Giàu sang như mây khói.
Những thứ đều thứ cô .
Nhìn đôi mắt chân thành của đối phương, Tống Ly hạ thấp giọng: " sẽ rời khỏi làng Sung, ở bên , cả đời đều ở bên ."
Cố Dã đúng là dở dở , lời chỉ đứa trẻ mười tuổi mới , đ.ấ.m nhẹ vai đối phương: "Thẩm Vọng, đừng năng sến súa như đàn bà, càng đừng mấy lời đường mật để dỗ dành , chúng là em cả đời, sẽ vì ở mà đổi, mau mau thu dọn đồ đạc mà cút về thủ đô ! Kẻo bà cụ Thẩm đ.á.n.h gãy chân đấy!"
Bước chân Tống Ly lảo đảo, cô đột nhiên nhớ đến Điền Hiểu Mạch nãy còn ân cần với Cố Dã, lòng cô bỗng thấy chua xót vô cùng.
Nếu cô thực sự theo Thẩm Thiên Phong.
Thì tương lai liệu đứa trẻ đó cũng là một vấn đề.
Tống Ly lấy hết can đảm, quanh bốn phía, cô hít một thật sâu : "Cố Dã, thật cho nhé, thích , cả đời cũng rời khỏi làng Sung, đời chẳng sự bụng nào là vô duyên vô cớ cả, nghĩ xem tại đối xử với khác hẳn với những khác, là vì..."
Cố Dã suýt chút nữa hóa đá tại chỗ.
Nghe Tống Ly những lời móc nối tâm can .
Mặt xanh mét.
Trong lúc hoảng loạn liền lùi giữ cách với hai : "Câm miệng! cảnh cáo , chuyện bừa ..."
"Cố Dã, nếu còn dám thiết với Điền Hiểu Mạch, sẽ thẳng mặt cô là thích , nhất đừng ép ..." Tống Ly nheo mắt, trong ánh mắt đầy vẻ khiêu khích, theo tình hình thì việc Thẩm Vọng thích Cố Dã là chuyện ai cũng , cô chẳng gì che giấu cả.
Sống đời, lúc cần điên thì cứ điên thôi!
Cô Tống Ly tương lai giữ lấy tất cả những gì vốn dĩ thuộc về , dù là dùng thủ đoạn gì cũng cam tâm tình nguyện.
Cố Dã nắm c.h.ặ.t t.a.y, gần như ngay khoảnh khắc Tống Ly dứt lời, một luồng quyền phong sắc lẹm đau đớn ập tới, Tống Ly căn bản kịp tránh né.
Cô đ.á.n.h cho ngã chúi đầu đống rơm rạ bên cạnh, đầu óc ong ong hết cả lên.
Nghe thấy những lời kinh thiên động địa của cô, Cố Dã tức đến run cả , nghiến răng nghiến lợi : "Đợi khi nào đầu óc tỉnh táo thì hãy đến chuyện với !"
"Tại nghĩ tỉnh táo? Cố Dã, chẳng lẽ nhận tâm ý của , dù chỉ một chút thôi ."
Tâm trạng Cố Dã phức tạp: "Cái đồ điên !"
Anh coi Thẩm Vọng là em sinh t.ử, ngờ em thích , tâm tư khác thường với .
Cảm giác giống như nuốt một con ruồi , thật buồn nôn.
Bước chân Cố Dã hỗn loạn, gần như là chạy trốn.
Đến cả bóng lưng cũng mang theo vẻ hoảng hốt.
Tống Ly bẹp trong đống rơm rạ, nở một nụ khổ.
Cô cố ý cao giọng hét lên: "Cố Dã, những lời đều là thật đấy..."
Có thể thấy rõ bằng mắt thường, Cố Dã chạy càng nhanh hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tn70-trong-sinh-trang-tay-xuyen-ve-nam-70-ga-cho-han-tu-tho-kech-nuoi-banh-bao-nho/chuong-195.html.]
Chương 855 Chờ khi tìm cơ hội thích hợp, sẽ đưa
Vụ thu hoạch diễn gần một tuần.
Tống Ly còn gặp mặt Cố Dã nữa.
Cô đối phương đang lẩn tránh.
Nhất thời cô cũng chẳng nghĩ đến việc dịu mối quan hệ, liên tục mấy ngày việc cường độ cao khiến lưng cô mỏi rũ thẳng lên , lấy tâm trí mà nghĩ đến chuyện yêu đương trai gái.
Cố Dã hai ngày nay cũng dồn hết sức lực gặt lúa, dáng vẻ cần mẫn đó khiến dân làng thầm quan sát, Chu Huệ Lan đến khép nổi miệng, cứ đà thì chừng năm bà bế cháu nội, Cố Dã là trai thuộc hàng nhất nhì ở làng Sung, đợi qua đợt bận rộn vụ thu, đến thăm nhà chắc chắn ít.
Nghĩ đến đây Chu Huệ Lan treo chiếc mẹt lên tường, đầu dặn dò Cố Trường Phong: "Buổi tối lúc rảnh ông sửa sang cái sân một chút, để lúc nhà khách đến trông cho nó t.ử tế."
Cố Trường Phong uống một hớp nước lớn từ cái ca , đến cả áo lót cũng ướt đẫm quá nửa, ông : "Khách khứa nào chứ? Chẳng lễ tết gì, khách thì cũng qua nhà họ Thẩm, cái nhà bốn bức tường trống huơ trống hoác của thì gì mà xem, con trai, con thấy đúng ?!"
"Con ."
Cố Dã ôm một đống củi bếp, cùng em gái bắt đầu nhóm lửa nấu cơm.
Cố Trường Phong nhân lúc rảnh rỗi lẻn , ông quan sát Cố Dã, thấp giọng hỏi: "A Dã, con thế? Dạo giận dỗi gì với Thẩm Vọng ? Bố nhớ con với thằng nhóc đó quan hệ lắm mà, nó chắc chắn là tiền đồ lớn, con đừng chấp nhặt với tiền bạc, lúc cần cúi đầu thì cứ cúi đầu, vài câu mềm mỏng, tương lai còn cần nó giúp đỡ..."
Đây căn bản chuyện cúi đầu là xong, cổ họng Cố Dã nghẹn , nửa ngày thốt một lời.
Cố Trường Phong thừa thắng xông lên: "Sau vụ thu ếch đồng nhiều lắm, nhân lúc Thẩm Vọng , là con..."
Cố Dã ném mạnh nắm rau dại cái thau gốm, mặt xanh mét: "Con thể với , chân mọc , ở đều chẳng liên quan gì đến con!"
"Ai, ai bảo con giữ nó , cái đứa trẻ ..."
Cố Dã lầm lũi khỏi cửa.
Cố Trường Phong trợn tròn mắt Cố Tiểu Mai: "Anh con thực sự tuyệt giao với Thẩm Vọng ?"
"Chẳng sớm muộn gì cũng thế ! Với cái tính cách đó của Thẩm Vọng, ai mà chịu nổi..."
Mọi việc đều dựa cái miệng, lời đường mật cứ thế tuôn , giờ đến cả Nhị Nha cũng lừa đến mất hồn mất vía.
thật hạng !
...
Sự xa cách giữa Tống Ly và Cố Dã thời gian qua đều Thẩm lão thái thu tầm mắt, thấy cháu nội bắt đầu buồn bã vui, Thẩm lão thái ướm lời hỏi: "A Vọng, con với Cố Dã chuyện gì thế? Từ vụ thu nó thèm đến tìm con nữa, hai đứa cãi ..."
Trong đôi mắt già nua trùng xuống của Thẩm lão thái đầy vẻ lo lắng, những năm qua thể đến gần Thẩm Vọng nhiều, Cố Dã là một trong đó.
Nhìn thấy cháu nội ngày càng cởi mở hoạt bát hơn, trong lòng bà thực sự vô cùng cảm kích Cố Dã.
"Không chuyện đó , chúng con thì mâu thuẫn gì chứ..." Tống Ly trừ cho qua chuyện, định kể một việc cho Thẩm lão thái , nhưng sự lạc lõng nơi đáy mắt dễ gì lừa khác.
"A Vọng, con là thích Cố Dã đấy chứ?"
Tống Ly gì, giữ sự im lặng.