[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 95

Cập nhật lúc: 2025-12-19 03:06:16
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ai dè Từ Kỳ Kỳ như bắt tri âm tri kỷ, nhào tới chiếc ghế bên cạnh cô xuống: "Thu Thu, cũng thấy chịu nổi ? Đến giờ tớ vẫn còn thấy đau đây !"

"Hả, hả?"

Trình Phương Thu còn kịp nuốt ngụm nước trong miệng, thấy lời bạo dạn suýt chút nữa thì phun sạch ngoài. Không ngờ chỉ một câu của mà như đả thông kinh mạch cho Từ Kỳ Kỳ, cô nàng phẫn nộ c.ắ.n một miếng quẩy thật lớn, điệu bộ đó cứ như đang c.ắ.n Thường Ngạn An .

"Anh hành tớ đến c.h.ế.t sống , chẳng còn chỗ nào lành lặn."

"Đã nửa đêm còn tới mấy , bảo ba mươi , sức lực vẫn thế ?"

"Cô tớ hồi còn lo , kết quả..." Từ Kỳ Kỳ khựng , thể tin nổi chỉ : "Người là tớ."

Trình Phương Thu ngẩn , não bộ kịp nhảy . Trời đất ơi, chẳng con gái thời nội liễm lắm ? Sao cô thấy Từ Kỳ Kỳ còn cởi mở hơn cả cô ? Chuyện giường chiếu của vợ chồng mà cũng đem tám chuyện ?

Hơn nữa còn liến thoắng như trút hạt đậu, rốt cuộc Từ Kỳ Kỳ tích tụ bao nhiêu oán khí thế !

"Người bảo đàn ông ba mươi là một đóa hoa, Thường phó giám đốc chắc là kiểu như ."

Trình Phương Thu gượng an ủi một câu. Cô qua hai kiếp cũng chỉ mỗi Chu Ứng Hoài, cứ ngỡ chỉ đàn ông ngoài hai mươi, đang độ trai trẻ mới sức dài vai rộng, đêm đêm đủ, hóa chuyện chẳng liên quan gì đến tuổi tác cả.

kiếp mấy chị em cứ bảo đàn ông qua tuổi hai mươi lăm là thứ xuống dốc phanh? Chẳng lẽ cái còn tùy ? Trình Phương Thu kìm mà nghĩ, Chu Ứng Hoài bây giờ "quá độ" như thế, tương lai liệu ... Cô tỏ ý lo ngại.

" , nếu đau thì bảo chồng bệnh viện mua loại t.h.u.ố.c mỡ vỏ màu xanh , dùng khá hiệu quả." Trình Phương Thu sực nhớ nên mở lời gợi ý.

"Cũng bán cả t.h.u.ố.c mỡ cơ ?" Từ Kỳ Kỳ mà thấy lạ, mắt sáng lên nhưng nhíu mày: "Mặt mũi mỏng như tờ giấy , trông chờ mua thì thà trông chờ heo leo cây còn hơn."

Chương 60: Thỉnh giáo

"Thế thì , chẳng lẽ bắt tụi tự mua? Ai gây thì đó chịu trách nhiệm chứ."

Dứt lời, Trình Phương Thu thấy chữ "gây " dùng thật tinh tế, lông mi khẽ run, cố tình cao giọng để lấp liếm: "Đàn ông là chiều, những việc họ nên thì . Thuốc mỡ là Chu Ứng Hoài tự chủ động mua, cũng là ..."

Nói đến đây, mặt Trình Phương Thu đỏ bừng, tiếp nữa. Từ Kỳ Kỳ hiểu ý tứ, cô nàng nháy mắt trêu chọc: "Kỹ thuật viên Chu đúng là thật nha, việc gì cũng tự vận động."

Bốn chữ "tự vận động" nhấn mạnh đầy ẩn ý. Trình Phương Thu ngượng ngùng đưa tay bịt miệng Từ Kỳ Kỳ, cô nàng hì hì né tránh: "Tớ bảo Thường Ngạn An học tập đồng chí Chu nhà mới ."

"Thôi, tán dóc chuyện nữa. Kỳ Kỳ, hôm nay dùng xe đạp ? Nếu dùng thì cho tớ mượn một chút." Lần tới cô thấy sân nhà họ Thường hai chiếc xe đạp, nếu Từ Kỳ Kỳ dùng thì cô đạp lấy ảnh.

"Không dùng, cho mượn đấy." Từ Kỳ Kỳ sảng khoái đồng ý, tò mò hỏi: "Mà mượn xe gì?"

"Tớ lấy ảnh ở tiệm ảnh."

"Thế đợi tớ một tí, tớ cùng luôn. Khỏi đạp xe chi cho mệt, bắt xe buýt , hai trạm là tới nơi ." Lần chuyện Trình Phương Thu nhắc qua nên Từ Kỳ Kỳ họ chụp ảnh ở tiệm Hồng Mộng.

"Được." Có cùng vẫn hơn là một , Trình Phương Thu gật đầu.

Từ Kỳ Kỳ nhanh chóng giải quyết bữa sáng, ăn vài miếng sực nhớ một chuyện: "Ơ, chẳng hai mới chụp mấy ngày thôi ? Sao mà lấy nhanh thế ?"

Nói đến chuyện , Trình Phương Thu cũng thấy lạ, lắc đầu bảo: "Tớ cũng chẳng , sáng nay họ gọi điện báo tớ qua lấy."

"Tiệm Hồng Mộng dịch vụ gọi điện thông báo cho khách từ bao giờ thế?" Từ Kỳ Kỳ càng thấy mờ mịt. Tiệm nổi tiếng lắm, cô cũng từng chụp hai nhưng hiệu quả bình thường nên nữa. Hai đó cô đều tự canh thời gian đến lấy chứ bao giờ để điện thoại thông báo gì cả.

Chẳng lẽ là dịch vụ mới? Từ Kỳ Kỳ còn thì Trình Phương Thu mới chân ướt chân ráo tới tỉnh lỵ càng thể . Chuyện cũng chẳng gì to tát nên cả hai để tâm nữa, đợi Từ Kỳ Kỳ ăn xong là cùng cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-95.html.]

Cùng lúc đó tại tiệm ảnh Hồng Mộng, Lý Đào Viễn đang ở khu vực chụp ảnh. Cứ khách là ông ló đầu , thấy gặp thất vọng thu ánh mắt về.

"Sư phụ, Yến T.ử gọi điện , thầy đừng gấp." Lý Trí Lượng thấu sự bồn chồn của sư phụ , nhịn mà khuyên một câu. Thực chỉ hôm nay, kể từ lúc rửa đống ảnh đó trong buồng tối xong là Lý Đào Viễn cứ như mất hồn . May mà hôm nay khách đông, nếu dễ hỏng việc lắm.

"Ừ." Nghe lời đồ , Lý Đào Viễn cũng nhận đang tập trung, nhưng ông thể khống chế nổi bản .

Thời gian qua ông cứ cầm những bức ảnh đó xem xem , trong lòng hiểu rõ dù ảnh là do ông bấm máy, nhưng nếu cô gái đó chỉ dẫn, cả đời ông cũng chụp những bức ảnh linh khí như .

Im lặng hai giây, Lý Đào Viễn đột nhiên hỏi: "Cậu bảo cái thứ gọi là thiên phú quan trọng hơn sự nỗ lực ?"

Ông theo sư phụ học nghề bao nhiêu năm mà chẳng bằng một cô gái trẻ. Tuy thừa nhận nhưng sự thật rành rành đó.

"Sư phụ..." Lý Trí Lượng trả lời thế nào, há miệng định thôi. May là Lý Đào Viễn cũng thực sự cần một câu trả lời từ miệng .

Bầu khí im lặng một cách kỳ quái cho đến khi vị khách tiếp theo , hai mới điều chỉnh trạng thái để tiếp tục việc. Thấy thời gian trôi qua từng chút một mà vẫn thấy cần gặp, Lý Đào Viễn nản lòng nghĩ chắc hôm nay đợi .

lúc đó, cửa tiệm vang lên giọng nữ trẻ trung: "Xin chào, đến lấy ảnh ạ."

Lý Đào Viễn và Lý Trí Lượng gần như đồng thời ngẩng đầu cửa. Hai cô gái trẻ trung xinh đang từ cửa về phía quầy lễ tân. Trong đó, mặc váy dài kẻ caro trắng xanh chính là mà họ đang mong chờ.

"Xin quý khách đợi một lát." Lý Đào Viễn lập tức dặn vị khách đang ống kính một câu, sải bước vượt qua giá gỗ, cuối cùng thậm chí là chạy tới, cùng lúc với hai cô gái đến quầy.

Tôn Hồng Yến đang định gọi Lý Đào Viễn, thấy ông tới nơi liền hào hứng bảo: "Thầy Lý, tới kìa."

" ." Gương mặt vốn nghiêm nghị của Lý Đào Viễn giờ tràn đầy ý , ông cẩn thận mở lời với cô gái mặc váy kẻ: "Chào cô, chúng gặp , cô còn nhớ chứ?"

"Nhớ ạ." Mới vài ngày, trí nhớ của Trình Phương Thu tệ, vả còn xảy tranh cãi với ông thợ ảnh nên cô ấn tượng sâu sắc.

Nghe Trình Phương Thu , Lý Đào Viễn vui mừng đến mức miệng ngoác tận mang tai. Thấy ông vui thế, Trình Phương Thu kín đáo lùi nửa bước, nghi hoặc đ.á.n.h giá đàn ông mặt. Cô nhớ ông là chuyện đáng để hưng phấn thế ?

Lý Đào Viễn vốn dĩ đang dán mắt cô nên nhận ngay chuỗi hành động nhỏ đó, ông vội nén sự kích động, khẽ hắng giọng điều chỉnh biểu cảm cho hiền lành hơn một chút.

"Đồng chí Trình, ảnh của cô và chồng cô chụp lấy . phiền cô đợi một lát ? chụp xong cho vị khách sẽ lên lầu lấy xuống cho cô ngay."

Trình Phương Thu nghi ngờ gì, gật đầu đồng ý theo Tôn Hồng Yến khu chờ đợi.

"Tớ nhớ hồi tới đây ông thợ tính nết thế ." Từ Kỳ Kỳ lạ lẫm theo bóng dáng vội vã của Lý Đào Viễn.

Trình Phương Thu cũng theo thu hồi tầm mắt, thản nhiên : "Chắc là vì kinh doanh chăng?" Lần cùng Chu Ứng Hoài còn mấy xếp hàng, hôm nay vắng vẻ hẳn.

"Chắc thế." Từ Kỳ Kỳ gật đầu phụ họa, quanh một vòng cảm thán: "Tớ nhớ hồi nhỏ tiệm Hồng Mộng đắt hàng lắm, chụp tấm ảnh xếp hàng từ sáng tới trưa đấy."

"Căng thế cơ ?" Trình Phương Thu ngạc nhiên trợn tròn mắt.

"Tớ chẳng quá chút nào , thời đó thợ chụp thật sự, còn bây giờ thì..." Vế Từ Kỳ Kỳ nhưng ý tứ rõ mười mươi.

Trình Phương Thu nghĩ tới tay nghề khá quan ngại của ông thợ , nhịn bảo: "Đẹp khách hàng là rõ nhất, hèn gì ăn ngày càng xuống."

"Thế nên tớ đến hai xong là chẳng nữa, cái bảng hiệu lâu đời coi như hỏng trong tay thế hệ ." Từ Kỳ Kỳ thở dài, nhưng thực tế là , danh tiếng lớn đến mà chụp thì khách cũng chẳng dại gì bỏ tiền .

Hai mấy câu thấy khu chụp ảnh xong xuôi. Lý Đào Viễn và Lý Trí Lượng tiễn khách xong là lượt chạy lên lầu, lát nhanh chân xuống.

"Đồng chí Trình, đây là ảnh của hai ."

Lý Đào Viễn đưa một bao giấy xi măng tay Trình Phương Thu. Cô nhận lấy, cảm ơn một tiếng mở niêm phong, đổ đống ảnh bàn để kiểm tra xem đúng ảnh của , đồng thời xem chất lượng ảnh thế nào.

Loading...