[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 98

Cập nhật lúc: 2025-12-19 03:10:17
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trình Phương Thu mà buồn , đưa tay động tác gõ nhẹ chóp mũi cô nàng: "Kỳ Kỳ đừng tự ti, và Chu Ứng Hoài mỗi một vẻ, tớ đều thích cả."

"Hì hì, thật ?" Từ Kỳ Kỳ lập tức dỗ cho tươi rạng rỡ, ôm cánh tay Trình Phương Thu lắc qua lắc .

"Hừm."

Tuy tuổi tác sấp sỉ nhưng Trình Phương Thu Từ Kỳ Kỳ cứ như em gái nhỏ, giọng tự chủ mà mang theo vài phần cưng chiều: "Chúng công dân đạo đức, cho nên ngoại tình là chuyện tuyệt đối , nam nữ đều thế cả."

Từ Kỳ Kỳ kịp tiếp lời thì một chiếc xe đạp bất ngờ chen giữa, một giọng nam trầm thấp u u uẩn uẩn vang lên.

"Ngoại tình gì cơ?"

Cả hai phụ nữ đều giật thót , đồng loạt ôm n.g.ự.c lùi một bước. Đợi tới mới buông tay , thở phào một cái, nhưng tim treo ngược lên cành cây.

"Anh lưng tụi tớ từ lúc nào thế? Sao chẳng thấy tiếng động gì ?"

Rốt cuộc bao nhiêu lời ma quỷ mà họ tán dóc với ?

Trình Phương Thu vô thức nuốt nước miếng, chột liếc Từ Kỳ Kỳ, cô bạn cũng sợ sệt mà siết chặt lấy cánh tay cô.

Thấy , đôi mắt đen như ngọc của Chu Ứng Hoài nheo , kín đáo lướt qua đôi cánh tay đang ôm chặt lấy . Anh định gì đó, nhưng trong đầu chợt lóe lên những lời Trình Phương Thu từng dạy bảo về thói ghen tuông vớ vẩn, thế là mím chặt môi, cuối cùng chỉ hỏi: "Vừa mới tới thôi, hai về đấy?"

Thấy Chu Ứng Hoài chủ động đổi chủ đề, Trình Phương Thu mới khẽ thở , đôi mắt cong cong như trăng khuyết: "Đi lấy ảnh ạ, chuyện dài lắm, lát về nhà em kể chi tiết cho ."

"Được." Chu Ứng Hoài hỏi thêm, gật đầu đồng ý.

"Còn ? Đến giờ nghỉ trưa ?" Trình Phương Thu đồng hồ, Từ Kỳ Kỳ lúc ngoài vội vàng cũng quên mang, nên giờ cả hai khái niệm về thời gian, chỉ thể đoán mò.

Xem sắp xếp thời gian bách hóa một chuyến thôi. Lần cô xem qua một vòng mà chẳng ưng cái nào nên mua, nhưng thích cũng sắm một chiếc, chứ ngoài mà giờ giấc thì bất tiện quá.

"Ừ, qua tiệm cơm quốc doanh ăn mua cơm ." Cơm căng tin ăn quen, mà về nhà nấu thì kịp, nên nhớ tới tiệm cơm quốc doanh hai ăn khi đăng ký kết hôn. Cô từng khen vị ngon nên cất công đạp xe qua đó mua.

Không ngờ đường về bắt gặp cô và Từ Kỳ Kỳ...

Lại càng ngờ họ tán chuyện về chủ đề đó. Dù là lời đùa giỡn, nhưng mắt Chu Ứng Hoài vẫn thoáng qua vẻ tối tăm, liếc xéo Từ Kỳ Kỳ một cái. Cái con bé vắt mũi sạch mà cũng dám to gan đòi đào góc tường nhà ?

Từ Kỳ Kỳ đang sát bên Trình Phương Thu yên lặng hai vợ chồng chuyện, bỗng thấy sống lưng lạnh toát như một con rắn độc chằm chằm, sợ tới mức rùng một cái. Cô nghi hoặc Chu Ứng Hoài, nhưng thấy chẳng thèm , ánh mắt vẫn luôn dán chặt lên Trình Phương Thu.

Chẳng lẽ là ảo giác? Từ Kỳ Kỳ rùng thêm cái nữa : "Thu Thu, với đồng chí Chu về nhà ăn cơm kẻo nguội, chỗ gần phòng việc của Thường Ngạn An, tớ qua tìm luôn."

"Tầm mà Thường phó giám đốc vẫn còn ở văn phòng ?" Trình Phương Thu thực sự thấy kinh ngạc, đúng là thời nào cũng những "chiến thần" công việc.

"Trong mắt ngoài công việc thì chỉ công việc thôi, ban ngày cơ bản về nhà , tớ qua giám sát ăn cơm." Từ Kỳ Kỳ nhún vai, rõ ràng là hiểu nổi chồng .

"Vậy , tạm biệt nhé." Trình Phương Thu vẫy tay với Từ Kỳ Kỳ, thuận thế lên yên xe của Chu Ứng Hoài.

Chu Ứng Hoài thấy cô vững liền đạp xe . Theo bản năng, cô vươn tay ôm lấy eo , lòng bàn tay chạm một mảng săn chắc, cô kìm mà sờ sờ vài cái. Chậc, múi bụng cảm giác thật là thích.

"Thu Thu, kìa." Chu Ứng Hoài bất lực gọi tên cô. Trình Phương Thu lúc mới sực nhớ đang giờ cơm trưa, đường đầy công nhân về, hành động của cô chẳng khác nào đang giở trò lưu manh giữa đường cả. May mà nhắc kịp, chắc ai thấy, nếu thì muối mặt c.h.ế.t mất.

Vành tai Trình Phương Thu đỏ ửng, cô vội rụt tay , túm lấy vạt áo , lý nhí: "Xin , em nhất thời kiềm chế ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-98.html.]

Chu Ứng Hoài ngoảnh cô một cái, hàng mi dài che khuất vẻ thâm trầm trong mắt, khóe môi khẽ nhếch, giọng điệu đầy ẩn ý: "Ở ngoài đường thì chú ý ảnh hưởng."

Nghe giáo huấn, Trình Phương Thu thẹn thùng lườm một cái. Anh mà cũng bày đặt nghiêm túc dạy đời cô ? Vừa mới thầm oán trong lòng xong thì bồi thêm một câu: "Về đến nhà , mặc kệ vợ kiềm chế thế nào thì cứ việc kiềm chế thế ."

"..." Quả nhiên, đây mới là Chu Ứng Hoài thật sự. Vô địch ngầm.

Trên đường , Trình Phương Thu kể sơ qua chuyện sáng nay cho Chu Ứng Hoài . Vừa kể xong thì cũng tới chân khu tập thể. Chu Ứng Hoài dựng xe, tiện tay xách túi cho cô, hai cùng lên lầu.

"Thích nhiếp ảnh đến thế ?" Chẳng hổ là , một phát đoán trúng ngay lý do cô đồng ý ở tiệm ảnh Hồng Mộng việc.

Trình Phương Thu kịp đắc ý mấy giây nhận gì đó sai sai. Tuy giọng bình thản, nhưng chính vì quá bình thản nên cô mới thấy lạ. Cô sang , thấy đang rủ mắt, bộ dạng trông như kẻ mất hồn.

Tim cô bỗng hẫng một nhịp, trong đầu hiện lên lời dối cô dùng để giải thích chuyện chụp ảnh. "Chuyện là hồi học cấp ba ở huyện, một bạn thích em. Bố là thợ chụp ảnh lâu năm, nên khá rành, lúc đó em thấy ai dùng máy ảnh thì ngầu lắm..."

Chu Ứng Hoài đang nghĩ cô thích nhiếp ảnh là vì cái " bạn hư cấu" đấy chứ? Với tính suy diễn của , chắc chắn sẽ mặc định cô thích nhiếp ảnh đồng nghĩa với việc vẫn còn vương vấn , đến mức chấp nhận chịu thiệt thòi để ở tiệm việc. Dù cô chỉ yêu , chắc chắn vẫn sẽ nghi ngờ đó chỉ là những lời ngọt ngào cô bịa để dỗ dành thôi.

Trình Phương Thu càng nghĩ càng hãi, thể để hiểu lầm tiếp diễn . đàn ông trong cảnh chắc chắn là khó chuyện. Mà cho dễ chuyện thì chỉ cách...

Cô nảy một ý, hít sâu một , nhanh chóng quanh thấy hành lang ai liền vươn tay móc lấy ngón tay út của , duyên dáng châm chọc: "Chồng ơi, ngửi thấy mùi giấm chua lâu năm nồng nặc ở đây ?"

Ngón tay cô chỉ móc lấy mà còn yên phận gãi gãi lòng bàn tay . Lực đạo mạnh nhẹ nhưng cứ như gãi tim, khiến thể nào phớt lờ .

Hơi thở của Chu Ứng Hoài nặng nề hơn một chút, yết hầu lăn lộn, nhưng vẫn vờ như chuyện gì: "Không ngửi thấy."

"Anh ngửi kỹ xem nào?" Anh càng bộ nghiêm túc, cô càng bám lấy , giọng ngọt xớt như mật đào.

"Mũi hỏng ." Chu Ứng Hoài nhất quyết chiều theo cô, một tay móc chìa khóa, một tay nhăng cuội.

Trình Phương Thu càng tươi hơn, nhưng giây tiếp theo, đôi mắt đào hoa đầy ý chuyển thành vẻ lo lắng ngập nước: "Bé cưng ơi, bé cưng thế? Mũi ? Hay là cảm ?"

Lúc cửa mở, Chu Ứng Hoài vội vàng đẩy cái "tiểu yêu tinh" nhà, nhưng hành lang yên tĩnh dường như vẫn còn vang vọng thanh âm nũng nịu câu của cô.

"Bé cưng đẩy em gì?" Cô thuận đà bò lên cái tủ ở lối , bộ dạng yếu đuối thể tự lo liệu còn như đả kích nặng nề: "Bé cưng yêu em nữa ? Hu hu, n.g.ự.c em đau quá, mau xem trái tim em hỏng ?"

Động tác của cô tôn lên đường cong cơ thể yểu điệu, nơi căng đầy cạnh tủ ép thành một đường rãnh sâu hun hút, khiến mà nóng mắt. Xuống chút nữa là vòng eo thon như cành liễu, một bàn tay lớn của thể ôm trọn. Cô còn sợ cảnh tượng đủ kích thích nên nhấc một chân dài lên, dùng mũi giày đạp nhẹ đầu gối , để một vết mờ mờ.

Chu Ứng Hoài nhịn nổi nữa, một tay quẳng đồ lên tủ, tay túm lấy cổ chân cô kéo mạnh về phía , cả áp tới. Khi Trình Phương Thu chạy thì kịp nữa . Một chân cô buộc quấn lấy vòng eo săn chắc của , cả mất thăng bằng ngả nghiêng, chỉ còn cách bám chặt lấy mặt.

Cô chớp chớp đôi mắt vô tội, ngũ quan linh động tinh quái khiến chẳng tài nào giận nổi. Thực cũng chẳng giận, chỉ thấy lồng n.g.ự.c nóng rực, thở dồn dập.

"Ở ngoài đường dám quyến rũ ?" Giọng Chu Ứng Hoài khản đặc tự bao giờ, cố ý ghé sát tai cô mà , nóng phả khiến cô nhịn mà rụt cổ .

"Ai quyến rũ chứ? Đồ hổ."

Chu Ứng Hoài khẽ : "Vừa còn một câu bé cưng, hai câu bé cưng, giờ mắng hổ ?"

Rõ ràng là gương mặt thanh cao thoát tục, nhưng lúc trông cực kỳ tà mị. Sự tương phản khiến Trình Phương Thu mê mẩn thôi, cô nũng nịu hừ hừ vài tiếng, đầu ngón tay ngừng mơn trớn gáy khơi lửa, nhưng nhất quyết chịu gì.

"Ngoan, gọi tiếng nữa xem nào."

Đây dường như là đầu tiên cô gọi như . Lúc đầu thấy kỳ quặc vì hình như chỉ gọi trẻ con như thế, nhưng nhiều thấy cũng khá .

Loading...