Nhân lúc xung quanh chú ý, Cố Dã nắm lấy đầu ngón tay cô khẽ hôn, khóe miệng khẽ mím, trong lòng dâng lên niềm vui vô cớ: "Anh mà."
"Nếu em ở một thấy sợ thì về nhà cũ mà ở." Ánh mắt Cố Dã trầm xuống một phân, nghĩ đến những chuyện thể miêu tả, dịu giọng : "Hoặc là bảo sang ở cùng em."
"Đi sớm về sớm, những chuyện khác cần bận tâm."
Tống Ly suýt nữa thì đảo mắt trắng, hồi cô canh đồng dưa nửa đêm nửa hôm cũng chẳng thấy Cố Dã ân cần thế , đúng là gió tầng nào gặp mây tầng nấy, chút quen. Có lẽ đây chính là sự khác biệt giữa thích và thích.
Sau khi tiễn Cố Dã lên xe, Tống Ly tranh thủ ghé qua hợp tác xã cung tiêu, mua một ít gia vị dùng hàng ngày và những chiếc kim thêu cơ bản nhất, đó mới xe bò về nhà.
Hệ lụy của việc dậy thật sớm chính là buồn ngủ díp mắt, Tống Ly suýt nữa xóc đến ch.óng mặt xe bò, mãi cho đến khi thấy Tần Ngộ đang ở đầu thôn trò chuyện với mấy bà thím, cô còn tưởng gặp ảo giác, dụi dụi mắt, đối phương vẫn còn đó, thậm chí còn hiếm hoi nở một nụ rạng rỡ với Tống Ly.
Tống Ly thuận thế xuống xe, cô nhíu mày.
"Sao về đây? Nhị Nha chuyện gì ?"
Trong lời của cô là sự quan tâm dành cho một cô bé bình thường, quên mất họ từng là sự tồn tại thiết khăng khít nhất. Cổ họng Tần Ngộ dâng lên vị chát thể diễn tả, im lặng một lúc lộ hàm răng trắng bóng.
"Anh về thăm Thúy Thúy, tiện thể mang chút đồ cho em và đứa bé."
Nếu , Tống Ly còn tưởng xách đống đồ đó định tìm Cố Trường Phong để cửa , mặc dù bây giờ vẫn còn nghi vấn .
Cô giữ sắc mặt bình thản: "Đồ thì cần ."
Tần Ngộ nhướng mày, sải vài bước tới gần, nụ mang vẻ lấy lòng: "Tống Ly, em cứ coi như tìm cơ hội lộ diện mặt đội trưởng . Anh cầu em giúp đỡ, chỉ cầu em đừng gây rối, ? Cái nông trường rách nát thể ở thêm một ngày nào nữa ..."
Trong ấn tượng của Tống Ly, Tần Ngộ hiếm khi cầu xin khác thấp giọng hạ như thế . Cô biểu cảm gì, thực tế trong lòng sớm bùng lên ngọn lửa nhỏ chế giễu.
"Tùy ..."
Hai lướt qua , Tần Ngộ ngửi thấy sự d.a.o động trong lời của cô, lẽ vì lý do sinh con nên tính tình Tống Ly dường như hơn một chút.
Sau khi chào hỏi các bà thím ở đầu thôn xong, Tần Ngộ rảo bước đuổi theo bước chân Tống Ly: "Nghe em và Cố Dã xây nhà mới, còn mở cả xưởng gia công trong thôn nữa, em chọn lầm , chúc mừng nhé..."
Tống Ly liếc xéo một cái.
Tần Ngộ lập tức thẳng lưng: "Thành tâm đấy, chúc phúc cho hai ."
Sau hơn nửa năm lăn lộn, cuối cùng cũng hiểu một chút đạo lý, từ tận đáy lòng cũng thực sự coi Tống Ly như một em gái mà đối đãi. Đối với đoạn quá khứ , chỉ thể là một sự nuối tiếc trong đời.
Anh giơ hộp mạch nha và sữa bột cầm trong tay lên, híp mắt : "Đây là sữa bột đặc biệt gửi từ Đế đô về đấy, bà bảo lúc nào em rảnh thì đến nhà chơi. Dù cũng là tình nghĩa cùng lớn lên, trong lòng bà vẫn luôn coi em như con gái mà đối đãi."
Không so sánh thì đau thương, trong lòng Tần, Tống Ly luôn tìm cách lấy lòng họ năm xưa mới là cô con dâu bà ưng ý, chứ một Liêu Thúy Thúy lông cánh ngày càng cứng cáp.
Khóe miệng Tống Ly thoáng hiện một tia giễu cợt khó nhận , cô nghiêng đầu Tần Ngộ, giọng điệu thản nhiên xa cách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-tn70-trong-sinh-trang-tay-xuyen-ve-nam-70-ga-cho-han-tu-tho-kech-nuoi-banh-bao-nho/chuong-252.html.]
"Tần Ngộ, sẽ ngấm ngầm giở trò . Nếu về thôn Cây Đa thì hãy dựa bản lĩnh của . Có lẽ ở bên cạnh Liêu Thúy Thúy sẽ là một điều cho cuộc hôn nhân của hai ."
Tần Ngộ im lặng một lúc, ngập ngừng hỏi: "Ý em là ?"
Tống Ly lười giải thích, cô đầu thẳng.
Tần Ngộ theo bản năng giữ lấy vai cô, giọng điệu mang theo sự lo lắng: "Có Thúy Thúy xảy chuyện gì ?"
Tống Ly gì, ánh mắt cô hướng về phía xa. Đang là giờ cao điểm tan , Liêu Thúy Thúy đang gùi một chiếc gùi tre đan, bên trong đầy ắp lợn cỏ. Cô đờ ở phía xa, ánh mắt dán c.h.ặ.t vai Tống Ly, nụ khóe môi thu từng chút một, sắc mặt dần trở nên xanh mét, còn mang theo một tia uất ức.
Tần Ngộ "xoạt" một cái rụt tay về, dùng giọng điệu lạnh lùng giải thích.
"Thúy Thúy, như em nghĩ ."
Chương 214 Con gái ông giả tạo màu, tâm địa rắn rết
Vành mắt Liêu Thúy Thúy đỏ hoe ngay lập tức. Tần Ngộ còn màng đến Tống Ly nữa, chỉ đành rảo bước về phía Liêu Thúy Thúy.
Gương mặt tuấn tú hiện lên một tia phiền muộn, vì nể mặt mũi, vươn tay đỡ lấy chiếc gùi vai Liêu Thúy Thúy, hạ thấp giọng : "Đừng loạn, coi như xin em."
Tống Ly khoanh tay cách đó xa, sắc mặt lạnh nhạt, thái độ kiểu "chẳng liên quan gì đến ". Không từ lúc nào, cô và Liêu Thúy Thúy đổi vị trí cho , đối phương biến thành cần nhân nhượng, cần thấu hiểu, thứ dường như đều là lẽ dĩ nhiên, ai bảo cô là vợ của Tần Ngộ.
Tần Ngộ vốn thích kiểu phụ nữ hẹp hòi.
Liêu Thúy Thúy nhếch môi, dứt khoát giả vờ nữa, giọng điệu cô lạnh lùng: "Sao về đây?"
Tần Ngộ thở phào nhẹ nhõm: "Tết em về nhà, lo lắng lắm nên bảo lúc nào rảnh thì qua thăm em."
Liêu Thúy Thúy kiêu ngạo hếch cằm, khoác lấy cánh tay Tần Ngộ như để khẳng định chủ quyền, thản nhiên : "Vậy thì đừng tán dóc với những liên quan nữa, thôi, em đưa đến nhà bà nội."
"Đợi ."
Tần Ngộ nhanh chân , đưa sữa bột và mạch nha cầm trong tay cho Tống Ly, nụ rạng rỡ : "Vậy về nhà , lát nữa sẽ sang nhà họ Cố thăm . A Ly, món đồ em cứ nhận lấy , ?"
Tống Ly nhướng mí mắt thản nhiên .
Liêu Thúy Thúy cách đó ba mét mặt tức đến xanh mét.
Lời từ chối xoay vòng nơi cổ họng, Tống Ly thản nhiên nhận lấy sữa bột, híp mắt : "Được thôi."
Liêu Thúy Thúy thẳng.
Bước chân tức giận đến loạng choạng, Tần Ngộ vội vàng đuổi theo.
Được thấy Liêu Thúy Thúy chịu thiệt thòi, quả thực là thú vị mà!