[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 96
Cập nhật lúc: 2025-12-19 03:07:32
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pXwtzay12
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Trời ạ, chụp quá mất." Từ Kỳ Kỳ ngay bên cạnh Trình Phương Thu, thấy ảnh thành phẩm là mắt sáng rực lên, đợi mà cầm lấy một tấm, trong mắt đầy vẻ ngưỡng mộ.
Trình Phương Thu lướt xem một lượt cũng thấy hài lòng, khóe môi tự chủ mà nở nụ .
"Cảm ơn , thích."
Lý Đào Viễn vốn đang thấp thỏm yên, thì tảng đá trong lòng mới rơi xuống đất. Ông đang định vài câu khiêm tốn thì lời đùa của Từ Kỳ Kỳ cắt ngang.
"Thầy ơi, hồi cháu đến chụp hiệu quả thế ? Tiệm mới thợ mới ạ?"
Lời chạm tự ái, nhưng ánh mắt hỏi han chân thành của Từ Kỳ Kỳ, Lý Đào Viễn đối phương cố ý, dù trong lòng vẫn tránh khỏi một tia chua xót.
Ông lắc đầu, thật lòng: "Không , tiệm ảnh nay vẫn chỉ một thôi. Lần là nhờ đồng chí nữ đây chỉ dẫn, nếu cũng chẳng chụp thế ."
"Cái gì?" Từ Kỳ Kỳ phắt sang Trình Phương Thu, mặt đầy kinh ngạc. Khi hồn, cô nàng phấn khích cao giọng hỏi: "Thu Thu, cũng chụp ảnh cơ ?"
Trình Phương Thu cũng ngờ Lý Đào Viễn đẩy hết công lao sang , còn dùng cả hai chữ "chỉ dẫn". Cô sững một lát xua tay: "Chỉ dẫn gì ạ, chỉ là vài gợi ý nhỏ thôi."
Nếu là ở kiếp , cô nhất định sẽ khiêm tốn trong lĩnh vực nhiếp ảnh sở trường của , vì khiêm tốn cũng chẳng tin. bây giờ tình thế khác biệt, cô chỉ là một bình thường tên tuổi, nếu nhận vơ thì đúng là quá tự cao tự đại.
"Hồi lúc còn học..." Thấy Từ Kỳ Kỳ tò mò, cô đem bộ lý do từng dùng để lừa Chu Ứng Hoài một lượt đơn giản.
"Hóa là ." Ánh mắt Lý Đào Viễn cô càng thêm nóng bỏng. Ông ngờ cô chỉ thiên phú mà còn từng tiếp xúc qua kiến thức chuyên môn, là nền tảng.
Nói dối mặt bao nhiêu khiến Trình Phương Thu yên, cô gượng gạo: "Kỳ Kỳ, thôi."
"Được." Dù ảnh cũng lấy , Từ Kỳ Kỳ dậy cùng Trình Phương Thu, đề nghị: "Hay là ghé bách hóa mua mấy cái khung ảnh thật , ảnh hai treo ở nhà thì ."
Trình Phương Thu nghĩ cũng thấy nên gật đầu: "Vậy tụi ."
Thấy họ định , Lý Đào Viễn quýnh quáng, vội nháy mắt với Lý Trí Lượng. Anh liền tiến lên ngăn hai : "Đồng chí Trình, chúng một thỉnh cầu quá đáng."
Trình Phương Thu dừng bước, Lý Trí Lượng vẻ khó hiểu: "Chuyện gì ạ?"
"Cô thể bán cho chúng một tấm ảnh ? Chúng đặt ở tủ kính để trưng bày." Nói chữ đầu tiên xong, những lời cứ thế tuôn , Lý Trí Lượng xong thì thở phào một cái.
"Hả?" Trình Phương Thu ngờ là yêu cầu , cô ngớ lắc đầu từ chối: "Thôi ạ, mấy tấm đều ưng ý, nỡ bán ."
Hiện tại cô thiếu tiền, tiệm ảnh mua chắc cũng trả nổi giá cao, cô chẳng việc gì bán.
"Chúng hiểu mà, ảnh chụp thế là cũng nỡ." Lý Trí Lượng nhưng gương mặt giấu nổi vẻ thất vọng.
Trình Phương Thu thấy cũng mủi lòng. Họ mua ảnh chắc chắn là vì thấy , treo ở tủ kính thể thu hút khách, cứu vãn tình hình kinh doanh của tiệm. Cô đang định nới lỏng miệng thì Lý Đào Viễn bên cạnh bước : "Vậy cô thể phiền cô giúp chúng chụp hai tấm ?"
Yêu cầu thốt , chỉ Trình Phương Thu sửng sốt mà cả Từ Kỳ Kỳ cũng thốt lên: "Các chú mới là thợ của tiệm ảnh mà? Còn thiếu chụp ảnh ?"
Nghe , Lý Đào Viễn đành khổ: "Người chụp thì thiếu, nhưng thiếu chụp ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-96.html.]
Dứt lời, ông Trình Phương Thu đầy tha thiết, cũng vòng vo nữa mà thẳng vấn đề: "Đồng chí Trình, thực chụp ảnh nhận thấy tài năng của cô , thế nên mới ưu tiên rửa ảnh của hai ."
"Ảnh lầm . thành tâm học hỏi kỹ thuật chụp ảnh của cô, cô thấy ?"
Nói đến đây, Lý Đào Viễn thở dài, tấm lưng vốn thẳng tắp bỗng khom xuống: "Mọi chắc cũng tiệm Hồng Mộng ngày càng sa sút, chính là vì khâu chụp ảnh vấn đề."
"Năm đó sư phụ gặp t.a.i n.ạ.n qua đời, là kế nghiệp đẩy lên khi học hết nghề... Để xảy cục diện tránh khỏi trách nhiệm, nếu tiệm Hồng Mộng hủy hoại trong tay , c.h.ế.t cũng nhắm mắt ."
Không khí bỗng trở nên trầm mặc nặng nề. Nhìn đàn ông nửa đời mặt sám hối, ai nấy đều thấy mủi lòng. Trình Phương Thu tâm trạng phức tạp. Cùng là cầm máy, cô hiểu nghề khắc nghiệt thế nào. Để thua một cô gái trẻ chắc hẳn khiến ông đau lòng, nhưng vì tiệm ảnh, ông vẫn sẵn sàng những lời tâm can để thỉnh giáo cô, tinh thần thật đáng khâm phục.
Trình Phương Thu hít sâu một , mỉm dịu dàng: "Hai chữ học hỏi cháu dám nhận ạ. Nếu chú chê, chúng thể chụp trao đổi kỹ thuật với ."
Thấy cô đồng ý, Lý Đào Viễn mừng rỡ, mãi mới thốt lên : "Tốt quá, mời bên ."
"Kỳ Kỳ, thôi."
Trình Phương Thu vài bước, thấy Từ Kỳ Kỳ còn ngẩn đó liền thúc giục. Cô nàng nghiêng gương mặt xinh của bạn , thấy thế giới thật bất công, một thể hảo đến thế? Vừa giỏi, thật khiến ghen tị ngưỡng mộ.
Từ Kỳ Kỳ vội theo, đôi mắt Trình Phương Thu lấp lánh như lửa: "Tớ cũng xem chứ?"
"Tất nhiên là ." Lý Đào Viễn tranh lời.
"Vậy thể chụp ảnh cho tớ luôn ?" Từ Kỳ Kỳ ôm cánh tay Trình Phương Thu nũng nịu, bổ sung thêm: "Tớ Thu Thu chụp cho tớ, tớ trả tiền mà."
"Cái ..." Thiết là của tiệm, Trình Phương Thu tiện quyết định.
"Được chứ, chúng tặng cho cô năm tấm." Lý Đào Viễn gương mặt khả ái của Từ Kỳ Kỳ, đảo mắt tính toán. Không lấy ảnh của Trình Phương Thu thì lấy ảnh của cô bạn trưng bày cũng ! "Đến lúc đó chúng chỉ xin giữ một tấm để treo tủ kính thôi, cô thấy thế nào?"
Treo ở tủ kính, chẳng ai qua cũng thấy ảnh của ? Từ Kỳ Kỳ gật đầu lia lịa.
Vào khu chụp ảnh vẫn là chiếc máy . Lần chạm tay , giờ cuối cùng cũng cơ hội. Trình Phương Thu phấn khích đặt bao giấy xuống giá gỗ, nhanh chóng nhấc máy ảnh khỏi giá đỡ.
"Ấy!"
Lý Trí Lượng thấy động tác của cô thì giật định ngăn . Bình thường và sư phụ nâng niu chiếc máy như nâng trứng, mà cô cầm lấy xoay chuyển như đồ chơi. Lỡ rơi thì bán cả họ cũng đền nổi!
"Hấp tấp thế, thể thống gì?" Lý Đào Viễn thực cũng giật , nhưng thấy động tác tháo máy của cô thuần thục thì ông yên tâm hẳn. Người bình thường nghiên cứu nửa ngày chắc gì tháo , mà cô chẳng cần mở ngay lẫy của giá đỡ, chứng tỏ là dân trong nghề.
"Bắt đầu thôi nhỉ? Kỳ Kỳ, qua đó ."
Trình Phương Thu vờ như thấy sự cố nhỏ . Cô hiểu tâm lý quý trọng đồ vật của họ, vì chiếc máy ở thời đại giá trời.
"Tớ thế là ?" Từ Kỳ Kỳ lên ghế, bỗng thấy căng thẳng.
"Tớ điều chỉnh máy một chút , lát nữa tớ sẽ chỉ cách tạo dáng và biểu cảm." Trình Phương Thu thấy bạn căng thẳng liền bảo Lý Đào Viễn và Lý Trí Lượng gần để chỉ dẫn, dành thời gian cho Từ Kỳ Kỳ thả lỏng.
"Vì ánh sáng tự nhiên hắt từ bên qua nên tấm hắt sáng nhất nên đặt ở vị trí ." Trình Phương Thu cho hai xem qua ống kính, cô cầm tấm hắt sáng vị trí để họ thấy sự khác biệt rõ rệt.