam mắt nảy đom đóm hét lên: “Chạy ! Nhớ chia ít lương thực cho con ...”
“Thấy ? Chỉ nó thôi! Anh em, chúng cùng đây, nếu Hầu Tam bắt thì các hậu quả là gì ? Cùng xông lên, g.i.ế.c c.h.ế.t nó!”