Trong mắt cô tràn ngập ý , lời thật lòng chỉ cần qua là .
Lòng Tống Ly ấm áp, mặc dù ban đầu vui, nhưng cô hề ý định giận lây sang Chu Huệ Lan, chỉ là sống chung khó tránh khỏi nhiều chuyện thị phi, cô gian riêng tư.
Đây hẳn là phân gia theo đúng nghĩa đen, nhưng với tính cách thẳng thắn của Cố Dã, chắc hẳn lời sẽ lọt tai cho lắm.
Tống Ly bóng dáng bận rộn của Chu Huệ Lan, theo bản năng giải thích: "Mẹ, con và Cố Dã chuyển ngoài, là nhắm ..."
"Đều ở trong cùng một thôn, ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy, để tâm ..."
Dù trong lòng chút thoải mái, nhưng Chu Huệ Lan thể nửa chữ "" mặt con dâu.
Chuyện vốn là bà , cục diện như ngày hôm nay, coi như là bà thắp hương bái Phật ...
"Mẹ! Mẹ! Có nhà ? Sao trong sân chẳng ai thế , cửa còn mở toang hoác ..."
Tiếng của Cố Tiểu Mai vang lên ngoài sân, động tác của Chu Huệ Lan khựng , sắc mặt lập tức sa sầm xuống: "Cái con chim sẻ náo núi , đừng thằng bé Đôn Đôn nhà thức giấc..."
Bà vội vàng chạy cửa, ngẩng mắt lên thấy Cố Tiểu Mai đang trong sân, xách theo túi lớn túi nhỏ, cùng với một đàn ông mặt mũi trắng trẻo, dáng gầy gò bên cạnh.
Anh thẳng, chỉ là vùng eo khom xuống một cách tự nhiên, mặc một bộ áo bông màu xám, chất lượng kém đến mức mắt thường cũng thấy rõ, nhiều chỗ còn miếng vá.
Sống mũi cao, khuôn môi mỏng mà , đôi mắt sâu thẳm trong veo, đường nét khuôn mặt nghiêng mềm mại đến bất ngờ, toát một khí chất chán chường, lười biếng.
Phản ứng của Chu Huệ Lan chậm mất nửa nhịp, bà lau tay chằm chằm con gái, nghi hoặc hỏi: "Cậu là?"
Nụ của Cố Tiểu Mai mang theo chút thẹn thùng: "Mẹ, là đối tượng của con, Bạch Thanh Phong."
Có lẽ là do ánh mắt của Chu Huệ Lan quá trực diện, khiến mặt Bạch Thanh Phong nóng lên, ửng lên một sắc đỏ kỳ lạ, mỉm bất lực, nụ vô cùng dịu dàng.
"Thím, chào thím, cháu là Bạch Thanh Phong đến từ thủ đô, hiện tại đang là đối tượng của đồng chí Cố Tiểu Mai..."
"Không chứ, Cố Tiểu Mai, lông cánh của cô cứng đấy , túi lớn túi nhỏ thế là ý gì?! Cô qua đây cho ..."
Chu Huệ Lan thấp giọng quát mắng, trực tiếp túm con gái góc sân.
Dưới áp lực của , Cố Tiểu Mai đành khai báo rõ ràng chuyện từ đầu đến cuối.
Căn nhà gạch xanh mái ngói coi là hàng đầu ở nông thôn, Cố Tiểu Mai dối, gia cảnh nhà cô đúng là khá , hèn gì cô thể bỏ cả công việc đó chỉ để chữa chân cho ...
Bạch Thanh Phong quan sát xung quanh, ý trong mắt nhạt dần.
Chu Huệ Lan ở góc sân con gái xong thì trực tiếp nổi đóa, bà cao giọng mắng nhiếc đối phương.
"Con bán công việc ? Con tức c.h.ế.t ?! Cái đồ để ai yên tâm ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tn70-trong-sinh-trang-tay-xuyen-ve-nam-70-ga-cho-han-tu-tho-kech-nuoi-banh-bao-nho/chuong-223.html.]
Chương 859 Chỉ cần còn ở thôn Dung Thụ một ngày, sẽ yên tâm.
Cố Tiểu Mai mặc chiếc váy vải cotton, khoác bên ngoài chiếc áo bông mỏng in hoa nhí bĩu môi: "Chẳng luôn công việc thời vụ đó sớm muộn gì cũng bãi bỏ, lo mà lấy chồng mới là việc chính ?"
"Con xem con mặc cái gì thế , thấy lạnh ..."
"Cái gọi là thời trang..." Cố Tiểu Mai kéo vạt áo , thời kỳ nổi loạn của cô dường như bây giờ mới tới, việc yêu đương với đàn ông bộc phát hết dũng khí của cô.
Cố Tiểu Mai giả vờ thở dài: "Mẹ, đừng Bạch Thanh Phong yếu đào tơ liễu như , là sinh viên đấy, ngày đó ở ga tàu nếu kéo con một cái thì mất con gái . Chân chính là thương lúc đó đấy, xem con thể chịu trách nhiệm ? Mẹ và bố luôn dạy 'ăn quả nhớ kẻ trồng cây', đây là ơn cứu mạng đấy, cha , cứ coi như thêm một đứa con trai ..."
Đứa con gái ngốc nghếch rõ ràng đang đắm chìm trong đó.
Đối phương và Cố Tiểu Mai đầu đến nhà, trong tay ngoài hành lý thì chẳng gì khác, Chu Huệ Lan hề cảm nhận sự tôn trọng từ phía đằng trai.
Bà lạnh lùng hỏi: "Người đàn ông ưu tú như để mắt đến con?"
"Để chữa chân cho , con bán cả công việc, thì... thì lâu ngày sinh tình thôi, , là thành phố, con cái của tụi con cũng sẽ hộ khẩu thành phố, con tính hết , đợi thi đỗ công việc, phân nhà tập thể của nhà máy, con sẽ đón qua đó hưởng phúc, vất vả nửa đời , thể cứ cả đời vùi đầu trong đất nông dân đúng ?"
"Mẹ vui lòng!" Chu Huệ Lan lập tức phản ứng : "Khoan , nhà, hai đứa kết hôn thì ở ?"
"Cái đó thì xem ý , ơi..." Cố Tiểu Mai kéo dài giọng, nũng nịu một cách khó tả.
"Con mơ !!"
Tiếng quát đột ngột cao v.út thức giấc Đôn Đôn đang ngủ khì khì ở gian nhà chính, thằng bé mở mắt ngửi thấy mùi hương quen thuộc, lập tức gào toáng lên.
Tiếng đặc trưng của trẻ sơ sinh vang lên trong sân, mặt Cố Tiểu Mai rạng rỡ hẳn lên: "Chị dâu sinh ? Để em xem cháu..."
Cô theo tiếng gian chính, thấy Đôn Đôn trong xe nôi, lập tức bế thằng bé lên.
"Trông giống chị dâu thật đấy, cần cũng chắc chắn là con trai..."
Cố Tiểu Mai hì hì ngốc nghếch, Bạch Thanh Phong vẫn còn trong sân, Chu Huệ Lan bà chồng ác độc, bà xua tay, chào hỏi đối phương nhà.
"Đồng chí Tiểu Bạch, nhà ! Nhà bao nhiêu việc xong, bố nó với nó lát nữa mới về, hai đứa trông hộ đứa bé một lát, giặt quần áo ..."
Chu Huệ Lan dặn dò xong liền trực tiếp đem tấm ga giường bẩn ngâm nước nóng, lấy bồ kết chà xát kỹ lưỡng.
Bạch Thanh Phong vết bẩn lâu năm chiếc ghế đẩu, trong mắt xẹt qua một tia ghét bỏ, Cố Tiểu Mai bên cạnh vẫn đang dùng ngón tay trêu đùa đứa bé, đến run cả .
Bạch Thanh Phong đặt hành lý xuống, thái độ ôn hòa mỉm với Cố Tiểu Mai: "Trưa nay bát mì em còn ăn mấy miếng, đói ? Anh nấu cho em ít khoai lang nhé..."
Trái ngược với khuôn mặt khôi ngô tuấn tú của Bạch Thanh Phong là chiếc ví tiền vô cùng eo hẹp của , nghèo bình thường, mà là cái nghèo thể khiến tình thương của Cố Tiểu Mai dâng trào.
Cô yêu c.h.ế.t cái cốt cách của sách chịu khuất phục đó của đối phương, cũng tin chắc rằng Bạch Thanh Phong nhất định sẽ ngày thành danh.